20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hai người kia nhìn nàng đầy cảnh giác.

“Ta phải đi mua thức ăn, không thì lát nữa chẳng có gì ăn đâu .” Kỷ Đào tinh nghịch nói .

Dư thị và Cù Thiến đều không nhịn được bật cười .

Ba người cùng nhau ra ngoài. Dư thị đối với Kỷ Đào thân thiết hơn mấy phần, lời nói cũng thoải mái, tự nhiên hơn trước .

Khi Trần thị và Trương Lý thị đi đối diện, Dư thị không còn dáng vẻ châm chọc mỉa mai như trước nữa, gần như coi hai người đó như không tồn tại, cùng Kỷ Đào cười nói rôm rả, lướt qua nhau .

Nàng ấy làm như không thấy, ngược lại lại khiến Trần thị cảm thấy không quen, liên tục ngoái đầu nhìn lại .

Kỷ Đào dĩ nhiên cũng nhìn thấy. Dư thị một tay đỡ eo, nụ cười trên mặt đầy vẻ đắc ý:

“Thật ra trước kia ta chỉ không cam tâm mà thôi. Rõ ràng là nàng ta hại người , vậy mà lại cứ bày ra bộ dạng như thể chúng ta làm tổn thương nàng ta vậy . Giờ thì mặt của Thiến nhi đã lành, có thể lo chuyện hôn sự, ta lại mang thai, nên cũng chẳng muốn chấp nhặt với nàng ta nữa.”

Bộ dạng rộng lượng ấy khiến Thiến nhi bật cười .

Cù Thiến từ sau khi vết sẹo trên mặt không còn rõ nữa thì nụ cười cũng nhiều hơn, cũng chịu ra ngoài gặp người .

Hai nhà thật sự qua lại thân thiết hơn. Nói cho cùng, thân thiết với nhà họ Cù chỉ có lợi chứ không hại gì cho Lâm Thiên Dược, hơn nữa cũng chẳng ai nói hắn nịnh bợ gì cả. Dù sao Kỷ Đào đã chữa khỏi cho phu nhân nhà người ta , ngay cả người mấy năm liền không có tin vui cũng mang thai, chuyện như vậy người thường đâu làm được .

Sau khi Dư thị m.a.n.g t.h.a.i thì ít ra ngoài, việc mua rau đều do Cù Thiến đảm nhận. Nàng ấy thường sang tìm Kỷ Đào rồi tiện đường cùng đi . Mua rau xong còn ghé sân nhỏ nhà họ Lâm chơi một lúc mới về.

Từ khi Dư thị thường xuyên sang nhà Kỷ Đào, Trần thị cũng ít tới hơn. Trưa hôm đó, Kỷ Đào mở cửa tiễn Cù Thiến rời đi , từ xa đã thấy Trần thị đứng trong ngõ lén lút ngó nghiêng. Kỷ Đào giả vờ không thấy, cười nói chia tay với Cù Thiến.

Đợi Cù Thiến đi xa, Kỷ Đào đóng cửa lại , nhưng ngay khe cửa bỗng thò ra một bàn tay hơi thô ráp.

Kỷ Đào khựng lại , liền nghe Trần thị vội vàng nói : “Kỷ muội muội , ta có chuyện muốn nói .”

Kỷ Đào bất đắc dĩ, mở cửa đáp: “Vu đại tẩu, có chuyện thì cứ nói thôi, tẩu làm thế này dọa ta thì thôi, lỡ ta cuống lên kẹp trúng tay tẩu thì sao ?”

Trần thị ngượng ngùng cười cười , chen vào trong nhà, liếc ra ngoài rồi hạ giọng: “Vào trong nói .”

Kỷ Đào đóng cửa lại , hai người vào nhà ngồi xuống. Kỷ Đào giục: “Vu đại tẩu, có gì cứ nói thẳng, ta còn phải đi nấu cơm.”

Lúc này Trần thị mới nhớ ra Lâm Thiên Dược trưa nay sẽ về ăn cơm, cười nói : “Bảo hắn mua mấy cái màn thầu ăn tạm một bữa cũng được , như thế còn tiết kiệm được bạc. Hoặc muội nấu sẵn cho hắn mang đi , thế thì trưa nay muội rảnh hơn.

Kỷ Đào cười đáp: “Dù sao ta cũng không có việc gì.”

Ánh mắt Kỷ Đào thúc giục, Trần thị mới hoàn hồn, ghé sát lại , thần thần bí bí nói : “Kỷ muội muội , đừng trách ta không nhắc nhở. Lâm tú tài dung mạo tuấn tú, mà Cù Thiến kia lại rất giỏi câu dẫn nam nhân. Nhà ta có người suýt nữa cũng bị nàng ta quyến rũ…”

“Vu đại tẩu, chuyện này ta biết rồi .” Kỷ Đào cau mày, cắt lời bà ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-124.html.]

Nàng vốn không thích nói xấu người khác sau lưng, nhất là khi trên mặt Trần thị đầy vẻ khinh miệt, coi thường. Hơn nữa khi nhắc đến dung mạo của Lâm Thiên Dược, nàng ta còn mang theo ý trêu chọc. Nếu là lúc bình thường, coi như nói đùa cũng được , nhưng chẳng hiểu sao lần này nghe nàng ta nói như vậy về Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào lại thấy trong lòng không thoải mái.

Nhất là mỗi khi Cù Thiến đến chơi đều sẽ cáo từ trước khi Lâm Thiên Dược. Cách hành xử như vậy , thế nào cũng không giống người có tâm tư kia .

Huống chi, Lâm Thiên Dược cũng không phải Vu Khải Minh.

“Vậy mà muội vẫn yên tâm sao ?” Trần thị không hiểu.

Kỷ Đào đứng dậy, nhàn nhạt nói : “Trong lòng ta tự có chừng mực. Nếu không còn chuyện gì khác, ta đi nấu cơm đây.”

Trần thị sốt ruột: “Ta có lòng tốt nhắc nhở muội , muội nhất định phải để trong lòng đó.”

Trần thị đi rồi , Kỷ Đào vào bếp nấu cơm. Vừa nấu xong thì Lâm Thiên Dược cũng trở về.

“Đào Nhi, có mệt không ?” Lâm Thiên Dược giúp nàng bưng thức ăn, rồi đề nghị: “Hay là trưa ta không về nữa để tối hãy về?”

Kỷ Đào lắc đầu: “Dù sao ta cũng phải dậy mua rau. Với lại nếu ta mà không làm gì nữa thì sẽ béo lên mất. Hơn nữa thân thể chàng vốn không tốt , nếu lại không ăn uống t.ử tế, lỡ bệnh thì làm sao ?”

Lâm Thiên Dược đưa tay véo nhẹ eo nàng, Kỷ Đào trừng mắt nhìn hắn , liền nghe hắn cười nói : “Mấy hôm nay đi đường, nàng gầy đi rồi .”

“ Nhưng dù nàng thế nào, ta đều thích.” Hắn bổ sung thêm.

Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên.

“Ta mà béo thành một con heo, xem chàng còn nói nổi câu đó không ?”

Lâm Thiên Dược chẳng bận tâm: “Nàng có béo thành heo, cũng là con heo đẹp nhất.”

Kỷ Đào không thèm để ý hắn nữa. Dạo này Lâm Thiên Dược càng lúc càng biết ăn nói , mở miệng câu nào là ngọt xớt câu đấy.

“Thế còn ta thì sao ?” Lâm Thiên Dược truy hỏi.

Kỷ Đào ngẩn ra , từ trên xuống dưới nhìn hắn một lượt: “Chàng làm sao ?”

“Nàng có thích ta không ?” Lâm Thiên Dược ôm nàng, giọng nói tưởng như tùy ý nhưng lại mang theo chút dè dặt.

Kỷ Đào bưng mâm thức ăn trong tay, mùi rau xanh nhàn nhạt quanh ch.óp mũi.

Thích hay không ?

Đêm tháng Chạp năm ngoái lạnh buốt, hắn đi đường cả ngày về nhà, chỉ để tự mình hỏi một câu: “Nàng có bằng lòng gả cho ta không ?” Kỷ Đào vẫn nhớ rõ hơi ấm trong lòng bàn tay hắn khi ấy .

Hoặc là cú lao mình không chút do dự trong rừng: “Ta không muốn nàng bị tổn thương dù chỉ một chút.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...