Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong viện của Cố Thừa Ngôn có một gian thư phòng dành riêng cho ta . Giấy, b.út, mực, nghiên trên bàn đều là do chính tay ta lựa chọn khi Cố Thừa Ngôn dẫn ta vào kho khố của Cố phủ. Chúng có đủ loại màu sắc, vô cùng tinh xảo và đẹp đẽ, ta thích lắm.
Ngày mai là ngày ta chính thức vỡ lòng học chữ. Vì vậy , ta đi ngủ sớm hơn bất kỳ ai, nhưng cứ trằn trọc, lăn lộn mãi trên giường mà chẳng thể chợp mắt. Đến khi khó khăn lắm mới ngủ được một chút, vừa tỉnh dậy ta đã vội vã hỏi Tứ Nguyệt: “Giờ nào rồi em? Trời đã sáng chưa ?”
Ta thức dậy tự nhiên cũng sớm hơn tất cả mọi người . Sau khi chỉnh đốn trang phục và dùng xong bữa sáng, ta liền chạy ngay vào thư phòng ngồi đợi. Những lúc ngồi yên không nổi, ta lại đi loanh quanh, hết sờ chỗ này đến sờ chỗ nọ, rồi cầm khăn gấm lau chùi hết góc này đến góc khác.
Đến khi Cố Thừa Ngôn thức dậy bước vào , ta đã lau dọn sạch sẽ thư phòng một lượt. Ngay cả nghiên mực và đồ rửa b.út cũng được ta cẩn thận cọ rửa mấy lần .
“Tam gia, chúng ta bắt đầu thôi.”
Chàng bước đến đứng phía sau ta , nhẹ nhàng nắm lấy tay ta , cùng nhau viết xuống vạt giấy Tuyên Thành hai chữ tên ta : *Du Vãn*.
“Du Vãn. Mớ đạo tang du vãn, vi hà thượng mãn thiên.” *(Đừng nói bóng chiều tà là muộn, sắc trời đỏ rực vẫn rạng rỡ khắp nhân gian).*
Chàng bảo tên của ta có lẽ được đặt dựa theo ý nghĩa của câu thơ này . Ta nghe mà chẳng hiểu gì, chàng liền kiên nhẫn giảng giải cho ta , bảo rằng làm việc gì cũng đừng bao giờ nản chí bỏ dở nửa chừng, cho dù có muộn mằn đi chăng nữa thì vẫn có thể làm nên công trạng.
Nói đoạn, chàng lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , viết thêm một hàng chữ lớn: **【 Nữ t.ử cũng phải biết tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, vững vàng tiến bước. 】**
“Du Vãn, đây chính là sự kỳ vọng của ta dành cho nàng. Ta hy vọng nàng có thể ghi nhớ và làm được mười hai chữ này : tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, vững vàng tiến bước.”
Giọng chàng trầm xuống, mang theo chút nghẹn ngào: “Bởi vì ta không thể ở bên cạnh bầu bạn với nàng được nhiều năm, cũng chẳng thể bảo hộ cho nàng suốt cả cuộc đời này . Sau khi ta đi rồi , nàng phải hoàn toàn tự dựa vào bản thân mình để sống tiếp. Những gia sản mà ta để lại cho nàng, cũng phải tự nàng có bản lĩnh mới giữ vững được .”
Nghe đến đây, ta không kìm lòng được liền quay người ôm c.h.ặ.t lấy hông chàng , vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp ấy mà khóc lớn thành tiếng: “Vậy thì chàng nhất định phải cố gắng sống thêm nhiều năm nữa! Ta ngốc nghếch lắm, không thể học nhanh được đâu . Chàng phải sống thật lâu để ở bên cạnh dạy bảo ta cho đến khi ta thuộc làu làu mới được , chàng phải có trách nhiệm với ta đến cùng chứ!”
Chàng im lặng hồi lâu, rồi khẽ buông một tiếng thở dài trầm thấp: “Được.”
Sau hôm đó, ta sai người đem bức chữ do chính tay Cố Thừa Ngôn viết treo trang trọng ở trong phòng, ngày ngày ngắm nhìn để tự đốc thúc, khích lệ bản thân .
