20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“ Tôi nháy mắt ra hiệu, ra ý bảo anh ấy mau ch.óng khen ngợi đứa trẻ đi .”

 

Trong mắt Hoắc Dữ thoáng qua một tia cười bất lực.

 

Anh bắt chước tôi , hơi ngượng ngùng giơ ngón tay cái lên.

 

“Rất ngon, rất giỏi."

 

Câu nói này khiến đứa trẻ vui sướng suốt cả buổi tối.

 

Đến mức sau khi ngủ say rồi khóe miệng vẫn còn cong lên.

 

Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

 

Lúc đóng cửa, tấm lưng lại va phải Hoắc Dữ.

 

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt tôi , giọng nói trầm thấp nén xuống nghe thật lọt tai.

 

“Cô dạy nó rất tốt , cảm ơn."

 

Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng không hiểu sao lại làm cho tai tôi ngứa ngáy.

 

Tôi ngó lơ cái cảm giác kỳ quái này .

 

Trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi .

 

Chắc là sẽ không giống như trong giấc mơ kia , đến một xu cũng không nhận được đâu nhỉ!

 

Tâm trạng tôi khá tốt , nên cũng sẵn lòng tán gẫu với anh ấy vài câu.

 

“Là do tiểu Thâm vốn dĩ đã rất ngoan rồi ."

 

“Chuyện ở nhà trẻ, nó là vì sợ anh lo lắng nên mới bảo tôi giữ bí mật đấy, anh đừng trách nó."

 

Hoắc Dữ cười một tiếng.

 

“ Tôi biết rồi ."

 

“Tuy nhiên kẻ bắ/t n/ạt con trai tôi , tổng phải trả một chút cái giá xứng đáng."

 

Tôi gật đầu đồng tình.

 

Phải thế chứ, tổng tài bá đạo thì nên như vậy !

 

Giống như hiểu được suy nghĩ của tôi .

 

Trong tầm mắt liếc qua, khóe môi anh hơi cong lên.

 

10

 

Cuối tuần, Hoắc Dữ dẫn Hoắc Minh Thâm đi thăm hỏi quản gia vừa mới làm xong phẫu thuật.

 

Có một người hầu đã làm việc được mấy năm vì lý do gia đình nên xin nghỉ việc với tôi .

 

Còn tiến cử một người thân tốt nghiệp trường đại học danh tiếng đến tiếp quản công việc của cô ấy .

 

Trong lòng tôi khẽ động.

 

“Tên là gì?"

 

“Phạm Dao."

 

Tèng teng téng, nữ chính lên sàn!

 

Sau khi phỏng vấn, cô ta thể hiện xuất sắc về mọi mặt.

 

Cách đối nhân xử lý tình huống càng khiến người ta có cảm giác như gió xuân thổi qua mặt.

 

Chẳng trách đến cả cái tên bá vương nhỏ Hoắc Minh Thâm kia cũng thích cô ta đến vậy .

 

Trong giấc mơ, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do quản gia phụ trách.

 

Không ngờ bây giờ lại đến lượt tôi quyết định sự đi ở của cô ta rồi .

 

Tôi gọi điện thoại cho Hoắc Dữ để nói rõ tình hình.

 

Anh ấy bảo:

 

“Không cần phải nói với tôi , cô là nữ chủ nhân của gia đình này , cô cứ quyết định là được rồi ."

 

Khéo giả vờ.

 

Thật sự coi người ta là nữ chủ nhân thì anh lại không vui cho xem.

 

Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi liền quyết định ngay tại chỗ cho Phạm Dao ở lại .

 

Năng lực làm việc tạm thời không bàn tới.

 

Nếu như thật sự phát triển theo như trong giấc mơ thì cũng tốt thôi.

 

Tôi sớm muộn gì cũng phải đi , sự trưởng thành của Hoắc Minh Thâm cần có người ở bên cạnh bầu bạn.

 

Mặc dù lời nói thì là như vậy .

 

Thế nhưng Hoắc Minh Thâm sao có thể “ thay lòng đổi dạ " nhanh đến thế cơ chứ!

 

Phạm Dao mới đến nhà chưa được bao lâu, hai người bọn họ đã trở nên thân thiết với nhau rồi .

 

Tôi đã không dưới một lần nhìn thấy hai cái đầu của bọn họ ghé sát vào nhau nói lời thì thầm to nhỏ.

 

Sau khi nhìn thấy tôi liền lập tức giả vờ như không có chuyện gì xảy ra .

 

Tôi ôm ng/ực, trong lòng mơ hồ thấy có chút hụt hẫng tổn thương.

 

Dù sao thì, đứa trẻ vui vẻ là tốt rồi .

 

Hu hu.

 

11

 

Giữa nam chính và nữ chính dường như có một loại từ trường thu hút lẫn nhau một cách kỳ lạ.

 

Sau khi Phạm Dao đến, dự án ở nước ngoài của Hoắc Dữ cũng đi đến hồi kết.

 

Không cần phải đi công tác nữa, bây giờ ngày nào anh ấy cũng có thể chuẩn bị đúng giờ tan làm về nhà.

 

Tôi không khỏi cảm thán.

 

Nam chính đúng là bận rộn một cách đầy bí ẩn mà!

 

Tôi cũng không thoát khỏi cái định luật của nữ phụ độc ác.

 

Mỗi lần bọn họ tương tác thân mật đều có thể bị tôi bắt gặp.

 

Tôi đi vào bếp lấy một chai nước.

 

Bắt gặp Hoắc Dữ xắn tay áo sơ mi cao cấp lên để tự tay xuống bếp nấu ăn.

 

Không đúng, là đang làm bánh nướng.

 

Đường viền hàm dưới góc cạnh ưu việt của anh dính chút bột mì tinh khiết.

 

Lúc khuấy đều bột trong bát thủy tinh, khóe môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt sắc bén, giống như đang xem bản báo cáo tài chính không mấy vừa ý của công ty vậy .

 

Hoắc Minh Thâm đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh đã đ.

á.n.h bông lòng trắng trứng xong rồi .

 

Nó liếc nhìn ông bố già của mình , rèn sắt không thành thép.

 

“Ba ơi, ba khuấy thành cục bột luộc luôn rồi kìa!"

 

Trên mặt Hoắc Dữ lộ ra vài phần chật vật.

 

Hoắc Minh Thâm gọi Phạm Dao vừa mới thu dọn sắp xếp xong đang định rời đi ở bên cạnh lại .

 

“Dì Phạm ơi, con còn phải rửa hoa quả nữa, dì đến dạy ba con đi !"

 

Khuôn mặt dịu dàng tinh tế của Phạm Dao hiện lên nụ cười nhạt.

 

“Được rồi , cậu chủ nhỏ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ha-ha-va-tieu-tham/chuong-4.html.]

 

Cô ta đi đến bên cạnh Hoắc Dữ.

 

Hai lớn một nhỏ, ấm áp giống như một gia đình ba người vậy .

 

Tôi lộ ra nụ cười vui mừng y như ông quản gia vậy .

 

Trong lòng niệm câu lời thoại kinh điển:

 

“Cậu chủ đã lâu lắm rồi không vui vẻ như thế này !”

 

Đang xem phim truyền hình hay đến một nửa.

 

Cửa phòng bỗng nhiên bị gõ vang.

 

Vậy mà lại là Hoắc Dữ.

 

Anh ấy bưng một phần bánh soufflé vị trà xanh, bên trên điểm xuyết vài quả dâu tây và xoài.

 

Hương thơm thoang thoảng của kem tươi khiến người ta không khỏi thèm thuồng nhỏ dãi.

 

“Cái này là tôi ...

 

Hoắc Minh Thâm làm đấy, cô có muốn nếm thử không ?"

 

Tôi được yêu thương mà sợ hãi:

 

“Cảm ơn cảm ơn anh nhiều!"

 

Nhìn thấy tôi đón lấy, biểu cảm trên mặt anh hơi giãn ra .

 

Ông chủ người cũng tốt tính ghê cơ.

 

Nếu như tăng thêm tiền cho tôi thì càng tốt hơn nữa.

