20px

Ngày phản tặc đ.á.n.h chiếm hoàng cung, khắp thành lùng sục bắt tiểu thái tôn năm tuổi.

 

Nhi t.ử ta , vừa vặn cũng năm tuổi.

 

Tống Trì Yến hốt hoảng xông vào viện của ta , cưỡng ép bế nhi t.ử ta lên, rồi nhét thái tôn vào lòng ta .

 

Hắn muốn tráo đổi hai đứa trẻ.

 

Ta định ngăn lại , Tống Trì Yến lập luận hùng hồn:

 

"Ta vì cưới nàng nên mới bỏ lỡ A Nguyệt. Đứa trẻ này của nàng ấy , ta nhất quyết phải giữ mạng. Hơn nữa, thái tôn là huyết mạch hoàng gia, con của chúng ta hy sinh vì ngài ấy , cũng là c.h.ế.t xứng đáng."

 

Thái t.ử phi Phó Tâm Nguyệt, chính là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của Tống Trì Yến.

 

Nhưng mà…

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Năm đó tại cung yến, rõ ràng chính tay Phó Tâm Nguyệt đã đẩy Tống Trì Yến đến trước mặt ta .

 

Ta im lặng một lát.

 

Thôi bỏ đi , bỏ đi …

 

Thủ lĩnh phản tặc một khi nhìn thấy nhi t.ử ta , sẽ phát hiện ra hai người bọn họ đúc ra từ cùng một khuôn mà thôi.

 

1

 

"A Hành, coi như ta có lỗi với nàng. Nhưng hiện tại, không còn cách nào khác. Hoàng thượng và Thái t.ử đã băng hà, quân phản loạn lùng sục tiểu thái tôn khắp thành. Sắp sửa tra xét đến phủ rồi !"

 

"Đứa nhỏ này bằng tuổi tiểu thái tôn, dễ lừa gạt cho qua chuyện nhất."

 

"A Hành, nàng đừng trách ta . Ta và nàng nợ Thái t.ử phi. Con của nàng ấy , dù thế nào ta cũng phải bảo vệ bằng được ."

 

Tống Trì Yến hiếm khi lộ ra vẻ áy náy. 

 

Dù sao , những năm qua, hắn đối với ta vốn dĩ luôn lạnh nhạt.

 

Nhi t.ử ta thừa hưởng tính cách của phụ thân nó, dù biết sắp bị đem đi , thằng bé không khóc không nháo, chỉ lườm Tống Trì Yến mấy cái thật sắc lẹm.

 

"Họ Tống kia , ngươi không quan tâm mẫu thân ta , cũng chẳng quan tâm ta , ngươi không xứng làm phụ thân ! Cũng chẳng xứng làm phu quân!"

 

Nhi t.ử ta tuổi tuy còn nhỏ, nhưng miệng lưỡi vô cùng lợi hại.

 

Hình như, điểm này cũng giống phụ thân nó.

 

Nhìn lại tiểu thái tôn trong lòng ta , khuôn mặt đầy oán hận, khóc lóc sướt mướt.

 

Tống Trì Yến ôm c.h.ặ.t nhi t.ử ta : "Đừng trách phụ thân , có thể đỡ một kiếp nạn cho tiểu thái tôn, cũng là phúc phần của con."

 

Nhi t.ử ta nạt lớn: "Bớt nói nhảm đi ! Lão t.ử sớm muộn gì cũng tính sổ với ngươi!"

 

Tống Trì Yến thở dài: "Đứa trẻ này , thật là đại nghịch bất đạo! Vi phụ sẽ đưa ngươi đến trước mặt quân phản loạn ngay bây giờ!"

 

Phản tặc chỉ rêu rao là muốn bắt sống tiểu thái tôn. Chứ đâu có nói là muốn lấy mạng thằng bé.

 

Tạm thời ta cũng không lo lắng cho an nguy của nhi t.ử.

 

Bởi vì…

 

Chờ đến khi thủ lĩnh phản tặc nhìn thấy nhi t.ử ta , chưa chắc đã nhẫn tâm xuống tay độc ác.

 

2

 

Tống Trì Yến thái độ quyết tuyệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-trong-xuan-phu/chuong-1.html.]

Gia đinh trong phủ có đến hàng trăm người , từ khi gả vào cửa, ta luôn bị chèn ép, là một phu nhân không được sủng ái, trong tay chẳng có chút quyền hành.

 

Dù ta muốn kháng cự lại Tống Trì Yến, cũng kháng cự không nổi.

