Do Anh Nhận Ra Quá Muộn/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một lúc lâu sau , anh Dương hạ thấp giọng xuống, gần như là với vẻ không thể tin nổi mà hỏi.

"Tỉnh Nam Thăng. Có phải cậu đã thích Đường Thư Thư rồi không ?"

Tỉnh Nam Thăng ngơ ngác sững sờ tại chỗ.

Anh Dương từ từ lấy tay che mặt lại .

Cả người ngã sụp ngồi vào phần tựa lưng của chiếc ghế, bật ra một tiếng thở dài đầy nặng nề.

"Trách không được vì một bản thỏa thuận ly hôn mà cậu suýt chút nữa đã trở mặt gây gổ với tôi ."

Tỉnh Nam Thăng nhanh ch.óng nói : "Đó vốn dĩ là lỗi của anh ."

Giọng nói lạnh lùng: " Tôi chưa từng nói là tôi muốn ly hôn với cô ấy ."

Anh Dương cuối cùng cũng bỏ tay xuống, lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .

"Hiện tại xem ra , là tôi đã làm sai rồi ."

Anh ta nhìn lên trần nhà, thở ra một hơi thật dài.

" Sai lầm quá lớn."

Đến ngày đã hẹn đi làm thủ tục đăng ký ly hôn.

Tỉnh Nam Thăng đã đi đến tận cửa rồi , đột nhiên nói : "Anh hối hận rồi ."

"Anh không muốn ly hôn với em. Anh không đi đến Cục Dân chính với em đâu ."

Tôi không thể tin nổi mà quay đầu lại : "Anh nói cái gì cơ?"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh không giống như đang nói đùa, tôi lập tức nói : "Nếu anh không đồng ý ly hôn, em sẽ bóc phốt trên mạng. Chúng ta đã kết hôn rồi ."

Anh không nói gì, lấy điện thoại ra , cúi đầu thao tác một hồi, rồi giơ điện thoại lên trước mặt tôi : "Như thế này hiệu suất sẽ cao hơn."

Anh dùng tài khoản Weibo lớn của mình để đăng lên một bức ảnh chụp giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi , không biết là đã chụp từ lúc nào. Sau đó gắn thẻ tài khoản của tôi vào , đăng kèm một câu: "Là vợ."

Tôi nhìn ba chữ đó, đại não trống rỗng suốt hai giây đồng hồ.

"Tỉnh Nam Thăng! Anh điên rồi sao !"

Anh cất điện thoại đi , biểu cảm không có thay đổi gì quá lớn: "Không có ."

Tôi tức giận đến bật cười : "Anh đã không thích em, đã thích Kỳ Mộng, tại sao lại làm ra loại chuyện này !"

Anh hoang mang nhíu mày: "Anh đã nói anh thích Kỳ Mộng từ bao giờ?"

"Anh coi tất cả mọi người đều mù hết rồi sao !" Giọng nói của tôi đang run rẩy lên, "Anh bảo vệ cô ta , đ.á.n.h n.h.a.u với đạo diễn hiện trường. Anh hợp tác biểu diễn buổi hòa nhạc với cô ta . Anh ôm cô ta trên sân khấu, cùng cô ta xào xáo tạo hiệu ứng CP……"

"Anh không hề muốn tạo hiệu ứng với cô ấy , tất cả các buổi hợp tác anh đều đã từ chối rồi . Cô ấy là sư muội của anh , mới về nước phát triển, cần có lượng hiển thị tiếp cận."

Tôi cảm thấy vô cùng hoang mang kỳ quặc.

"Vậy hiện tại anh có ý gì đây? Chẳng lẽ anh định nói là anh thích em sao ?"

"Phải."

"……" Tôi lập tức không thốt lên lời nào nữa.

Đầu óc giống như bị ai đó nện cho một cú.

"Tỉnh Nam Thăng, anh đối xử với em như vậy là không tốt đâu ." Tôi không hiểu nổi mà hỏi, "Anh nói anh thích em sao ?"

"Xin lỗi . Anh…"

Tôi ngắt lời anh : "Lúc đầu hỏi anh có muốn kết hôn với em không , đó là lỗi của em, em không nên lấy ơn nghĩa ra để ép buộc báo đáp."

"Không nên khi chưa làm rõ anh có người mình thích hay không đã mơ hồ hỗn loạn mà kết hôn với anh ."

" Nhưng hiện tại em muốn cứu vãn những sai lầm này rồi , Nam Thăng, chúng ta tụ họp êm đẹp thì cũng chia tay êm đẹp , không tốt sao ……"

Anh lắc lắc đầu: " Nhưng Thư Thư, anh là nghiêm túc đấy."

"Anh chỉ là, nhận ra quá muộn màng mà thôi."

Trong phòng khách chỉ còn lại sự im lặng tĩnh mịch.

Từ khóa bạo red hot search #Tỉnh Nam Thăng đã kết hôn# đã nổ tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-anh-nhan-ra-qua-muon/6.html.]

