20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phí Nam Xuyên không để ý đến câu hỏi của mẹ mình, giọng nói mang theo chút nức nở hỏi: "Mẹ, chẳng lẽ mẹ không muốn nhìn thấy con hạnh phúc sao ?"

"Con đang nói gì vậy!" Bà ta kinh ngạc hỏi: "Con có biết không , nếu như không phải cô ta phóng hỏa thì ba của con sẽ không c.h.ế.t, nhà của chúng ta cũng sẽ không bị bại lộ, lại càng không phải trốn chui trốn nhũi từ Nam đến Bắc! Phí Nam Xuyên, con điên rồi có phải không !"

"Con không điên!" Phí Nam Xuyên che chở tôi ở phía sau người, nghẹn ngào nói: "Cái c.h.ế.t của ba là đúng tội của ông ấy! Ông xứng đáng chịu như vậy!"

Tôi không khỏi sững sờ ở phía sau anh ta . Phí Nam Xuyên, Phí Nam Xuyên thật sự che chở cho tôi . Anh ta thật sự đau lòng cho tôi , một lòng hy vọng có thể bù đắp lại những thương tổn mà nhà của bọn họ đã gây nên cho tôi .

Sau khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi, tôi nghe thấy giọng nói vừa bất đắc dĩ lại tuyệt vọng của mẹ Phí Nam Xuyên: "Gia môn bất hạnh!"

Đối với một gia đình luôn làm chuyện xấu xa mà nói, có một đứa con trai chính nghĩa như vậy lại bị bà ta nói thành một đứa con chuyên làm gia môn bất hạnh.

Bà ta cảm thấy thật đáng buồn đến như vậy sao .

Tôi thử trợn mắt nhưng chỉ mới hé mắt một chút thôi cũng khiến tôi đau đớn co rúm người lại. Phí Nam Xuyên cởi trói dây thừng cho tôi , "A Chi, chúng ta đi thôi."

"Đi đâu ? Con trai? Con còn muốn chạy sao ?" Bà ta luống cuống nói, "Con có thể đi nhưng cô ta thì không ."

Phí Nam Xuyên rốt cuộc cũng nhịn không được bùng nổ, "Không có khả năng! Con vĩnh viễn cũng phải cùng một chỗ với A Chi!"

Bà ta rít gào hét lên: "Phản đồ, phản đồ! Người đâu mau đến đây, dẫn Phí Nam Xuyên đi ra chỗ khác cho tôi !"

Nhóm người đàn ông mặc áo đen đã tiến lên ta ́ch tôi cùng với Phí Nam Xuyên ra . Hai người chúng tôi mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y đối phương, gân xanh đã nổi lên đến đỏ bừng nhưng chúng tôi ai cũng luyến tiếc không muốn buông ra . Nhóm người áo đen bất đắc dĩ đành phải dùng khuỷu tay trực tiếp nện lên cổ tay tôi .

Vòng tay thủy tinh trên tay tôi đinh đinh đang đang bể nát, khi rơi xuống còn lộ ra một con chip đi ̣nh vị nhỏ. Phí Nam Xuyên nhìn thấy, nhóm người đàn ông mặc áo đen thấy, mẹ của Phí Nam Xuyên tự nhiên cũng nhìn thấy.

Tôi không hề che dấu, cảm giác đau đớn trên cổ tay khiến cho tôi như tiếp thêm tinh thần, "Cảnh sát lập tức sẽ đến đây, chúng ta ai cũng không thoát được ."

Mẹ của Phí Nam Xuyên bỗng nhiên nở nụ cười , bà ta hét lên với Phí Nam Xuyên: "Nhìn đi , đây là A Chi của con đấy! Lúc trước cô ta dùng mỹ nhân kế để g.i.ế.t ba của con, hiện tại lại muốn dùng mỹ nhân kế để đưa chúng ta vào đồn cảnh sát!"

Phí Nam Xuyên có chút thất thần nhìn tôi , mà tôi chỉ nhìn về phía anh ta cười cười. Tôi cười vì hai người chúng tôi bất đồng, chung quy cũng không thể có kết cục tốt. Tôi cười thời gian yêu nhau của chúng tôi quá ngắn, vĩnh viễn cũng chỉ có thể như thế.

Phí Nam Xuyên hốc mắt đỏ lên, anh ta nhẹ giọng hỏi tôi : "Em chưa từng tin tưởng anh sao ?"

Tôi thành thực gật đầu, tôi không hề muốn nói dối. Nhưng thật ra trong lòng tôi muốn nói rằng không phải , em vẫn đều rất tin tưởng anh , chỉ có điều tôi không thể nói ra được. Nếu như Phí Nam Xuyên không đến đây thì bà nội tôi cũng sẽ không c.h.ế.t. Cứ nghĩ đến việc tôi biết hai chuyện này tất nhiên có liên quan đến nhau , mặc kệ là ai đã lừa gạt ai tôi đều tuyệt vọng như muốn c.h.ế.t đi .

"Anh Nam Xuyên, chúng ta cứ như vậy đi ."

Tôi bị đ.á.n.h đau cũng không muốn buông tay, nhưng sau khi nói xong những lời này liền chủ động buông thõng ra . Nhóm người mặc áo đen dẫn Phí Nam Xuyên rời khỏi nhà kho, mẹ anh ta rốt cuộc cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi . Tôi biết bà ta còn có kế hoạch của mình, bà ta muốn giở trò cũ, muốn dùng cách thức g.i.ế.t bà nội tôi để áp dụng với tôi .

Tôi lại một lần nữa bị trói c.h.ặ.t vào lan can, trơ mắt nhìn mẹ Phí Nam Xuyên đổ xăng xuống mặt đất.

Bà ta rất đẹp , khi nhìn qua tuyệt nhiên không hề giống với phụ nữ đã qua tuổi trung niên, đến ngay cả việc đổ xăng cũng đều thật tao nhã như đang khiêu vũ vậy. Chỉ tiếc rằng xinh đẹp còn chưa đầy năm phút đồng hồ bà ta đã lấy ra một que diêm rồi ném xuống mặt đất.

Lửa nhanh ch.óng lan rộng ra , những tấm ván gỗ nơi gara này thậm chí có thể nghe rõ âm thanh răng rắc. Mẹ của Phí Nam Xuyên mỉm cười với tôi , đắc ý nói : "Mau đi c.h.ế.t đi ."

Nói xong bà ta liền đạp giày cao gót nhanh chóng rời đi . Ngọn lửa nóng rực nhưng tay của tôi vẫn lạnh như băng. Ngọn lửa ngày càng mạnh mẽ, thậm chí đã cháy xém đi một đoạn tóc của tôi khiến nó lưu lại một mùi cháy khét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dang-tiec-cho-chung-ta/chuong-8.html.]

Tôi sẽ c.h.ế.t sao ?

Không, Phí Nam Xuyên nhất định sẽ không để cho tôi c.h.ế.t. Nhưng tôi của hiện ta ̣i và mấy năm trước đã không còn giống nhau . Tôi đã không còn muốn thoát ra ngoài nữa rồi.

Từng tấm ván gỗ không nhịn được nữa thẳng tắp rơi xuống. Cùng với ánh lửa đang cháy tôi có thể thấy rõ dáng vẻ vào hôm ấy ở thị trấn nhỏ của Phí Xam Xuyên và hiện ta ̣i rất giống nhau , anh ấy luôn xuất hiện trước mặt tôi khi đã được trang bị đầy đủ.

"A Chi, anh đến cứu em đây." Động tác của anh ấy vô cùng nhanh ch.óng, một phen túm lấy dây thừng trói trên cổ tay tôi .

"Chúng ta đi thôi." Phí Nam Xuyên đỡ tôi đi ra khỏi biển lửa.

