20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn có chút áy náy nói : “Hiện giờ chúng ta tiêu đều là bạc của nàng, ta có lỗi với nàng.”

“Chàng đi nghỉ một lát đi .” Kỷ Đào giục.

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Ta ở cùng nàng. Hơn nữa, rất nhanh sẽ phải quay lại rồi .”

Kỷ Đào khẽ nhíu mày: “Gấp vậy sao ?”

Lâm Thiên Dược không để ý cười cười : “Đều quen rồi , rất nhiều người còn không về nhà, chỉ mang theo ít thức ăn đối phó một bữa là xong. Thậm chí đơn giản hơn, ăn hai cái màn thầu là được .”

Kỷ Đào có chút tò mò trước kia Lâm Thiên Dược sống thế nào, nhìn hắn cũng không giống người biết nấu ăn.

Nghĩ vậy , nàng liền hỏi.

Lâm Thiên Dược trầm ngâm một chút: “Ở ngõ Bình An có một bà lão chuyên nấu cơm, mỗi tháng đưa cho bà ấy một ít bạc là được .”

Kỷ Đào hiểu ra , lại nhớ tới Trần thị, liền lựa lời kể lại câu chuyện, hỏi: “Chàng có biết chuyện này không ?”

Lâm Thiên Dược gật đầu: “Thật ra không nhẹ nhàng như nàng ta nói đâu . Nàng ta cào người ta đến mức giờ trên mặt vẫn còn sẹo, hiện giờ cô nương đó gần như không ra ngoài.”

Kỷ Đào hơi kinh ngạc.

“Hơn nữa, nàng ta tính tình tuy thẳng thắn, nhưng phu quân nàng ta là Vu Khải Minh thì không như vậy . Theo ta biết thì, cô nương kia có lòng hay không thì chưa rõ, nhưng hắn đối với người ta chắc chắn không đơn thuần.” Lâm Thiên Dược nghiêm túc nói .

Kỷ Đào nhớ tới câu nói cuối cùng của Trần thị, nàng ấy thì không sao , nhưng còn nhi t.ử của nàng ấy thì biết phải làm sao đây?

Xem ra nàng ấy cũng không phải không biết .

Lâm Thiên Dược nhìn sắc trời, nói : “Đào Nhi, ta đi đây. Nàng nghỉ ngơi một chút, việc gì không làm được thì để ta về làm cho.”

Kỷ Đào gật đầu, cúi đầu thu dọn bát đũa, không ngờ Lâm Thiên Dược đột nhiên từ phía sau ôm lấy nàng, thấp giọng nói : “Đào Nhi, cảm ơn nàng.”

Kỷ Đào còn chưa kịp nói gì, hắn đã buông nàng ra , bước ra ngoài.

Nàng đứng tại chỗ một lúc lâu, rồi lắc đầu cười nhẹ, đi ra đóng cửa.

Ngày hôm sau , Kỷ Đào lại đi mua thức ăn, nàng cố ý dậy rất sớm, cùng Lâm Thiên Dược ra ngoài.

Trong chợ vô cùng náo nhiệt, so với hôm qua thì có vẻ đông người hơn, rau cũng hơi đắt hơn một chút. Thảo nào Trần thị nói , đi muộn một chút thì rau sẽ rẻ hơn.

Kỷ Đào mua xong thịt cá. Nàng đến sớm chủ yếu là muốn mua chút mỡ béo ngon mang về thắng mỡ. Trên đường thong thả quay về, xung quanh đầy những phụ nhân và cô nương giống như nàng, nên cũng chẳng thấy gì lạ.

Đột nhiên phía trước xảy ra một trận xôn xao, rất nhiều người đều đổ dồn về đó.

“Có người nhảy giếng rồi !” Có người lớn tiếng hô.

Nghe câu này , Kỷ Đào liền nhớ tới Phùng Uyển Phù năm xưa, khi ấy ở đầu thôn cũng có người hô lớn như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-105.html.

]

Nàng theo dòng người tiến lên phía trước , liếc mắt liền thấy bên giếng có một cô nương đang độ tuổi xuân thì nằm đó. Dung mạo thanh tú, y phục ướt sũng dán sát người , trên mặt, chỗ gần cổ thấp thoáng có hai vết sẹo.

