Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Vậy… chẳng liên quan gì tới việc chúng ta về nhà?” Kỷ Đào hỏi.
Lâm Thiên Dược mỉm cười nhìn nàng.
“Ta từ nhỏ đã hay xa nhà, thường xuyên không ở trong nhà. Trước đây hai tháng không về cũng là chuyện bình thường, nương đã quen rồi . Dĩ nhiên, chúng ta trở về, bà chắc chắn cũng sẽ vui một chút.”
Kỷ Đào rơi vào trầm tư.
Nàng nhớ rõ, việc Điền thị từng muốn tìm c.h.ế.t là vì cảm thấy có lỗi với cha của Lâm Thiên Dược, đồng thời cũng vì cho rằng bản thân đã trở thành gánh nặng của nhi t.ử. Ngay cả chuyện đi hỏi cưới nàng cũng là vì nhi t.ử, nói đúng hơn… vẫn là để có thể không hổ thẹn với người phu quân đã khuất kia .
Ngay cả việc nàng và Lâm Thiên Dược thành thân , sau này Kỷ Đào vô tình nghe hắn kể lại mới biết , năm đó hắn vội vàng chạy về trong đêm là vì Điền thị nằm mơ thấy cha hắn , thúc giục hắn mau thành thân . Vì thế mới có cảnh Điền thị xách lễ vật đến nhà cầu hôn.
Như vậy thì cũng không khó giải thích vì sao trong nguyên tác, sau khi Lâm Thiên Dược mất sớm, cuộc sống của Kỷ Đào lại gian nan đến vậy . Điền thị vốn chẳng quan tâm ngày tháng ra sao . Nhất là sau khi nhi t.ử c.h.ế.t rồi , có lẽ bà sống… cũng chỉ là để sống mà thôi.
Đột nhiên, một luồng hơi ấm truyền đến.
Lâm Thiên Dược từ phía sau ôm lấy nàng.
“Đào Nhi, nàng đang nghĩ gì vậy ?”
Kỷ Đào lắc đầu: “Không có gì… chỉ là cảm thấy nương sống như vậy , chắc cũng chẳng vui vẻ gì.” Một đời lúc nào cũng nhớ nhung một người đã khuất.
Lâm Thiên Dược không tỏ thái độ gì, chỉ nhẹ nhàng nói : “Bà ấy tự mình không buông được . Có lẽ cha ta đã ảnh hưởng quá lớn đến cuộc đời của bài.”
Kỷ Đào chợt nhớ ra , dường như nàng chưa từng nghe hắn nhắc đến thân thích trong nhà. Bèn hỏi: “Nhà chàng trong vòng ba đời không có huyết thân , vậy chẳng lẽ chàng cũng không có cữu cữu hay di mẫu gì à ? Ta chưa từng nghe chàng nói .”
Lâm Thiên Dược im lặng một lúc lâu, rồi mới đáp: “Có cữu cữu, cũng có di mẫu. Chỉ là sau khi cha ta mất, hai bên không còn qua lại nữa.”
“Năm đó cha ta cũng là người đọc sách. Ngoại tổ phụ rất coi trọng ông, gả trưởng nữ cho ông. Chỉ tiếc sau khi thành thân , cha ta thi mãi không đỗ, sau đó lại sinh bệnh… rồi cứ thế qua đời. Ta từ nhỏ đã chưa từng gặp người bên ngoại.”
Kỷ Đào hiểu ra .
“Ngủ đi .” Lâm Thiên Dược kéo chăn đắp cho nàng.
Ngày hôm sau , Kỷ Đào dậy rất sớm. Nàng đang định giúp Điền thị và Dương ma ma nấu cơm thì tiếng gõ cửa vang lên.
Dương Đại Lương đứng ngoài cổng, nói : “Kỷ đại phu, cô nương có thể sang xem giúp thằng Tráng nhà ta không ?”
Kỷ Đào ít khi gặp
hắn
ta
. Từ
lần
sinh con
trước
đó, nàng cũng
chưa
từng đến nhà họ nữa. Tẩu t.ử bên ngoại của thê t.ử
ta
… thật sự quá dữ dằn, năm đó còn tự tay cào rách mặt Phùng Uyển Phù.
