Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước khi đi , chàng vẫn còn tính toán cho ta , nụ cười như nắng ấm ngày xuân.
“Nếu không đợi được , nàng cứ gả cho người mình thích.”
“Nàng sống hạnh phúc, ta cũng sẽ thật lòng vui thay nàng.”
Chàng không nói đi quân doanh khổ đến nhường nào.
Chỉ cảm thấy để ta chờ chàng mới gọi là giày vò.
Ta rơi nước mắt, chàng liền hoảng, đưa tay đến lau.
“Đừng khóc .”
“Nếu ta không thể ở bên nàng, nàng cũng nên sống trong gió xuân, không bị bất kỳ ai trói buộc.”
Chàng nói , trong mắt chàng , ta là cô nương sinh sinh bất tức.
Nước mắt rơi xuống mặt giấy.
Ta đưa tay lau đi , sợ làm nhòe nét mực trên tranh.
Người như vậy , ta đã sớm nhận định chàng là phu quân của ta .
Ta sẽ đi đến nơi có gió.
Ánh trăng sáng trong.
Ta lại ngồi xuống, không khỏi tăng nhanh tốc độ chép sách trong tay.
Lại nhìn thoáng qua tờ hòa ly thư đã phủ bụi kia .
Nghĩ tới những lời Tạ Khuyết nói hôm nay.
E là phải dời lịch rời đi sớm hơn rồi .
13
Đêm nay không gió.
Nét b.út cuối cùng hạ xuống.
Ta khép sách lại , xoa xoa cổ tay, Thanh Liễu đã sắp xếp sách vở xong xuôi.
Mấy năm nay, khi rảnh Thanh Liễu cũng sẽ giúp ta chép sách.
Tủ sách phía sau kia .
Là từng quyển từng quyển sách mấy năm nay ta chép lại ở Hầu phủ và Thẩm phủ.
Có sách giảng đạo lý làm người .
Có sách truyền dạy kỳ môn xảo kỹ, liên quan đến đủ mọi ngành nghề.
Những năm này ta vừa chép vừa học y, thỉnh thoảng xem mạch cho vài vị phu nhân thân thiết.
Ta mua một tòa viện ở kinh thành, chuẩn bị an trí số sách này , lại kiểm kê bạc tiền mấy năm nay tích góp được nhờ quản lý cửa tiệm.
Hiện giờ số tiền này , đủ để ta đặt chân vững vàng ở kinh thành.
Còn có thể đón dưỡng phụ dưỡng mẫu đến bên cạnh ta .
Từ nay không cần nhìn sắc mặt người khác nữa.
Khi quả mục nát rơi đầy đất, hạt giống mới cũng đang nảy mầm.
Tính toán thời gian, Tạ Khuyết đi dùng bữa cùng mẹ chồng.
Hắn nhất định sẽ không đến Thải Vi Các.
Đêm nay chính là ngày rời khỏi Hầu phủ.
Để che mắt người khác, ta và Thanh Liễu giả làm nha hoàn rời phủ.
Những năm này ta đối đãi với hạ nhân không bạc, bọn họ đều nguyện ý giúp ta .
Đi đến con đường nhỏ quanh co bên cửa góc sau , lại nhìn thấy một người xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới.
Ta và Thanh Liễu vội ẩn vào chỗ tối.
Là Tạ Khuyết.
Hắn uống rượu, bước chân không vững.
Lão ma ma giữ cửa vội vàng tiến lên ngăn hắn , “Phu nhân đã ngủ rồi , Thế t.ử gia có chuyện gì?”
Tạ Khuyết cười cười , “Mẫu thân thúc giục chuyện con nối dõi, ta đối với nàng…… vốn là thua thiệt.”
“Mấy năm nay là ta không tốt , để nàng ở trong phủ chịu hết ánh mắt lạnh nhạt.”
“Hôm nay——”
Lão ma ma tiếp lời, “Thế t.ử gia, thứ cho lão nô nhiều lời một câu, nếu là chuyện con nối dõi, ngài nên bàn bạc trước với phu nhân một phen, hôm nay mạo muội đến đây, chỉ sợ chuyện tốt cũng sẽ thành chuyện xấu .”
Tạ Khuyết bừng tỉnh.
Lại cảm thấy cử chỉ này của mình quả thật đường đột, bóng dáng cuối cùng chậm rãi đi xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-hanh/7.html.