Không hiểu sao , trong đầu Kỷ Đào chợt hiện lên lời Lâm Thiên Dược nói , cô nương kia bị để lại sẹo trên mặt, bây giờ hầu như không ra khỏi cửa.

Người phụ nhân hôm qua nàng gặp đang lo lắng tột độ, không ngừng lay thân thể cô nương kia . Người xung quanh chỉ đứng xem náo nhiệt, thỉnh thoảng mới có vài người lo lắng hỏi han một hai câu.

Thấy cô nương kia nhắm c.h.ặ.t mắt, môi tái nhợt, trước n.g.ự.c dường như đã không còn động tĩnh, Kỷ Đào bước lên nói : “Ta có thể xem một chút không ?”

Người phụ nhân hôm qua còn vênh váo kiêu căng, lúc này nghe thấy giọng Kỷ Đào thì chần chừ: “Muội muội ta nàng ấy …”

Nhưng Kỷ Đào đã bước tới, nhanh ch.óng thao tác một loạt động tác trên người cô nương. Có lẽ vì động tác của nàng quá thuần thục, đến mức người phụ nhân kia cũng sững sờ nhìn .

Sau một hồi, cô nương ho khan mấy tiếng, rồi mở mắt ra .

“Đa tạ muội muội .” Người phụ nhân nước mắt đầy mặt, nhào tới ôm lấy cô nương kia , khóc nói : “Muội làm vậy để làm gì chứ?”

Kỷ Đào lặng lẽ lui ra . Nói cho cùng, nàng chỉ là không muốn nhìn thấy có người c.h.ế.t ngay trước mắt mình mà thôi. Nếu không nhìn thấy thì thôi, đã nhìn thấy rồi , nàng tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn .

Kỷ Đào xách giỏ về nhà. Vì bị chậm trễ một lúc, khi tới trước cửa vừa hay gặp Trần thị và Trương Lý thị dắt tay nhau đi tới. Thấy nàng đã về, hai người kinh ngạc nói : “Kỷ muội muội , hôm nay về sớm vậy ?”

Kỷ Đào tùy ý gật đầu, rồi mở cửa đi vào nhà.

Trần thị thấy nàng khá lạnh nhạt, liền nói : “Đây là sao thế?”

Kỷ Đào dường như còn nghe thấy Trương Lý thị khuyên bà ta mấy câu, đại khái là Kỷ Đào tâm trạng không tốt gì đó.

Buổi trưa Lâm Thiên Dược trở về, trong lúc ăn cơm, Kỷ Đào kể lại chuyện này cho hắn nghe .

Lâm Thiên Dược đối với việc Kỷ Đào cứu người thì không nói gì, chỉ hỏi: “Đào Nhi, nàng tâm trạng không tốt à ?”

Kỷ Đào ngạc nhiên ngẩng đầu: “Không có mà.”

Lâm Thiên Dược không nói thêm nữa.

Buổi chiều, Lâm Thiên Dược vừa mới về đến nhà thì cửa đã bị gõ. Hai người đang ăn cơm, liếc nhìn nhau một cái, Lâm Thiên Dược đứng dậy đi mở cửa. Ngoài cửa là người phụ nhân khí thế ngạo mạn kia cùng một thư sinh xa lạ.

Kỷ Đào thò đầu nhìn một cái rồi thu lại ánh mắt.

Đợi Kỷ Đào dọn xong bát đũa, Lâm Thiên Dược đã mời họ vào nhà. Thấy Kỷ Đào bước vào phòng, người phụ nhân kia sớm đã không còn bộ dạng châm chọc hôm qua, lúc này nàng ta đầy mặt tươi cười , đứng dậy nói :

“Kỷ muội muội , ta đến để cảm tạ muội .”

Nàng ta nhìn sang người nam t.ử bên cạnh, lại nói :

“Hơn nữa, hôm qua ta có nói vài lời khó nghe , ta xin lỗi muội , là ta không phải . May mà muội không chấp nhặt với ta , hôm nay còn ra tay cứu giúp. Nếu không thì ta … ta có lỗi với nhà họ Cù, e là đã bị đuổi khỏi cửa rồi .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...