20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Người đàn ông kia nghe xong liền cười khẽ, anh ta lướt qua con ma men thích ý tiêu sái đến bên cạnh tôi .

"Cầm lấy." Anh ta đưa cho tôi một tấm bản đồ du lịch của thị trấn nhỏ nơi chúng tôi đang ở, thấy tôi nghi hoặc anh ta lại bảo tôi đem tấm bản đồ kia che mặt lại.

Tuy rằng không rõ nguyên nhân nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo. Vài giây sau , chỉ nghe thấy tiếng gào khóc của con ma men kia , tôi trộm nhìn thì thấy người đàn ông mặc áo sơ mi trắng kia đã tóm được hai tay của tên kia , thậm chí còn vắt chéo chúng thành hình dạng của bánh quai chẻo.

"Cút!"

Người đàn ông buông tay, con ma men kia lại hét một tiếng, "Cứ chờ đó!"

Tôi nhìn theo hướng hắn ta rời đi , chờ đến khi thu hồi tầm mắt đã phát hiện người vừa mới cứu giúp tôi đang nghiền ngẫm nhìn mình.

"Sao không lên tiếng?" Anh ta hỏi.

Tôi cười cười, nghĩ một lát rồi trả lời anh ta : "Bởi vì tôi muốn nhớ kỹ anh mà."

Anh ta thả tay áo sơ mi xuống, quy cũ cài lại cúc áo gọn gàng. Tôi vừa muốn nói lời cảm ơn thì bà nội đã chạy ra từ ngõ nhỏ, "A Chi! Rốt cuộc cũng tìm được con rồi!", trong mắt bà vẫn còn nước mắt, "Cũng may là con không có việc gì."

Khi bà chuẩn bị túm lấy tôi để về nhà tôi liền lấy quyển nhật ký từ trong túi ra đưa cho người đàn ông kia , "Anh tên là gì?"

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, tiếp nhận b.út sau đó thật sự viết lên giấy một cái tên.

Phí Nam Xuyên.

Không có gì bất ngờ xảy ra , sau khi trải qua nỗi hoảng sợ vào buổi tối tôi lại phát sốt 39,3 độ. Bà nội vừa cho tôi uống thuốc hạ sốt vừa thuần thục thay khăn lau trên trán tôi .

Tôi có chút mộng mị, trong lúc ngủ dường như tôi đã mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ là một biển lửa, tôi giãy dụa cố chạy ra ngoài từ một căn phòng vô cùng tăm tối. Khi đã sắp đến cửa lớn, bỗng dưng một bàn tay từ phía sau lưng đột nhiên vươn đến hung hăng tóm lấy tôi . Nhưng ý thức muốn sống sót đã bức bách tôi phải cố chạy ra ngoài.

Thật vất vả mới có thể kéo giãn khoảng cách, nhưng rồi một giây sau bàn tay của người đàn ông nọ vẫn cố bám lấy tôi , tôi tuyệt vọng khóc lớn. Cứ khóc mãi như vậy, rốt cuộc giấc mơ này cũng đã tỉnh lại.

Bà nội ngồi ở bên giường tôi , dường như suy nghĩ nói : "Lại gặp ác mộng sao ?"

Tôi gật gật đầu, hỏi bà: "Bà ơi, giấc mơ này thật kì quái. Bà nói xem cuối cùng cháu có thể trốn khỏi không ?"

"Đương nhiên là có thể rồi." Bà nội trả lời rất quyết đoán, "Con xem, không phải con vẫn an ổn nằm ở đây sao ."

Ngẫm lại cũng đúng, thế là tôi lại an tâm ngồi xuống giường.

Bà nội đã đi đến cửa tiệm bán hoa ở phía trước nhà, nhưng chỉ trong chốc lát đã vội vội vàng vàng quay trở về. "A Chi, cậu ta đến tìm con kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dang-tiec-cho-chung-ta/chuong-2.html.]

Tôi nghi hoặc hỏi, "Ai đến cơ?"

"Người đàn ông bảo vệ con khỏi tên lưu manh hôm qua."

Tôi liếc nhìn qua tờ giấy để trên bàn, phía trên quả thật có viết một cái tên, chỉ là cái tên kia một chút tôi cũng không có ấn tượng gì về nó. Tôi sợ bà nội sẽ ứng phó không được vì thế liền đứng dậy mặc quần áo rồi cùng bà đi ra phía nhà trước.

Người đàn ông kia ngồi trên ghế sofa, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên nhìn tôi . Tôi quả nhiên không có ấn tượng gì về anh ta .

"Anh là…?"

Người đàn ông nhận thấy cách cư xử có phần xa cách của tôi nháy mắt liền kinh ngạc, nhưng vẫn rất có kiên nhẫn nói : " Tôi là Phí Nam Xuyên, ngày hôm qua đã mua hoa ở chỗ này của cô, tối hôm qua chúng ta còn gặp lại nhau một lần nữa."

"Ừm." Tôi gật đầu, sợ hãi hỏi: "Anh đến đây là có chuyện gì sao ?"

Phí Nam Xuyên có chút bất đắc dĩ, "Tối hôm qua tôi đã đắc tội người trong địa phương, bọn họ đã trộm ví tiền của tôi , chứng minh thư đều để trong đó. Tôi muốn hỏi hai người liệu có thể cho tôi trú lại đây vài ngày không , chờ trợ lý của tôi đến đây tôi sẽ liền rời khỏi."

Tôi nhìn về phía bà nội, bà nội cũng nhìn lại tôi . Sau sự việc tối qua bà nội dĩ nhiên đã có ấn tượng tốt về Phí Nam Xuyên, chúng tôi mơ hồ cũng đã đoán ra nguyên nhân của cớ sự trên . 

Không đợi tôi đáp lời bà nội đã đi trước một bước nói : "Vậy cậu ở lại đây phụ giúp chúng tôi đi , vừa vặn ở chỗ tôi có một căn phòng còn trống."

Tôi dẫn Phí Nam Xuyên tiêu sái đi đến nhà kề, lớp tro bụi nơi đó có chút dày, tôi mẫn cảm phát hiện anh ta đã nhíu mày.

*Nhà kề: dùng trong những ngôi nhà có cấu trúc tứ hợp viện, các ngôi nhà sẽ liền kề với nhau

"Ừm, thật ngại quá. Nơi này bình thường đều không có người ở."

"Không sao cả, có thể cho tôi trú ta ̣m đã là tốt lắm rồi." Anh ta cởi áo khoác, động tác nhanh nhẹn thay một chiếc áo phông đơn giản ra .

" Tôi nhàn rỗi không có việc gì làm, chi bằng để tôi phụ giúp hai người đi , có thể xem đó như tiền trọ." Không đợi tôi hỏi qua với bà nội, Phí Nam Xuyên đã chủ động tiêu sái đến sau vườn lật tới lật lui mấy chậu đất vào hoa.

Tôi cực kỳ kinh ngạc, "Anh biết làm sao ?"

Anh ta có chút đắc ý nói , "Nhà của tôi vào mấy năm trước cũng đã từng mở cửa tiệm bán hoa, chỉ có điều hiện tại đã đổi sang nghề làm nước hoa. Lại nói , kỳ thực cũng không xa rời với hoa lắm."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...