“Có chuyện gì vậy ?” Kỷ Đào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-7/chuong-134.html.]
“Nó nổi rất nhiều mẩn đỏ, cả mảng lớn, mấy ngày rồi vẫn không khỏi. Ta đang định đưa nó lên trấn khám, vừa hay nghe nói muội đã về.”
Kỷ Đào vào nhà lấy hộp t.h.u.ố.c.
Lâm Thiên Dược nhẹ nhàng nói : “Ta đi cùng nàng.”
Dương Đại Lương tò mò nhìn hắn vài lần . Thật ra trong thôn rất hiếm khi thấy Lâm Thiên Dược xuất hiện, nhất là mấy năm gần đây hắn đều ở ngoài học hành.
Từ nhà họ Dương đi ra , đối diện chính là nhà Dương Đại Thành.
Kỷ Đào đã lâu không đến đây. Bức tường gạch xanh nhà họ Dương vẫn chỉ là bức tường cũ kỹ, căn nhà mới vốn phải được xây trong nguyên tác cũng chẳng thấy đâu , vẫn là ngôi nhà cũ như trước .
Kỷ Đào chỉ liếc qua một cái rồi thu lại ánh mắt. Giờ cốt truyện đã sớm thay đổi hoàn toàn rồi .
Đúng lúc này , Dương Đại Viễn đang đi tới, bên cạnh là một cô nương, hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Nhìn không khí giữa họ, nói không có quan hệ thì chẳng ai tin.
Kỷ Đào liếc qua, phát hiện mình không quen cô nương đó. Mọi người lướt qua nhau . Dương Đại Viễn thậm chí còn mỉm cười chào Lâm Thiên Dược, như thể những bất hòa trước kia chưa từng xảy ra .
Sau khi trở về Lâm gia, Kỷ Đào ăn sáng xong, nghĩ đến ngày mai phải quay lại quận Phong An, bèn sang nhà họ Kỷ thu dọn d.ư.ợ.c liệu mang đi .
Liễu thị giúp nàng một tay, vừa làm vừa kể chuyện trong thôn: “Dương Đại Viễn… đã đính hôn rồi .”
Kỷ Đào nhớ lại cảnh lúc nãy, hỏi: “Vị hôn thê của hắn , con hình như chưa từng gặp.”
Liễu thị cười : “Chúng ta vừa từ phủ Hoài An trở về thì hắn đã đính hôn, sính lễ cũng đã đưa rồi . Nghe nói cô nương ấy từ nơi khác đến, phụ thân còn là tú tài… chỉ là tú tài già thôi, đọc sách cả đời, giờ cùng biểu tỷ phu con dạy học ở quan học huyện Đại Viễn.”
“Nhi nữ của tú tài mà lại gả cho hắn sao ?” Kỷ Đào kinh ngạc.
Dù sao thời này thân phận người đọc sách rất cao, khuê nữ tú tài cho dù thế nào cũng không đến mức đi gả vào nhà nông hộ.
Liễu thị bật cười : “Gả gì chứ! Người ta là kén rể đó!”
“Nhà cô nương ấy ở huyện Đại Viễn. Tú tài kia sức khỏe không tốt , chỉ có một cô con gái. Nghe nói nhà họ Dương có ba anh em, ai cũng có tướng mạo và nhân phẩm không tồi, nên mới tìm đến. Nếu không thì thôn Đào Nguyên chúng ta , sao người ta lại chịu đến?”
Kỷ Đào hiểu ra . Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến nàng, nghe như chuyện vui thôi.
Lần này quay lại quận Phong An, Kỷ Đào mang theo rất nhiều đồ, túi lớn túi nhỏ, hầu hết đều là d.ư.ợ.c liệu. Sắp vào đông, trời lạnh hẳn, sáng sớm đã có sương giá, nàng còn mang thêm hai chiếc chăn.
Đồ nhiều nên nhờ Ngưu thúc đưa họ đến trấn Cổ Kỳ.
Vất vả lắm mới chuyển hết vào viện, mà phần lớn đều do Lâm Thiên Dược cầm. Dọn dẹp xong trời cũng tối, ăn qua loa rồi đi ngủ.
Chaporia
Bình Luận (0)