Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Thừa Ngôn một tay nâng chén trà ấm, tay còn lại vẫn khẽ quấn quít lấy lọn tóc dài của ta . Ta nửa nằm nửa ngồi thu mình trong lòng n.g.ự.c ấm áp của chàng , giật lấy cuốn du ký định bụng sẽ đọc bài cho chàng nghe . Cuốn du ký này chắp b.út thực sự rất đặc sắc, ngặt nỗi bên trong lại có quá nhiều chữ cổ quái, phức tạp mà một đứa mới học chữ chưa lâu như ta không tài nào nhận biết nổi. Khi Cố Thừa Ngôn đọc đến những đoạn đó, chàng thường khéo léo tránh nặng tìm nhẹ, lướt qua một cách tao nhã; còn đến lượt ta đọc , ta lại có bản lĩnh dùng giọng điệu bình thản, ngây ngô của mình để biến những tình tiết triền miên, ái muội trong trang sách thành một câu chuyện nhạt nhẽo, trong vắt như nước lọc.
Cố Thừa Ngôn nghe ta đọc mà không kìm được lòng, bật cười thành tiếng. Ta thẹn quá hóa giận liền nhào lên giật áo giật tóc mà làm loạn, đùa nghịch thành một đoàn với chàng .
Đúng lúc đó, vị nhị tẩu của nhị phòng bất ngờ đẩy cửa bước vào viện, vừa vặn chứng kiến cảnh tượng hai vợ chồng ta đang cười đùa náo loạn, quấn quýt lấy nhau trên giường gỗ. Nàng ta đứng trân trân ngay trước thềm cửa, hai mắt trợn tròn vì kinh ngạc khôn tả. Nàng ta hoàn toàn không ngờ tới, một Cố Thừa Ngôn xưa nay luôn giữ lễ nghĩa, cao lãnh tột cùng lại có thể có dáng vẻ nô đùa trẻ con như vậy trước mặt ta . Y phục trên người ta dẫu không bị xô lệch, nhưng mái tóc dài đã xõa tung, rũ rượi khắp vai từ lâu rồi .
“Ồ... cái đó, xem ra ta đến thực sự không đúng lúc chút nào rồi .” Nhị tẩu ngượng ngùng che miệng cười , định bụng quay người bước đi .
“Nhị tẩu, tỷ đừng đi mà, đợi muội một chút!” Ta vội vàng nhỏm dậy, chẳng kịp xỏ giày, cứ thế chân trần chạy phóng xuống nền đất đuổi theo giữ c.h.ặ.t lấy tay nhị tẩu.
Cố Thừa Ngôn sắc mặt vẫn bình thản như thường, chàng nhẹ nhàng dịch thân mình xuống xe, khom lưng nhặt lấy đôi giày thêu rơi dưới đất lên rồi chậm rãi tiến đến trước mặt ta , ngồi xổm xuống tận tình cầm lấy bàn chân nhỏ của ta mà xỏ giày vào cho vợ.
“...” Những việc chăm sóc nhỏ nhặt này ngày thường khi ở nhà mới chàng vẫn luôn làm cho ta thành thói quen, thế nhưng chẳng hiểu sao ngay tại thời khắc này , trước mặt nhị tẩu, lòng ta bỗng chốc dâng lên một cảm giác ngượng ngùng khó tả, gương mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ gay lên vì thẹn thùng.
Cố Thừa Ngôn ngẩng đầu lên khom người hành lễ nhã nhặn với nhị tẩu: “Bái kiến nhị tẩu. Tỷ và Du Vãn cứ tự nhiên trò chuyện nhé, đệ xin phép ra tiền viện trước một lát.”
“Được rồi , tam đệ cứ tự tiện đi việc của mình đi .” Nhị tẩu cười bảo.
Chờ cho bóng dáng xe lăn của Cố Thừa Ngôn vừa khuất sau khúc quanh, nhị tẩu liền lập tức ghé sát tai ta , huých nhẹ vào vai ta một cái đầy trêu chọc: “Thật không ngờ đệ muội và tam đệ ngày thường lại ân ái mặn nồng đến nhường này đấy.”
“Tam gia của muội vốn là vị phu quân tốt nhất trên đời này mà tỷ.” Ta tự hào khẳng định. Lời này là do chính v.ú nuôi từng dặn bảo ta trước khi xuất giá, bà bảo tam gia là bậc lang quân tốt nhất trần đời, gả cho chàng thì chàng tự khắc sẽ là vị phu quân tuyệt vời nhất của ta .