]
Lúc này ta mới thuận lợi rời phủ.
Hòa ly thư đã được đưa đến quan phủ từ trước .
Khi trời sáng, ta đã ở trên quan đạo về Hứa Châu.
14
Tầm mắt dần trở nên rộng mở, ta đã trở về địa giới Hứa Châu.
Hoa cải dầu trên bờ ruộng nở ngợp trời ngợp đất, gió vừa thổi liền dậy lên từng làn sóng vàng rực.
Ta buông mái tóc b.úi xuống.
A nương nay sắc mặt hồng hào, đứng ở cửa viện chờ ta .
Ta nhào vào lòng bà làm nũng, “A nương, Bảo Hạnh muốn ăn bánh đường A nương làm !”
A nương véo véo mặt ta , vành mắt hơi đỏ.
“Bảo Nhi vẫn giống như trước kia .”
Mấy năm trôi qua, dưỡng phụ dưỡng mẫu thể khỏe mạnh, là chuyện khiến ta vui nhất.
Ngoài dưỡng phụ dưỡng mẫu, ta còn tiện đường đi thăm bạn chơi thuở nhỏ.
Tuệ Nhi từng lăn lộn cùng ta khi xưa, nay đã là mẹ của hai đứa trẻ, được gọi theo họ chồng.
Khi ta đi tìm nàng, mẹ chồng nàng đứng trong sân gọi:
“Trần thị! Có quý nhân đến thăm!”
Tuệ Nhi ngẩng mặt lên từ dưới bếp đất.
Nhìn thấy là ta , đôi mắt vốn ảm đạm lập tức sáng lên.
Bạn thuở nhỏ ôn chuyện cũ, xúc động đến rơi lệ.
Khoảnh khắc ấy , ta như lại nhìn thấy nàng thời còn là tiểu cô nương.
Từng có lúc, nàng cũng nói với ta rằng, muốn làm một nữ lang trung.
Nàng lau tay hết lần này đến lần khác, muốn nắm lấy tay ta , đưa đến giữa không trung rồi lại rụt về, trên mặt là nụ cười thật lòng.
“…… Nay ngươi sống tốt như vậy , ta cũng mừng thay ngươi.”
Nhìn thấy trên tay Tuệ Nhi toàn là vết nứt.
Trong lòng ta không biết là tư vị gì.
Không khỏi suy nghĩ, thế đạo này đã chôn vùi bao nhiêu nữ t.ử có tài học.
Khi trở về nhà, A nương đẩy cho ta một phong thư.
Chữ viết trên thư rất quen thuộc.
Là A Chu của ta .
Trong thư chàng chỉ viết vài câu về chuyện tòng quân, phần còn lại , toàn là quan tâm tình hình gần đây của ta .
Không khác gì khi A nương nhờ người viết thư.
Không muốn để người mình yêu lo lắng, liền qua loa vài câu về hiện trạng của mình .
A Chu nói ba năm đầu, chàng bị Bắc Cương bắt làm tù binh.
Sau đó trốn được về, vì thông thuộc địa hình, dẫn binh mã đ.á.n.h một trận thắng, chức quan thăng lên rồi lại thăng, mới trở thành vị tướng quân khiến người người kính phục.
Nhưng ở vị trí ấy , chàng không dám viết thư cho ta , sợ người khác biết ta là điểm yếu của chàng .
Mãi đến khi trở về kinh, chiến sự thái bình, lúc này mới cầm b.út.
Chàng biết ta đọc thư sẽ khóc .
Cho nên ở cuối thư, chàng vẽ một con ch.ó nhỏ.
Dựng tai, há miệng cười .
Rõ ràng là chuyện liên quan tới sinh t.ử, chàng lại nói nhẹ như mây gió.
Nước mắt ta rơi lên giấy thư, nhìn thấy con ch.ó nhỏ kia , lại bật cười .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
A nương đi tới xoa đầu ta , hỏi ý ta .
Bà muốn ta có được một nơi nương tựa tốt .
Nhưng hiện giờ ta đã không còn là thiếu nữ hoài xuân, ta càng muốn làm tốt việc của chính mình .
Ta càng biết .
A Chu sẽ không trách ta .
Ba tháng sau , chính là kỳ thi tuyển nữ quan trong cung.
Chỉ khi đứng ở nơi cao nhất, mới có quyền thay đổi quy tắc.
Chaporia
Bình Luận (0)