Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cố Nghiên Xuyên bắt đầu quay lại theo đuổi tôi .

Nực cười thật đấy.

Trước khi ly hôn, anh ta không nhớ nổi sinh nhật của tôi , không nhớ nổi ngày kỷ niệm, cũng chẳng thèm nhớ chuyện tôi không ăn được rau mùi.

Sau khi ly hôn, anh ta lại đột nhiên như thể mọc thêm não vậy .

Anh ta có thể đứng đợi dưới chân tòa nhà công ty tôi đến tận đêm muộn.

Có thể tìm mua bằng được bó hoa mà tôi từng thuận miệng khen đẹp từ ba năm trước để gửi đến văn phòng của tôi .

Có thể nhắn những tin nhắn dài thật dài, nói rằng anh ta đã hoàn toàn cắt đứt với Lâm Vãn Vãn, nói rằng cuối cùng anh ta đã nhận ra ai mới là người đối xử tốt với anh ta nhất.

Thậm chí có một đêm, anh ta chấp nhận đứng dưới cơn mưa tầm tã ngay dưới căn hộ của tôi suốt cả một đêm ròng.

Sáng hôm sau khi tôi xuống lầu, đến bác bảo vệ cũng không đành lòng nhìn tiếp:

"Cô Thẩm này , cậu thanh niên kia đã đứng đó từ tối qua đến tận bây giờ rồi , hay là cô ra gặp cậu ta một lát đi ?"

Tôi che ô bước tới.

Sắc mặt Cố Nghiên Xuyên tái nhợt, bộ vest trên người ướt sũng nước mưa, nhưng đôi mắt anh ta lại lập tức sáng rực lên ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi .

"Tri Nghi..."

Tôi nhìn anh ta , bình tĩnh hỏi một câu:

"Anh có biết thế nào gọi là quả báo tra nam... à không , thế nào gọi là hối hận muộn màng không ?"

Anh ta ngẩn người ra , không nói gì.

Tôi đứng dưới mưa, gằn từng chữ nói cho anh ta biết :

"Hối hận muộn màng không có nghĩa là anh biết lỗi rồi thì tôi phải quay đầu lại ."

"Không phải anh đứng dầm một trận mưa là những tổn thương trong quá khứ có thể xóa sạch bằng một nét b.út."

"Càng không phải bây giờ anh chịu cúi đầu rồi thì tôi phải cho anh thêm một cơ hội nữa để làm tổn thương tôi ."

"Ý nghĩa thực sự của nó là—"

"Anh phải trơ mắt ra nhìn người mà anh muốn giữ lại nhất, hoàn toàn rời bỏ anh ."

Đôi môi anh ta mấp máy, giọng nói khản đặc đến mức khó lòng nhận ra :

"Anh thực sự biết mình sai rồi ."

Tôi mỉm cười :

"Anh tất nhiên là biết mình sai rồi ."

"Công ty thì mất, bạch nguyệt quang thì chạy, nhà họ Cố cũng sắp tan đàn xẻ nghé, anh làm sao mà không biết mình sai cho được ?"

"Chỉ tiếc là."

"Sự hối hận của anh vừa muộn màng, lại vừa rẻ rúng."

Tôi hơi nghiêng chiếc ô về phía anh ta một phân, rồi lại thu về.

"Sau này đừng đến đây nữa."

" Tôi không bao giờ ăn lại cỏ cũ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/anh-hoi-han-roi-xin-loi-toi-khong-nhat-rac/5.html.]

"Càng không có thói quen đi nhặt rác."

Nói xong, tôi dứt khoát quay lưng rời đi .

Lần này , anh ta không đuổi theo nữa.

Có lẽ cuối cùng anh ta cũng đã hiểu ra .

Có những người một khi đã tỉnh mộng, sẽ không bao giờ cho bất kỳ ai có cơ hội thứ hai để hủy hoại cuộc đời mình .

Điều thực sự khiến Cố Nghiên Xuyên triệt để hiểu ra giữa chúng tôi đã không còn khả năng quay lại chính là buổi hội nghị thượng đỉnh của ngành diễn ra sau đó nửa tháng.

Hôm ấy , tôi lên sân khấu phát biểu với tư cách là Giám đốc điều hành của Quỹ đầu tư Thịnh Nghi.

Phía dưới khán đài chật kín các đơn vị truyền thông, các nhà đầu tư và những nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh.

Khi người dẫn chương trình giới thiệu đến tôi , cô ấy còn đặc biệt nhấn mạnh thêm một câu:

"Sau đây, xin trân trọng kính mời người chèo lái trẻ tuổi nhất của Quỹ đầu tư Thịnh Nghi, bà Thẩm Tri Nghi."

Tiếng vỗ tay vang lên vang dội như sấm dậy.

Tôi đứng ở trung tâm của ánh đèn sân khấu trong bộ vest màu trắng, ánh mắt bình thản lướt qua toàn bộ hội trường.

Nhật Nguyệt

Và rồi , tôi nhìn thấy Cố Nghiên Xuyên ở hàng ghế cuối cùng.

Có lẽ anh ta đã phải tốn rất nhiều công sức mới có được tấm vé vào cửa ngày hôm nay. Anh ta ngồi ở một góc khuất ít ai chú ý nhất, dáng vẻ toát lên sự t.h.ả.m hại rõ mồn một.

Rất lâu trước đây, khi tôi cùng anh ta tham gia một sự kiện của giới kinh doanh, anh ta từng chê tôi " không hiểu chuyện làm ăn, không đủ tư cách xuất hiện ở những nơi long trọng" rồi bỏ mặc tôi một mình trong phòng nghỉ.

Còn bây giờ, phong thủy luân chuyển.

Người đứng tỏa sáng trên sân khấu là tôi .

Còn kẻ bị đẩy lùi vào trong bóng tối lại là anh ta .

Sau khi bài phát biểu kết thúc, có một phóng viên đã cố tình đặt câu hỏi:

"Thẩm tổng, bên ngoài luôn có tin đồn rằng cô và cựu Chủ tịch của tập đoàn Cố Thị là anh Cố Nghiên Xuyên từng có một cuộc hôn nhân. Xin hỏi cô nhìn nhận thế nào về mối quan hệ này ?"

Toàn bộ hội trường bỗng chốc im phăng phắc.

Vô số ống kính máy quay đều chĩa thẳng về phía tôi .

Tôi cầm micro, khẽ mỉm cười :

"Cứ coi như là cảm ơn anh ta đi ."

Người phóng viên kia ngẩn ra :

"Cảm ơn vì điều gì ạ?"

Tôi nhìn gương mặt đã tái nhợt đến mức cắt không còn giọt m.á.u ở hàng ghế cuối cùng kia , giọng điệu bình thản nhưng lại sắc lẹm như một lưỡi d.a.o:

"Cảm ơn anh ta đã giúp tôi hiểu ra rằng, điều đáng sợ nhất đối với một người phụ nữ không phải là yêu sai người ."

"Mà là rõ ràng bản thân đã đầy rẫy vết thương rồi nhưng vẫn cố chấp không chịu tỉnh mộng."

"Cũng may."

" Tôi đã tỉnh rồi ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...