"A Chi cảnh sát đã đến nơi, mẹ của anh đã bị bắt giam rồi."

"A Chi… Heo nhỏ… em không được ngủ, xe cứu thương và xe cứu hỏa lập tức sẽ đến đây mà."

"A Chi, A Chi!"

Tôi mê mang mở mắt ra nhìn, là Nam Xuyên của tôi . Tôi cố nặn ra một nụ cười khó coi, tôi hỏi anh ấy: "Anh không giận em sao ?"

Phí Nam Xuyên nở nụ cười . "Làm sao anh có thể giận A Chi được chứ, cả đời này của anh cũng sẽ không giận em."

Khi chúng tôi đi đến cửa Phí Nam Xuyên bỗng nhiên dừng lại , anh ấy xoay mặt của tôi qua đối diện mình. Hai mắt tràn đầy hương vị thiếu niên kia cười với tôi , anh nói : "A Chi, những gì Phí gia của anh nợ em, anh nhất đi ̣nh sẽ trả lại."

Tôi khổ sở nhìn Phí Nam Xuyên, anh ấy dùng sức một tay liền đẩy tôi ra khỏi biển lửa, ngoài cửa sớm đã có người đang chờ tôi nhưng tôi lại không quan tâm. Khi tôi xoay người lại tôi chỉ nhìn thấy dáng vẻ Phí Nam Xuyên cười đến vô cùng ra ̣ng rỡ. Anh ấy vẫy tay với tôi , lúc này một thanh gỗ trên không đột nhiên rơi xuống.

"Phí Nam Xuyên!"

Tôi thét ch.ói tai muốn chạy vào trong biển lửa, nhưng hết thảy đều đã muộn. Phí Nam Xuyên đã ngã xuống biển lửa hừng hực kia .

Anh ấy, anh ấy rõ ràng có thể cùng ra ngoài với tôi mà. Anh ấy rõ ràng có thể vĩnh viễn đi cùng tôi , giúp đỡ tôi . Đây thật sự là việc mà anh ấy muốn thay Phí gia trả lại những gì đã nợ tôi sao ?

Vậy nhưng, vậy nhưng hôn lễ mà anh ấy đã nợ tôi , ai sẽ trả lại đây?

Một cái chớp mắt đã là ba tháng sau , vườn hoa bách hợp của Phí gia đã nở hoa rồi . Số tiền mà tôi đã tích góp thật lâu cuối cùng cũng đã có công dụng.

Ở trên phố, tôi bình tĩnh đối diện với ánh mắt khác thường của mọi người khi nhìn vào vết sẹo trên mặt mình. Tôi chọn mua một chiếc váy màu trắng, tuy rằng rất đơn giản nhưng thoạt nhìn lại đẹp giống như áo cưới vậy. Tôi mặc chiếc váy kia đi đến nơi diễn ra hôn lễ của mình.

Đầu tiên tôi cầm kéo lên dọn sạch cỏ dại, vườn hoa bách hợp lâu ngày không ai chăm sóc nên cỏ dại đã mọc đầy, sau khi xong việc nhìn qua rốt cuộc cũng đã đẹp hơn một chút. Sau đó tôi ngồi giữa vườn hoa bách hợp, tùy ý để chúng nó bao quanh lấy tôi . Hương hoa khiến tôi trầm mê, tôi hít sâu một hơi giống như cả thế giới đều đã biến thành mùi hương.

Thế giới này thật tốt đẹp biết bao, nhưng cho dù có tốt đẹp đến đâu tôi cũng không muốn ở lại nơi này một giây phút nào.

Phí Nam Xuyên, thế giới không có anh cho dù có tươi đẹp như thế nào đi nữa, em cũng không cần. Trên đường đến kiếp sau , anh hãy đi chậm lại một chút để đợi em nhé.

Em đến tìm anh đây.

-HOÀN-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...