Nhị tẩu khẽ mỉm cười , bắt đầu kéo ta ngồi xuống ghế gỗ rồi nói đông nói tây, luyên thuyên đủ chuyện trên đời. Ta chớp chớp mắt nhìn nàng ta , trong lòng thầm tự hỏi nàng ta lặn lội qua đây rốt cuộc là có ẩn ý thâm sâu gì muốn bàn bạc hay không . Ta tuy không phải là đứa thông minh xuất chúng, nhưng khoảng thời gian qua ngày ngày được nghe Cố Thừa Ngôn đọc sách, giảng giải cho nghe về các điển tích xưa, ta cũng đã học được cách biết phân tích ẩn ý sau những lời nói xã giao, thấu hiểu mưu đồ đằng sau hành vi của người khác. Ta cảm nhận được nhị tẩu chuyến này sang đây tuyệt đối không đơn thuần là chỉ muốn ngồi buôn chuyện phiếm với ta .
Nếu nàng ta cứ vòng vo không chịu nói thẳng vào chuyện chính, vậy thì ta sẽ chủ động cáo trạng trước vậy . Dựa vào cái đạo lý gì mà bọn họ lại dám âm thầm chèn ép, khinh mạn tam gia của ta cơ chứ? Chàng dẫu sao cũng là con trai ruột do chính lão gia và phu nhân sinh ra cơ mà, cho dù hiện tại chàng không còn khả năng vung b.út mang lại vinh quang hiển hách cho gia tộc nữa, thì từ trước đến nay chàng cũng chưa từng làm ra bất kỳ điều gì bôi bẩn lên thanh danh Cố gia cả.
“Nhị tẩu, tỷ có việc gì thì cứ thẳng thắn nói với muội đi ạ. Gian phòng sách ở tiền viện của tam gia giờ đây trống trơn chẳng còn lấy một cuốn sách hay nghiên mực nào cả, chàng ra ngoài đó cũng chẳng có chỗ để ngồi nghỉ chân, lát nữa muội còn phải tốn công ra ngoài tìm chàng dắt trở về phòng đây này .” Ta vờ thở dài kể khổ.
“...” Nhị tẩu giật mình kinh ngạc, trố mắt nhìn ta : “Muội vừa bảo cái gì cơ? Phòng sách của tam đệ hiện tại trống trơn không có đồ đạc gì sao ?”
“Dạ
phải
, các gian phòng khác thì vẫn còn chút đồ đạc cũ, riêng phòng sách của tam gia thì
bị
người
ta
dọn sạch sành sanh chẳng còn một mảnh giấy vụn nào.
Tuy rằng ngày
trước
hai đứa con dọn
ra
ngoài ở riêng
có
thu xếp mang
đi
một ít thư tịch, nhưng phần lớn sách vở quý giá
chàng
vẫn lưu
lại
trong phủ phòng khi
quay
về dùng tới,
không
ngờ chuyến
này
trở về
lại
thấy trống
không
như
vậy
. Ngay đến cả gian phòng ngủ
này
của con cũng
vậy
, đồ đạc sứt sẹo, trống trải vô cùng,
muội
nhớ ngày
trước
đâu
có
dọn sạch đến mức
này
đâu
cơ chứ.”
“Tam đệ muội , chuyện này để ta cùng đi với muội sang phòng sách kiểm tra thử xem sao .” Nhị tẩu nghiêm giọng đề nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-van-mo-thua-ngon-yukx/chuong-25.html.]
“Dạ, vậy hai chị em mình cùng đi .”
Khi ta và nhị tẩu vừa bước chân đến hiên trước của phòng sách, liền nhìn thấy Cố Thừa Ngôn đang thong thả kéo một chiếc ghế bập bẹ bằng mây ra đặt dưới mái hiên, chàng thản nhiên nhắm nghiền hai mắt, để mặc cho chiếc ghế khẽ đung đưa qua lại theo nhịp. Nghe thấy tiếng bước chân xào xạc của hai người tiến lại gần, chàng khẽ mở mắt ra nhìn sang. Chỉ cần một cái liếc mắt thông tuệ, chàng liền ngay lập tức thấu hiểu lý do vì sao nhị tẩu lại đi cùng ta sang đây. Chàng nhìn ta , khẽ buông một tiếng thở dài đầy bất lực nhưng ngập tràn sự dung túng.
“Nhị tẩu, chuyện vặt vãnh này tỷ không cần phải nhọc công vào trong xem làm gì cho bận lòng đâu , xin tỷ hãy quay về viện nghỉ ngơi đi ạ.”
“Tam đệ , chuyện này …”
Chàng nhàn nhạt ngắt lời: “Cũng chẳng phải là chuyện đại sự gì ghê gớm cả, vợ chồng đệ chuyến này về phủ cũng chỉ định lưu lại hai ngày ngắn ngủi rồi dời đi ngay thôi, qua năm sau dịp Tết Nguyên Đán có lẽ hai đứa con cũng sẽ không quay trở về phủ dùng bữa nữa đâu .”
Thư Sách
Ta thầm hiểu được ngụ ý trong lời Cố Thừa Ngôn nói , chàng bảo qua năm sau có lẽ không về, nhưng thực chất trong lòng chàng đã hạ quyết tâm mười mươi là từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ bước chân trở về cái nơi bất công này nữa rồi . Chàng chắc chắn sẽ dắt ta di chuyển sang các phủ thành khác sinh sống, dùng đủ mọi cớ xa xôi để từ chối việc quay về.
“Nếu đệ đã nói như vậy ... vậy thì ta xin phép cáo từ quay về viện trước . Tam đệ muội , hôm khác khi rảnh rỗi ta lại sang phòng muội trò chuyện tiếp nhé.” Nhị tẩu tế nhị nhìn ta rồi khom người rút lui.
“Dạ, muội xin tiễn nhị tẩu.”
Chờ cho bóng dáng nhị tẩu vừa rời khỏi viện nhỏ, Cố Thừa Ngôn liền đẩy xe lăn tiến lại gần, giơ ngón tay lên khẽ nhéo nhẹ vào ch.óp mũi ta một cái.
“Nàng thật là bướng bỉnh quá đi mất, thực chất chuyện đồ đạc trong phòng sách bị người ta lén lút thu vén mang đi này , nàng hoàn toàn không cần thiết phải cố tình để cho nhị tẩu biết được làm gì.”
Ta phụng phịu, ấm ức ôm lấy cánh tay chàng : “Con chỉ là vì quá mức đau lòng cho tam gia mà thôi, dựa vào cái đạo lý gì mà bọn họ lại dám đối xử tệ bạc với chàng như vậy cơ chứ? Lúc chàng vinh quang hiển hách, mang lại thể diện cho Cố gia thì đứa nào đứa nấy thi nhau phủ phục buông lời nịnh bợ, ca tụng; giờ đây chàng chỉ là tạm thời gặp t.a.i n.ạ.n lỡ bước lâm vào cảnh rồng lội nước cạn, thế mà bọn họ đã vội vã lật lọng, âm thầm ra tay nhục nhã, chèn ép chàng đến mức này …”
Chàng nhìn ta , ánh mắt đong đầy sự cảm động, khẽ cười trêu: “Năm xưa khi nàng bị người nhà Vương gia khắt khe, chèn ép suốt mười năm trời như vậy , ta có thấy nàng lộ ra vẻ mặt tức giận hay uất ức khóc lóc như thế này bao giờ đâu .”
“Chuyện đó làm sao mà giống nhau được chứ ạ!” Ta lớn tiếng phản bác.
“Ồ? Vậy nàng thử nói xem có chỗ nào không giống nhau nào?” Chàng nhướng mày hiếu kỳ.
Ta ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vô cùng nghiêm túc và thành thạch đáp: “Người nhà Vương gia từ trước đến nay chưa từng ban phát cho ta lấy một chút tình thương yêu nào, họ chưa từng được hưởng sái bất kỳ vinh quang nào do ta mang lại , càng chưa từng vì ta mà phải bỏ ra một chút công sức nào cả, đôi bên đối với nhau chẳng có nửa phần lợi ích qua lại . Họ không yêu thương ta , ta dĩ nhiên cũng chẳng thèm yêu thương bọn họ; họ có nhẫn tâm bạc đãi ta đi chăng nữa, ta cũng tuyệt đối không bao giờ mặt dày hạ mình chạy đến cầu xin chút tình thương bố thí của bọn họ.”
Ta siết c.h.ặ.t lấy tay chàng , đôi mắt long lanh kiên định nhìn thẳng vào mắt chàng : “Thế nhưng tam gia thì hoàn toàn khác biệt. Chàng đối với cái Cố gia này đã từng dốc hết tâm huyết bồi đắp, từng mang lại vinh quang lớn lao cho dòng tộc, bọn họ dựa vào cái danh tiếng của chàng mà được hưởng bao nhiêu vinh hoa phú quý ngoài xã hội. Vậy mà nay chàng gặp nạn, họ không những không đồng lòng chở che bảo vệ, ngược lại còn dung túng cho kẻ xấu hùa vào khinh mạn, bớt xén đồ đạc của chàng , hành vi vô ơn bạc nghĩa đó con tuyệt đối không phục!”
Cố Thừa Ngôn đứng lặng người nhìn ta suốt một hồi lâu, rồi chàng khẽ buông một tiếng thở dài đầy xúc động, giơ bàn tay ấm áp lên vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay ta , giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:
“Du Vãn... Kể từ cái ngày nàng dứt khoát dắt tay ta bước ra khỏi cánh cổng Vương phủ để bước đến bên cạnh cuộc đời ta , những sự tình bất công, khinh mạn của người đời ngoài kia , ta thực chất đã sớm chẳng còn bận lòng hay để mắt tới nữa rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)