Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bà lại nhìn sang Lâm Thiên Dược đứng phía sau Kỷ Đào: “Thiên Dược, có mệt không con?”
“Nương, con không mệt.” Lâm Thiên Dược mỉm cười đáp.
Đêm đó, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm trên giường, nàng khẽ thở dài: “Vẫn là ban đêm ở thôn Đào Nguyên yên tĩnh hơn.”
Lâm Thiên Dược ôm lấy nàng, xoa nhẹ thắt lưng, cười hỏi: “Hôm nay mệt lắm phải không ?”
Kỷ Đào gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói : “Dù có mệt, ta vẫn muốn về. Chẳng phải trước kia chàng lần nào cũng về đó sao ?”
Lâm Thiên Dược chỉ mỉm cười . Trong đêm tối, ánh mắt hắn sáng lấp lánh. Dĩ nhiên hắn sẽ không nói cho Kỷ Đào biết , trước kia mỗi lần vội vàng trở về, đều là vì nàng. Thuở ban đầu, hắn sợ nhất là vừa về đến nhà là nghe tin Kỷ Đào đã đính hôn với người khác. Mỗi lần bước chân vào thôn Đào Nguyên, hắn đều phải hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại .
Những ngày ở thôn Đào Nguyên trôi qua rất nhanh. Sáng sớm hôm sau , Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược được Ngưu thúc đưa lên trấn Cổ Kỳ để đợi xe đi huyện Đại Viễn.
Bỗng từ xa có một người quen đi tới. Kỷ Đào nhìn thấy, tuy có chút ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy hợp tình hợp lý, là Viên T.ử Uyên.
Viên T.ử Uyên mặc một thân áo xanh, khi nhìn thấy Kỷ Đào thì thoáng sững người , sau đó chắp tay hành lễ với Lâm Thiên Dược: “Biểu muội phu.”
Lâm Thiên Dược hơi nghiêng người tránh đi , cũng đáp lễ: “Biểu tỷ phu.”
Hai người động tác nhã nhặn mà xa cách. Kỷ Đào cũng tự biết mình không thân với Viên T.ử Uyên, ba người đều không nói thêm lời nào.
Lên xe ngựa đi huyện Đại Viễn, dọc đường Viên T.ử Uyên giống như những người khác trên xe, không nói thêm một câu. Kