20px

 

Anh im lặng một hồi lâu.

 

Trầm giọng nói :

 

“Ba nhớ nhà trẻ của con không cần phải trực nhật."

 

Trong nhà trẻ quý tộc toàn là các cậu ấm cô chiêu được gia đình cưng chiều như trứng mỏng.

 

Nhà trường làm sao có thể bắt chúng làm việc được .

 

Hoắc Minh Thâm mở to mắt, lập tức hết cả buồn ngủ.

 

“Hạ Hạ đổi nhà trẻ khác cho con rồi !"

 

“Ở nhà trẻ mới, các bạn nhỏ phải tự nấu cơm, tự quét dọn vệ sinh, còn phải trồng đất nữa, hơn nữa, con còn là lớp trưởng đấy nhé!"

 

Giọng thằng bé trong trẻo, mang theo sự khoe khoang và mong đợi được khen ngợi rõ rệt.

 

Hoắc Dữ:

 

“...

 

Rất giỏi."

 

Thế nhưng anh có ba câu hỏi.

 

Hạ Hạ là ai?

 

Không phải là người vợ trên danh nghĩa của anh , Trang Hạ đấy chứ?

 

Mối quan hệ của họ trở nên tốt như vậy từ bao giờ thế?

 

Sau khi chúc con trai ngủ ngon, anh lại gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

 

Giọng điệu có chút kỳ quái.

 

“Cô đổi nhà trẻ cho Hoắc Minh Thâm à ?"

 

Tôi vừa mới ngủ say đã bị đ.á.n.h thức.

 

Rất bực mình .

 

“Đến chuyện con đổi trường mà cũng không biết , anh làm ba kiểu gì thế hả!"

 

Sau một hồi im lặng đến quỷ dị.

 

Giọng anh vang lên rất khẽ, mang theo vài phần cẩn trọng.

 

“...

 

Xin lỗi ."

 

Tôi dứt khoát cúp điện thoại rồi ngủ tiếp.

 

Một phút sau , tôi bật dậy như cá chép nhảy.

 

Không đúng!

 

Hình như tôi quên chưa nói với anh ấy chuyện này rồi !

 

2

 

Tôi và Hoắc Dữ là vợ chồng hợp đồng.

 

Công việc của anh ấy rất bận, thường xuyên phải đi công tác nước ngoài.

 

Anh ấy cần tìm một người mẹ trên danh nghĩa cho đứa trẻ.

 

Còn tôi , vừa vặn gia đình bị phá sản.

 

Từ một đại tiểu thư sa cơ thành một đứa nhân viên văn phòng bình thường.

 

Làm việc được một tháng, tôi phát hiện ra bản thân mình không thể chịu đựng nổi cái khổ của việc chỉ được nghỉ ngày chủ nhật!

 

Đúng lúc này , Hoắc Dữ từ trên trời rơi xuống, mang theo một bản hợp đồng thời hạn một năm.

 

Điều thứ nhất:

 

“Quản giáo đứa trẻ.”

 

Điều thứ hai:

 

“Thù lao ba mươi triệu tệ.”

 

Do dự một giây thôi cũng là không tôn trọng đồng tiền!

 

Kết quả là ngay đêm hôm đó, tôi đã mơ thấy một giấc mơ bão táp.

 

Tôi là một nhân vật nữ phụ độc ác, là mẹ kế tương lai trong một cuốn sách.

 

Tôi trăm phương ngàn kế lấy lòng, nhưng Hoắc Minh Thâm nhất quyết không chấp nhận tôi .

 

Ngược lại , thằng bé lại thích người hầu mới đến, cũng chính là nữ chính Phạm Dao trong sách.

 

Tôi không cam tâm sau một năm phải rời đi như vậy .

 

Nhìn thấy Hoắc Minh Thâm mở lòng với cô ta , trong cơn ghen tức tôi đã tát cô ta một cái.

 

Và thế là tôi bị đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà.

 

Một xu tiền thù lao cũng không nhận được .

 

Tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm.

 

Tôi trong mơ bị điên rồi à !

 

Tôi có phải là mẹ thật của nó đâu , quản chi nó thích hay không thích chứ.

 

Sau khi gặp Hoắc Minh Thâm, thằng bé hoàn toàn trùng khớp với đứa trẻ ma vương trong giấc mơ kia .

 

Không phải đang nghịch ngợm thì cũng là đang trên đường đi nghịch ngợm.

 

Hôm nay thì bỏ sâu lên gối của tôi .

 

Ngày mai thì cho lượng muối có thể gây ch/ết người vào bánh sandwich của tôi .

 

Ngày kia thì đổ keo dán vào tinh dầu dưỡng tóc của tôi .

 

Tôi nghiến c.h.ặ.t răng hàm sau .

 

Nhận tiền của người ta thì phải làm việc cho người ta .

 

Tôi nhất định phải dạy dỗ lại thằng nhóc ranh này !

 

3

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ha-ha-va-tieu-tham/chuong-1.html.]

Không ăn rau xanh?

 

Vậy thì bữa tối toàn bộ các món đều đổi thành rau xanh.

 

Hoắc Minh Thâm kiên trì được vài ngày, mặt xanh mét gắp củ cải cà rốt lên ăn.

 

Không nghe đủ mười câu chuyện trước khi ngủ thì không chịu ngủ?