 

12

 

Sau ngày hôm nay, bất luận tôi làm cái gì cũng đều có thể bắt gặp hai người bọn họ.

 

Ví dụ như lúc tâm huyết dâng trào muốn ra vườn hoa hái vài bông hoa tươi.

 

Lại tình cờ nhìn thấy Hoắc Dữ và Phạm Dao đứng tựa sát vào nhau đầy thân mật.

 

Mẹ kiếp.

 

Kích thích thế này cơ à ?

 

Bên cạnh vẫn còn trẻ con đấy nhé!

 

Lại ví dụ như, Hoắc Minh Thâm bảo tôi vào xem phim cùng nó.

 

Tôi vừa mới kéo cửa phòng chiếu phim ra , liền nhìn thấy Hoắc Dữ đang nắm lấy tay của Phạm Dao.

 

Không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ màn hình lớn hắt ra .

 

Càng làm nổi bật lên tư thế mập mờ của hai người bọn họ.

 

Trời ạ.

 

Có thể chú ý hoàn cảnh một chút được không hả!

 

Có điều nhìn vào việc dạo gần đây ông chủ cho tôi không ít lợi lộc.

 

Tôi liền giúp anh ấy thúc đẩy một tay vậy .

 

“Hạ Hạ."

 

Hoắc Minh Thâm xuất hiện ở phía sau tôi , biểu cảm đầy hoang mang.

 

“Sao dì không đi vào ?"

 

Tôi giữ c.h.ặ.t bả vai của nó xoay ngược một hướng.

 

Vừa đi ra ngoài vừa nói :

 

“Không xem phim nữa, chúng ta đi công viên giải trí chơi đi !"

 

Hoắc Minh Thâm đầu tiên là mắt sáng lên.

 

Ngay sau đó nghĩ đến điều gì, có chút đắn đo do dự.

 

“ Nhưng mà ba..."

 

Anh ấy đang bận rộn lắm đấy.

 

“Con không muốn riêng tư đi chơi với một mình ta sao ?"

 

“Muốn ạ!"

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi .

 

Cuối cùng cũng lừa gạt thành công rồi .

 

Chơi suốt một ngày trời mới về đến nhà.

 

Hoắc Dữ đứng ở cửa ra vào mỉm cười nghênh đón chúng tôi .

 

“Chơi có vui không ?"

 

Biểu cảm hưng phấn của Hoắc Minh Thâm bỗng chốc cứng đờ lại .

 

Cúi đầu xuống, giống như không dám nhìn anh ấy vậy .

 

“...

 

Ba ơi."

 

Mày ngài của Hoắc Dữ giãn ra , nụ cười ôn hòa.

 

Thế nhưng tôi cứ cảm thấy có chút lành lạnh sống lưng.

 

Sắp sửa giảm nhiệt độ rồi sao ?

 

Lấy tay lau lau lớp da gà nổi lên trên cánh tay.

 

Hy vọng ông chủ nhìn vào việc tôi biết điều biết chuyện như thế này mà tăng lương cho tôi .

 

Tôi nháy mắt ra hiệu với anh ấy vài cái, biểu thị ý tôi đều hiểu cả mà.

 

Hoắc Dữ:

 

?

 

Xin lỗi , anh ấy nhìn không hiểu.

 

13

 

Sau khi kể xong câu chuyện trước khi ngủ cho Hoắc Minh Thâm.

 

Hoắc Dữ khép cuốn truyện tranh lại , kéo chiếc chăn nhỏ lên trên một chút.

 

“Ba ơi."

 

Hoắc Minh Thâm buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt ra nữa, nhưng vẫn không quên quan tâm đến tiến độ của anh ấy .

 

“Hạ Hạ đã thích ba chưa ?"

 

Hoắc Dữ khựng lại một chút.

 

Bánh ngọt cũng tặng rồi .

 

Hoa cũng tặng rồi .

 

Quà cáp cũng tặng rồi .

 

Anh cảm thấy thái độ của tôi đối với anh quả thực đã có sự chuyển biến rất lớn.

 

5.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...