Nhưng nội dung chủ lưu ở khu vực bình luận lại tốt hơn so với trong tưởng tượng…… khá nhiều.

"Trời ạ tôi đã tra cứu một chút về người chị này rồi , video gảy đàn guitar ngày trước của cô ấy đỉnh thật sự!"

"Trời đất tôi tìm thấy rồi , ba năm trước cô ấy vì chấn thương tay nên đã bỏ giải đấu, chính là bắt đầu từ lúc đó không còn xuất hiện nữa."

Các bài đăng, video, ảnh chụp màn hình được thu thập lại từ khắp các ngóc ngách.

Có người sắp xếp lại toàn bộ dòng thời gian, có người chia sẻ lại những đoạn trích biểu diễn ngày trước , có người lại đào lên bản tin bài báo đưa tin về vụ t.a.i n.ạ.n năm đó của Tỉnh Nam Thăng.

"Cho nên cô ấy là vì cứu nam thần của tôi nên mới không thể gảy đàn guitar được nữa sao ?"

"Ngày trước cô ấy đàn hay tuyệt vời, cái cảm giác chạm vào dây đàn đó, không có mười mấy năm luyện tập thì không thể làm ra được đâu ."

"Vì người mình thích mà từ bỏ sự nghiệp của chính mình , sau đó ẩn hôn suốt ba năm? Đây là câu chuyện tình yêu thần tiên gì thế này !"

"Không phải chứ, các người không cảm thấy anh ta nợ cô ấy sao ?"

"Nợ với không nợ cái gì, chuyện của hai vợ chồng nhà người ta ."

"Dù sao đi chăng nữa, chúc hạnh phúc nhé."

Weibo của Kỳ Mộng đồng thời cũng cập nhật trạng thái mới.

"Chúc mừng sư huynh và chị dâu! Phải hạnh phúc nhé~"

Sự sắp xếp trật tự ngăn nắp như thế này , nếu nói không phải là do con người điều khiển thì cũng quá là phi lý.

Tôi hỏi Tỉnh Nam Thăng: "Đây là do anh và anh Dương sắp xếp sao ? Đã bắt đầu chuẩn bị từ khi nào vậy ?"

Anh nói : "Nếu như em hỏi về những video đó, anh vẫn luôn lưu giữ chúng. Nếu như em nói về việc dẫn dắt dư luận lần này , là hai ngày nay."

Tôi nhìn anh , lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực.

Dù sao Tỉnh Nam Thăng cũng không đồng ý ly hôn, cũng không dọn đi , tôi chỉ có thể tự mình rời đi .

Tôi đã hẹn công ty chuyển nhà, trước khi ra cửa thì bị Tỉnh Nam Thăng hớt hải chặn lại .

"Em ở lại đi , anh đi ."

"Không cần thiết đâu ." Tôi đẩy anh ra .

Người thợ khuân vác kiện hành lý cuối cùng lên xe.

Nhật Nguyệt

Anh đi theo lên: "Thư Thư……"

Tôi gạt tay anh ra : "Nam Thăng, bất kể lời anh nói thích em là thật hay là giả, nhưng em đã không còn sức lực để thích anh nữa rồi ."

"Nói thật lòng nhé, chúng ta ly hôn êm đẹp đi , có được không ?"

Gương mặt anh trắng bệch đi trong một khoảnh khắc, dùng sự im lặng để từ chối tôi .

Tôi lên xe.

Chiếc xe rẽ qua giao lộ, bỏ lại anh ta ở phía sau thật xa.

Bắt đầu lại cuộc sống của một mình tôi .

Không lâu sau đó, đã đến ngày sinh nhật của tôi .

Phương Tình đã đặt chỗ ở một nhà hàng rất đẹp .

Lúc sắp tàn tiệc, Phương Tình lướt Weibo một chút, sắc mặt liền thay đổi.

"Có người chụp ảnh cậu đăng lên mạng rồi ."

Bên ngoài nhà hàng có rất nhiều người vây quanh, nhìn thấy tôi liền ép người lao tới.

Ngay lúc đó, một chiếc áo khoác màu đen từ trên đầu trùm chụp xuống.

Giọng của Tỉnh Nam Thăng vang lên trên đỉnh đầu tôi .

"Đừng ngẩng đầu."

Cánh tay anh siết c.h.ặ.t, bọc trọn cả người tôi vào trong chiếc áo khoác.

"Tỉnh Nam Thăng! Là Tỉnh Nam Thăng kìa!"

"Mau chụp đi !"

Các loại âm thanh đan xen hỗn loạn vào nhau , nhưng đều bị chiếc áo khoác cách tuyệt ở bên ngoài.

Anh ấn tôi vào lòng, vừa ôm vừa đẩy băng qua đám đông.

Chiếc xe rẽ qua giao lộ, tốc độ xe mới chậm lại , cuối cùng dừng ở dưới lầu nhà tôi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...