 

Vậy thì đổi thành truyện ma, nghe cho đã đời luôn.

 

Hoắc Minh Thâm túm c.h.ặ.t chiếc chăn nhỏ, mắt rưng rưng lệ chủ động yêu cầu đi ngủ.

 

Ăn vạ lăn lộn khóc lóc om sòm không ngừng?

 

Tôi đứng một bên, thong dong tự tại dùng điện thoại quay video lại .

 

“Khóc to lên chút nữa, ngày mai ta mang đến trường của con phát cho toàn thể các bạn trong lớp xem."

 

Nó lập tức bò dậy, hằn học lườm tôi một cái rồi chạy biến về phòng gọi điện mách ba nó.

 

Tôi hừ lạnh một tiếng.

 

Thằng nhóc ranh.

 

Đấu với ta thì con còn non và xanh lắm.

 

Hoắc Dữ vô cùng tán thành phương pháp giáo d.ụ.c của tôi .

 

Đồng thời bảo quản gia giao toàn quyền chuyện của Hoắc Minh Thâm cho tôi , không cần phải báo cáo với anh ấy nữa.

 

Quản gia cũng rất vui mừng trước sự thay đổi của cậu chủ nhỏ.

 

Ông ấy tuổi tác đã cao, cơ thể kiểm tra ra chút vấn đề, phải làm một cuộc phẫu thuật.

 

Vì vậy đã nhờ tôi đi tham gia buổi họp phụ huynh cho Hoắc Minh Thâm.

 

Vốn dĩ tưởng rằng đứa trẻ này sẽ phản kháng kịch liệt.

 

Không ngờ nó im hơi lặng tiếng, vậy mà lại đồng ý.

 

Tôi thấy hơi kỳ lạ.

 

Cảm giác như nó đang nghẹn một cái rắm thối nào đó vậy .

 

Suốt dọc đường, Hoắc Minh Thâm đều rất im lặng.

 

Sau khi đến nhà trẻ, từng gia đình ba người vừa nói vừa cười đi vào bên trong.

 

Hoắc Minh Thâm mím môi, đôi mắt to tròn như quả nho đen hiện lên một tia ngưỡng mộ.

 

Quay đầu lại , nhìn thấy dáng vẻ đăm chiêu của tôi , mặt nó bỗng chốc đỏ bừng lên.

 

Nó đanh mặt lại , hừ lạnh.

 

“Người đàn bà xấu xa, không được nói lung tung, nghe thấy chưa !"

 

Nó vừa định nhảy xuống xe thì đã bị tôi nắm lấy tay.

 

Cậu ấm nhỏ ngẩn người ra một lúc.

 

Tôi nhếch môi:

 

“Hôm nay ta là phụ huynh , con phải nghe lời ta ."

 

Hoắc Minh Thâm thấy không giãy ra được , nên cũng chỉ đành ngoan ngoãn để tôi dắt đi .

 

Trong tầm mắt liếc qua, nó cúi đầu, âm thầm đỏ bừng cả tai.

 

4

 

Buổi họp phụ huynh chẳng qua cũng chỉ là mấy chủ đề xưa cũ nói đi nói lại .

 

Sau khi kết thúc, cô giáo còn gọi tôi ở lại .

 

Bảo tôi hãy quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe tâm lý của đứa trẻ.

 

Lời trong lời ngoài đều nói Hoắc Minh Thâm cô độc, không hòa đồng với tập thể.

 

Những phụ huynh khác cũng âm thầm ném về phía tôi những ánh mắt dị nghị.

 

Tôi đặc biệt quan sát một chút.

 

Phát hiện ra những người bạn cùng lớp của nó đừng nói là chào hỏi, thậm chí còn né tránh nó mà đi .

 

Ở nhà là một tên bá vương thì thôi đi .

 

Chẳng lẽ ở trường cũng không có lấy một người bạn sao ?

 

Tôi đỡ trán cười khổ.

 

Hỏi nó:

 

“Nghe cô giáo nói , con không thích chơi với các bạn nhỏ khác à ?"

 

Hoắc Minh Thâm mím môi, sắc mặt rõ ràng là lạnh xuống.

 

“Chúng nó rất ngây ngô, không có chủ đề chung để nói chuyện."

 

Tôi :

 

“..."

 

Quả nhiên, con của tổng tài bá đạo thì cũng là tổng tài bá đạo.

 

Tôi vừa đi mua cái kem một loáng, đứa trẻ này đã xảy ra mâu thuẫn với người khác rồi .

 

Một thằng nhóc béo ị dắt theo vài đứa chặn đường nó.

 

“Này, đồ hoang, người đàn bà hôm nay đến họp phụ huynh cho mày là mẹ kế của mày à ?"

 

Hoắc Minh Thâm:

 

“Liên quan gì đến mày?"

 

Nó muốn bỏ đi , thằng nhóc béo kia cậy vào cân nặng của mình liền đẩy thẳng nó ngã nhào xuống đất.

 

Tôi sa sầm mặt mày bước tới.

 

Đỡ Hoắc Minh Thâm dậy, nhét cây kem vào tay nó.

 

“Thằng nhóc béo kia , mày gọi ai là đồ hoang đấy?"

 

Nó lùi lại một bước, rõ ràng là có chút sợ hãi, nhưng miệng vẫn cứng cựa.

 

2.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...