Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
05
Kiều Chi mà bình luận ảo nhắc tới kia .
Tôi đã từng nghe qua tên của cô ta .
Cô ta là một nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng.
Khi tôi và Hoắc Diên Triệt kết hôn.
Cô ta vẫn còn đang làm nhà thiết kế cho một thương hiệu váy cưới ở nước ngoài.
Bộ váy cưới tôi mặc khi kết hôn.
Chính là thương hiệu nơi Kiều Chi làm việc.
Mấy ngày trước , tôi còn nhìn thấy bài phỏng vấn của cô ta trên chuyên mục thời trang.
Cô ta đã về nước và thành lập thương hiệu váy cưới của riêng mình .
Người dẫn chương trình hỏi cô ta :
"Kiều tiểu thư, tại sao cô lại chọn về nước lập nghiệp, chứ không ở lại nước ngoài phát triển?"
Cô ta cúi đầu mỉm cười e lệ: "Mối tình đầu của tôi ở trong nước."
"Lần này về nước, ngoài việc thành lập thương hiệu váy cưới của riêng mình ."
" Tôi còn muốn mặc bộ váy cưới do chính tay mình thiết kế, gả cho người bạn trai thuở đầu đời."
Người dẫn chương trình: "Nói như vậy , cô và bạn trai mối tình đầu sắp có tin vui rồi sao ?"
Kiều Chi: "Vâng, xem anh ấy thế nào thôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để gả cho anh ấy rồi ."
Người dẫn chương trình: "Sau khi kết hôn có dự định gì không ?"
Kiều Chi: " Tôi và anh ấy đều rất thích trẻ con, sau khi kết hôn chắc là sẽ sinh ba đứa đấy."
Bình luận ảo nói , Kiều Chi là cơ địa dễ mang thai, một phát là trúng ngay.
Nghĩ đến việc sau khi họ kết hôn, chắc là sẽ sớm đón đứa con thuộc về hai người bọn họ mà thôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót, nghẹn ngào.
Sau khi tôi ngủ thiếp đi .
Hoắc Diên Triệt mới từ phòng đọc sách đi ra .
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, anh kéo tôi vào lòng.
Vẫn ôm tôi ngủ như mọi khi.
Anh hôn lên má, lên cổ tôi một cách cẩn trọng và trân quý.
Rồi sau đó lại lưu luyến chuyển dời đến nốt ruồi dưới xương quai xanh của tôi .
Nồng nhiệt đến thế, chẳng còn vẻ thanh lãnh của ban ngày.
06
Ngày hôm sau , tôi ngủ đến khi tự tỉnh.
Tầm giờ này , Hoắc Diên Triệt đã đến Hoắc thị để làm việc rồi .
Tôi chợt nhớ ra hôm nay có hẹn gặp Giang Tự An ở quán cà phê.
Mấy ngày trước , anh ta có đi thám hiểm một giếng trời dưới nước khá nổi tiếng.
Có chụp được vài bức ảnh sinh vật dưới nước rất quý giá.
Muốn đưa cho tôi để làm nghiên cứu.
Ngoài công sự ra , tôi còn có chút tư sự muốn tìm anh ta hỏi cho ra lẽ.
Trước khi ra cửa, tôi nghĩ đến bản thỏa thuận ly hôn đã ký tối qua.
Tôi tiện tay tháo chiếc nhẫn ra , đặt trên bàn trang điểm.
Tại quán cà phê.
Giang Tự An đưa những bức ảnh cho tôi .
Tôi tỉ mỉ xem qua một lượt.
Sau đó, tôi cất ảnh đi : "Cảm ơn nhé."
Giang Tự An nhìn tôi , đầy ẩn ý nói :
"Khách sáo với anh làm gì chứ?"
Anh ta như đang nhắc nhở tôi rằng, chúng tôi từng có ba năm hẹn hò bên nhau .
Tôi không muốn hồi tưởng lại những chuyện quá khứ đó.
Tôi chuyển chủ đề: "Giang Tự An, năm năm trước , cái lần tôi bị say nitơ ấy , người đam mê lặn biển đã cứu tôi là ai thế? Anh có nhớ diện mạo của người đó không ?"
Bị say nitơ ở vùng nước sâu, xác suất cứu sống được là rất thấp.
Chưa kể đến việc áp lực dưới nước rất lớn.
Phải hoàn thành quá trình giảm áp kéo dài dưới nước.
Đợi đến khi áp suất trong cơ thể khôi phục lại bình thường mới có thể bơi lên bờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chong-toi-la-nam-chinh-rsfx/2.html.
]
Bằng không sẽ mắc bệnh giảm áp, gây ra tổn thương vĩnh viễn cho cơ thể.