Trí nhớ của ta vốn rất tốt . Việc học thuộc lòng Tam Tự Kinh diễn ra rất nhanh ch.óng, hễ Cố Thừa Ngôn giảng giải qua ý nghĩa một lần là ta liền có thể hiểu ngay. Chàng khen ta có tuệ căn bẩm sinh, để thưởng cho ta , chàng quyết định đưa ta ra ngoài phủ dạo chơi.
“Được ra ngoài chơi sao ?” Đôi mắt ta mở to hết cỡ, khóe miệng ngoác ra tận mang tai, hoàn toàn không che giấu nổi niềm vui sướng và sự kích động đang dâng trào trong lòng.
“Nàng mau về phòng thu xếp một chút đi , nhớ mang theo vài bộ y phục để thay đổi, chuyến này chúng ta sẽ đến trang viên ở lại vài ngày.”
Không chỉ đơn thuần là ra ngoài đi dạo, mà là đi ngoại ô ở lại hẳn vài ngày kìa... Ta mừng rỡ co giò chạy biến về viện nhỏ, giục Tứ Nguyệt mau mau thu dọn hành lý. Ta còn không quên cẩn thận mang theo một ít tiền bạc phòng thân .
Vú Triệu một mặt liên tục dặn d dò
ta
ra
ngoài
không
được
chạy nhảy lung tung, lúc nào cũng
phải
bám sát theo Cố Thừa Ngôn; mặt khác
lại
nhanh nhẹn chỉ huy đám gia nhân thu xếp đồ đạc xếp
vào
các rương gỗ lớn. Họ bận rộn,
ta
cũng chẳng chịu
ngồi
yên. Biết Cố Thừa Ngôn đến trang viên tiểu trú
rất
có
thể sẽ cao hứng vẽ tranh,
ta
bèn dặn: “Mang thêm thật nhiều t.h.u.ố.c màu theo nữa nhé.
”
Chuyến hành trình lần này có đến vài chiếc xe ngựa lớn, số lượng nha hoàn , bà t.ử và hộ vệ đi theo bảo vệ lên tới vài chục người . Ta ngồi bên trong toa xe rộng rãi, ấm áp của Cố Thừa Ngôn, đôi mắt sáng rực lên nhìn chàng chăm chú.
“Đợi lát nữa ra khỏi thành rồi , nàng có thể vén rèm lên ngắm cảnh.” Cố Thừa Ngôn mỉm cười nói .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/11.html.]
“Vâng ạ, vâng ạ!”
Khi chiếc xe ngựa vừa lăn bánh ra khỏi cổng thành, ta liền háo hức vén rèm cửa sổ lên. Một luồng gió mát lạnh ùa vào mặt, ta nhắm nghiền mắt lại , dùng sức hít hà một hơi thật sâu. Nơi không gian bao la này phảng phất một mùi hương rất khó tả, có lẽ đó là hương vị của sự tự do, của niềm vui sướng và hạnh phúc tột cùng.
Ta quay đầu nhìn Cố Thừa Ngôn: “Ta đa tạ tam gia.”
Cố Thừa Ngôn khẽ cười , nhấp một ngụm trà ấm rồi hỏi: “Du Vãn, nàng có muốn cưỡi ngựa không ?”
“ Nhưng ta đâu có biết cưỡi ngựa.”
“Ta đưa nàng đi .”
Gã sai vặt thân cận của chàng là Thanh Việt dắt đến một con bạch mã cao lớn, uy vũ. Ánh mắt cậu ta nhìn Cố Thừa Ngôn lúc đó chợt rơm rớm nước mắt. Ta thầm nghĩ, Cố Thừa Ngôn của ngày xưa chắc chắn phải là một bậc vương tôn công t.ử phong lưu, tuấn lãng đến nhường nào. Từ sau khi gặp nạn, có lẽ vì nỗi đau đớn thể xác hành hạ nên chàng chưa từng chạm vào lưng ngựa một lần nào nữa, hôm nay phá lệ đều là vì ta .