 

Ta nhìn sang nhi t.ử: "Tranh Nhi, con là đứa con ngoan của mẫu thân , phải nhớ kỹ những gì mẫu thân đã dạy con, nhớ lấy, phàm là chuyện gì cũng không cần sợ hãi, con và mẫu thân sẽ sớm đoàn tụ thôi."

 

Nhi t.ử ta gật đầu thật mạnh, ngũ quan của thằng bé đã nảy nở, lông mày và đôi mắt sâu thẳm có thần, nó nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ:

 

"Mẫu thân , nhi t.ử không sợ! Nhi t.ử cũng sẽ không để bản thân dễ dàng bỏ mạng, nhi t.ử sẽ biết nhìn nhận thời thế."

 

Tống Trì Yến lại không ôm hy vọng gì: "Phản tặc nếu thật sự muốn g.i.ế.c con, con cứ nhắm mắt lại , sẽ qua nhanh thôi. Sau khi con đi , vi phụ sẽ chăm sóc tốt cho mẫu thân con, cũng sẽ đốt thật nhiều tiền giấy cho con. Kiếp sau , con đầu t.h.a.i vào một nhà tốt ."

 

Khóe môi ta mang theo nụ cười lạnh lùng. Trơ mắt nhìn Tống Trì Yến đem nhi t.ử ta đi .

 

Tiểu thái tôn cuối cùng cũng nín khóc , nó tưởng có người làm thế mạng thì có thể kê cao gối ngủ ngon rồi , liền chỉ tay vào mũi ta , cậy thế không sợ ai mà nói :

 

"Ôn thị, bà tuy là thê t.ử của Tống đại nhân, nhưng người mà ông ấy để tâm hơn, chính là mẫu phi của ta . Có thể tạm thời làm mẫu thân của ta , là phúc phần to lớn của bà. Chờ đến khi phản tặc bị đền tội, ta và mẫu phi sẽ hồi cung. Nếu bà đối xử tốt với ta , đến lúc đó, ta sẽ không bạc đãi bà đâu ."

 

Thần sắc ta nghiêm lại .

 

Thái t.ử phi Phó Tâm Nguyệt vẫn còn sống?

 

Nàng ta có thể trốn ở đâu ?

 

Triều đại cũ sụp đổ, Phó gia cũng như tòa nhà lớn đổ nhào, làm sao có thể vẹn toàn ?

 

Ta bỗng nhiên nghĩ đến Tống phủ.

 

Từ vài ngày trước , toàn bộ Tống phủ đã tăng cường phòng thủ gấp bội, việc ra vào cửa phủ đều được kiểm soát nghiêm ngặt.

 

Ngoài ra , nghe nói đồ đạc thu mua vào cũng nhiều hơn một chút.

 

Như vậy , chỉ có một nguyên do, trong phủ có thêm quý nhân.,

 

Ta chỉ cười mà không nói .

 

Tống Trì Yến gan to bằng trời thật đấy!

 

Che giấu dư nghiệt hoàng gia, chính là tội diệt tộc.

 

Ta đang sầu vì không có cơ hội kéo đổ hoàn toàn Tống gia xuống đây!

 

3

 

Tiểu thái tôn tạm thời ở lại trong viện của ta .

 

Tống Trì Yến phái bà v.ú và gia đinh thân tín canh chừng ta nghiêm ngặt, sợ rằng ta sẽ làm ra chuyện gì tổn hại đến tiểu thái tôn.

 

"Phu nhân, nàng tuy là nữ nhi Ôn gia, nhưng Ôn gia từ lâu đã không còn chào đón nàng nữa rồi . Ngoại trừ Tống phủ, nàng không còn nơi nào để đi . Cái gì nên làm , cái gì không nên làm , tự nàng nên hiểu rõ."

 

Đây là đang uy h.i.ế.p ta .

 

Ta nằm trên ghế dựa trong viện, nhắm mắt giả vờ ngủ, tĩnh lặng chờ đợi thu lưới.

 

Ký ức quay trở về thời điểm bắt đầu bàn cờ này .

 

Sáu năm trước , đại thọ của Thái hậu.

 

Rượu của ta đã bị người ta bỏ t.h.u.ố.c.

 

Đến khi ta nhận ra thì đã không kịp nữa, chỉ có thể tìm một tòa thiên điện để trốn vào .

 

Nào ngờ, chân trước ta vừa tới, Tống Trì Yến đã thần trí không tỉnh táo liền bị đẩy vào theo.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...