May mà lần đó ở chỗ giảm áp có lắp đặt khoang giảm áp dưới nước.
Cộng thêm việc người cứu tôi đã không quản ngại mà ở lại , không rời không bỏ.
Lúc ấy ý thức của tôi rất hỗn loạn.
Khi tỉnh lại ở bệnh viện thì đã quên mất những chuyện xảy ra lúc đó.
Trong đầu chỉ còn sót lại vài hình ảnh mờ nhạt.
Giang Tự An im lặng một lát, chậm rãi nói : "Lúc đó anh ta mặc đồ lặn, đeo kính lặn, anh nhìn không rõ diện mạo của anh ta ."
"Em hỏi cái này làm gì? Đều đã qua lâu như vậy rồi ."
Mấy năm nay, tôi vẫn luôn cố gắng tìm kiếm tung tích của người đó.
Người ta đã cứu tôi một mạng, vậy mà tôi đến cả anh ta là ai cũng không biết .
Có thể vớt được một người đang say
nitơ từ vùng nước sâu lên.
Lại còn phải trải qua quá trình giảm áp đằng đẵng.
Có thể nói là đã dùng cả tính mạng để cứu người .
Tôi không biết trong quá trình cứu tôi .
Anh ta có bị mắc bệnh giảm áp hay không ?
Có để lại di chứng gì không ?
Tôi muốn xác nhận sự bình an của anh ta , cũng muốn đích thân nói lời cảm ơn với anh ta .
Tôi hỏi dồn: "Một chút ấn tượng cũng không có sao ? Chiều cao bao nhiêu? Khoảng chừng bao nhiêu tuổi?"
Giang Tự An sờ sờ sống mũi:
"Khoảng... tầm 1m75, tầm bốn mươi tuổi.”
"Nơi nào đối phương đã không để lại họ tên và phương thức liên lạc, chứng tỏ là không muốn em tìm thấy anh ta đâu ."
Tôi im lặng.
Đối phương đúng là không mấy muốn để tôi tìm ra anh ta thật.
Ánh mắt Giang Tự An rơi vào đầu ngón tay tôi , ánh mắt hơi sáng lên:
"Em không đeo nhẫn cưới, là hôn nhân xảy ra vấn đề rồi sao ?"
"Thịnh Hạ, anh đã nói rồi mà, làm con dâu hào môn không dễ dàng gì đâu ..."
Tôi ngắt lời anh ta : "Chuyện này không liên quan đến anh ."
Giang Tự An thất vọng hỏi: "Thịnh Hạ, em vẫn còn trách anh năm đó đã bỏ mặc em sao ?"
07
Nếu phân tích tình huống lúc đó một cách lý tính dưới góc độ của người bạn đồng hành khi lặn.
Giang Tự An đã từng cố gắng cứu tôi , nhưng hành vi của tôi lúc ấy không thể kiểm soát nổi.
Anh ta căn bản không kéo giữ tôi lại được .
Mắt thấy bình khí của mình sắp cạn kiệt.
Nếu anh ta tiếp tục tiêu hao ở đó, cả hai chúng tôi đều sẽ mất mạng.
Anh ta rời đi trước , ít nhất thì vẫn giữ lại được một mạng.
Xét trong giới lặn biển mà nói , anh ta đã tận được trách nhiệm mà một người bạn đồng hành nên tận rồi .
Thế nhưng xét dưới góc độ của người yêu.
Kể từ giây phút anh ta bỏ mặc tôi để một mình rời đi kia .
Chúng tôi đã định sẵn là không cách nào tiếp tục bước tiếp cùng nhau được nữa rồi .
Mấy năm nay, Giang Tự An vẫn luôn không buông bỏ được tôi .
Tôi biết anh ta đang đợi tôi và Hoắc Diên Triệt ly hôn.
Nhưng cho dù tôi và Hoắc Diên Triệt có ly hôn.
Thì tôi và Giang Tự An cũng chẳng còn khả năng nào nữa.
Thu lại dòng suy nghĩ, tôi bình tĩnh nói : " Tôi không trách anh , có điều, chúng ta không hợp nhau ."
"Giang Tự An, quên tôi đi , anh nên bước vào đoạn tình cảm tiếp theo rồi đấy."
Vành mắt Giang Tự An hơi ửng đỏ:
"Thịnh Hạ, năm đó chúng ta đã sắp sửa kết hôn rồi , em bảo anh làm sao buông bỏ được em đây?"
"Biết bao nhiêu đêm, anh giật mình
tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng."
"Anh vô cùng hối hận vì năm đó bản thân đã bỏ mặc em mà đi ."
"Nếu như có thể làm lại một lần nữa, anh thà cùng em c.h.ế.t dưới đáy nước."
Chaporia
Bình Luận (0)