Con ngựa được dắt đến sát bên hông xe. Thân hình Cố Thừa Ngôn cao lớn, chàng khẽ xoay người một cái là đã có thể dễ dàng leo lên yên ngựa. Nhưng dường như vết thương lại tái phát đau đớn, chân mày chàng chợt nhíu c.h.ặ.t lại trong thoáng chốc. Dẫu vậy , chàng vẫn nhanh ch.óng lấy lại vẻ ôn hòa, dịu dàng đưa tay về phía ta :
“Du Vãn, lên đây nào.”
Chàng muốn cưỡi ngựa, muốn một lần nữa tìm lại cảm giác kiêu hùng ngày trước , ta tuyệt đối không thể làm chàng mất hứng ở thời khắc này , càng không thể từ chối tấm chân tình của chàng . Ta liền đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay ấm áp của chàng , để mặc cho chàng dùng lực kéo lên ngựa, ngồi vững vàng ở phía trước l.ồ.ng n.g.ự.c chàng .
“Oa...” Ta không kìm được mà kinh hô thành tiếng, “Tam gia, tam gia, cao quá đi mất!”
Chàng thúc nhẹ vào hông ngựa, cho con vật bắt đầu sải bước chạy chầm chậm. Ngay lúc đó, ta chợt nghe thấy một tiếng rên rỉ ẩn nhẫn, khàn đục phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c phía sau .
“Tam gia, chàng đau lắm phải không ?” Ta lo lắng hỏi.
“Vẫn trong tầm chịu đựng được .” Chàng khẽ đáp.
Ngựa chạy chưa được bao xa, chàng liền ghìm cương cho con vật dừng lại rồi từ từ dạo bước thong dong. Ta tựa lưng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của chàng , hai tay nắm lấy đôi bàn tay đang cầm cương của chàng , khẽ thì thầm: “Tam gia, chàng nhất định sẽ khỏe lại mà.” Nhất định sẽ có một ngày như thế.
“Phải, nhất định sẽ khỏe lại .” Cố Thừa Ngôn nói , cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu ta mà cọ xát đầy âu yếm. Ta quay đầu lại , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn chàng , mỉm cười rạng rỡ như một đứa ngốc.
Chàng ngơ ngác nhìn ngắm nụ cười của ta trong chốc lát, rồi mới lớn tiếng gọi: “Thanh Việt, mau chuẩn bị giấy mực, tam gia ta muốn vẽ tranh!”
“Dạ, có nô tỳ!”
Chỉ với những nét mực đạm mạc trên vạt giấy Tuyên Thành trắng muốt, một bức họa tuyệt đẹp đã hiện ra : Một con bạch mã kiêu hùng, một nam t.ử cao lớn đang ôm trọn một nữ t.ử nhỏ nhắn vào lòng, nữ t.ử đang ngửa đầu nhìn lên, nam t.ử thì khẽ cúi đầu xuống nhìn nàng. Trong đôi mắt của cả hai người họ đều đong đầy nụ cười , một nụ cười thuần khiết, trong trẻo như thể họ đã nhìn thấy ánh sáng của hy vọng và tương lai tươi sáng phía trước .
“Tam gia, đây là chàng và ta sao ?”
“Phải, chính là hai chúng ta .”
“Tam gia vẽ đẹp quá đi mất thôi!”
Thư Sách
Mãi về sau này ta mới nghe Thanh Việt kể lại , từ sau khi gặp nạn đến nay, Cố Thừa Ngôn chưa từng cưỡi ngựa, cũng chưa từng cầm lại cây b.út lông, chứ đừng nói đến chuyện đọc sách vịnh thơ hay vẽ họa. Ý chí của chàng ngày trước hoàn toàn sa sút, trầm uất đến mức chẳng có một chuyện gì có thể lọt vào tâm trí chàng . Chính sự nhiệt tình, rực rỡ như một ngọn lửa nhỏ của ta đã vô tình đ.á.n.h thức và làm sống lại trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của chàng .
Chaporia
Bình Luận (0)