Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lan di nương quỳ dưới đất run càng dữ dội hơn, ánh mắt Kỷ Quân lộ ra vài phần không vui.
Hồ thị thở dài một tiếng, giọng điệu dịu lại : “Ngươi còn trẻ, sau này nhất định vẫn sẽ còn có con.”
Lời này vừa thốt ra , đến cả Kỷ Đào cũng không tin. Với tuổi tác của Kỷ Quân, Lan di nương có thể sinh được đứa trẻ này đã có thể coi là kỳ tích, còn mong có thêm nữa, gần như là không thể.
Chỉ là lời ấy nói trước mặt Kỷ Quân, dù ai nấy đều hiểu rõ trong lòng, cũng chẳng ai dám lên tiếng.
“Đại nhân, thân thể tiện thiếp đã sớm hỏng rồi , cả đời này e rằng chỉ có được đứa trẻ này thôi, xin đại nhân thương xót.” Lan di nương không nói thêm nữa, cúi người dập đầu thật sâu.
Kỷ Đào nhìn thấy trong dáng vẻ ấy một sự quyết tuyệt.
Kỷ Quân dĩ nhiên cũng nhìn ra . Ông trầm ngâm hồi lâu, rồi quay sang Kỷ Duy: “Nhị đệ , ngay từ đầu ta đã thật lòng muốn đem đứa trẻ này cho đệ .”
Hồ thị cũng nói : “ Đúng vậy . Đại nhân nhiều năm nay vẫn luôn để tâm tới chuyện con nối dõi của các đệ , đêm khuya có lúc nhớ tới còn thở dài. Nhị đệ bế đứa trẻ này đi , chúng ta cũng yên tâm.”
Kỷ Duy đứng dậy, cúi người thật sâu hành lễ với Kỷ Quân:
“Đa tạ đại ca đã vì ta mà tính toán. Nhưng ta thực sự vì tuổi tác đã cao mà không còn tâm lực chăm sóc đứa trẻ này . Nó vốn là con nhà quan, ở bên cạnh đại ca, sau này thi cử công danh mới không làm lỡ dở tiền đồ. Thôn Đào Nguyên xa xôi hẻo lánh, dân làng lại thô lỗ quê mùa, nếu theo chúng ta , sau này … e rằng chỉ trở thành một kẻ quê mùa thôn dã. Đại ca có nỡ, ta cũng không nỡ để con cháu Kỷ gia chúng ta bị giày xéo như vậy .”
Kỷ Quân thở dài một tiếng. Hồ thị còn định nói thêm, Kỷ Duy lại tiếp:
“Chuyện này thật sự không cần nhắc lại nữa. Lan di nương cả đời long đong, ta cũng không làm nổi chuyện khiến mẫu t.ử họ chia lìa. Huống hồ, nếu ta có bế đi , thực sự cũng không chăm sóc được .”
Lan di nương vội vàng dập đầu với Kỷ Duy: “Đa tạ nhị lão gia.”
Kỷ Duy khoát tay: “Ta không phải nhị lão gia gì cả, chỉ là một kẻ thô lỗ mà thôi.”
“Ngài chính là ân nhân của tiện thiếp . Nếu đứa trẻ này mất đi , tiện thiếp e rằng cũng…” Lan di nương lại dập đầu ba cái.
Kỷ Quân thở dài: “Thân thể ngươi yếu ớt, trở về dưỡng cho tốt . Đứa trẻ tạm thời cứ để bên ngươi, đợi qua đầy tháng rồi hãy chuyển sang chính viện.”
Lời nói vừa dứt, coi như đã định đoạt.
Lan di nương mừng rỡ dập đầu tạ ơn Kỷ Quân, loạng choạng đứng dậy, đưa tay bế lấy đứa trẻ còn trong tã từ tay bà v.ú. Bà v.ú tuy giao lại đứa bé, nhưng lập tức đỡ lấy thân thể lảo đảo của nàng, chậm rãi rời khỏi phòng.
Kỷ Duy và Liễu thị đều thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí trong phòng dịu đi , chỉ có sắc mặt Hồ thị là vô cùng khó coi.
Lan di nương vui mừng rời đi .
Sắc mặt Hồ thị
không
tốt
, Kỷ Quân liếc bà
ta
một cái.
Chỉ một ánh nhìn ấy đã khiến vẻ lạnh lẽo trên mặt Hồ thị lập tức thu lại , bà ta ấp úng: “Đại nhân…”
Kỷ Quân nhìn sang một nhà Kỷ Duy, thản nhiên nói : “Chuyện này thôi không nhắc đến nữa. Sau này không được đề cập lại . Chuẩn bị tiệc đầy tháng, à phải rồi , đặt tên là Kỷ Nam.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-122.html.]
Sắc mặt Hồ thị trắng bệch, gật đầu: “Vâng.”
Kỷ Quân đứng dậy: “Nhị đệ , theo ta .”
Đợi Kỷ Quân và Kỷ Duy rời đi , sắc mặt Hồ thị lập tức sầm xuống, nhìn về phía Kỷ Đào, cuối cùng vẫn không nhịn được nói : “Ngươi đúng là hiếu thuận.”
Trong giọng nói mang theo chút châm biếm khó nhận ra .
Kỷ Đào chẳng sợ bà ta . Dù sao nàng sẽ sớm rời đi , Hồ thị này đại khái là vì không tống được đứa thứ t.ử chướng mắt kia , nên thẹn quá hóa giận.
“Đại bá mẫu quá khen, con chỉ là nghe lời cha nương thôi.” Kỷ Đào không mềm không cứng đáp lại .
Liễu thị thấy không khí không ổn , liền cười nói : “Đại tẩu, chúng ta ra ngoài cũng đã nhiều ngày, trong nhà thật sự không yên tâm. Hay là… chúng ta về luôn?”
Sắc mặt Hồ thị dịu đi đôi chút, thản nhiên nói : “Ngày mai Vận nhi về thăm nhà, đợi nó về rồi ta sẽ cho người đưa các ngươi về.”
Giọng điệu không cho phép từ chối.
Đến lúc này , Hồ thị mới lộ ra uy thế của tri phủ phu nhân.
Kỷ Đào đứng dậy, nắm tay Liễu thị, cười nói : “Đại bá mẫu, vậy con và nương về nghỉ trước , người cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
Ra khỏi chính viện, Liễu thị vỗ n.g.ự.c: “Đại bá mẫu con nổi giận lên thật đáng sợ.”
Kỷ Đào nhìn dáng vẻ ấy của Liễu thị, bật cười : “Không sao đâu , dù gì chúng ta cũng không ở chung với bà ấy , ngày mai là về nhà rồi ạ.”
Liễu thị gật đầu.
Kỷ Đào nghĩ, với thủ đoạn khéo léo tám mặt của Hồ thị, vừa rồi hẳn là đã tức giận đến cực điểm. Vốn dĩ đã tính toán xong xuôi chuyện tống khứ thứ t.ử chướng mắt kia , nào ngờ phút chốc phát hiện không tống đi được , sao có thể không tức?
Kỷ Duy trở về, cười nói : “Ngày mai chúng ta về nhà.”
Vừa rồi Kỷ Quân gọi ông lại , khuyên ông ở lại . Phủ Hoài An phồn hoa hơn thôn Đào Nguyên, Kỷ Duy ở lại đây cũng sẽ không bị người ta xem thường.
Dĩ nhiên, cho dù có xem thường, cũng không dám biểu hiện ra mặt. Sẽ giống như cách Lan di nương gọi ông, nhị lão gia.
Sáng sớm ngày hôm sau , Kỷ Vận về thăm nhà mẹ đẻ. Khi Kỷ Đào đến chính viện, nàng đã về rồi , gương mặt tràn đầy sự ngọt ngào, hiển nhiên mấy ngày qua sống rất tốt . Thấy Kỷ Đào, nụ cười vẫn dịu dàng như trước :
“Đào Nhi muội muội , vừa rồi ta nghe nương nói , hôm nay mọi người sẽ đi à ?”
Kỷ Đào gật đầu: “Thiên Dược sắp không kịp rồi , chuyện này không thể chậm trễ quá lâu được .”
Kỷ Vận thở dài: “Hay là muội ở lại đây một thời gian? Đến lúc đó ta cho người đưa muội về?”
Kỷ Đào mỉm cười từ chối.
Chaporia
Bình Luận (0)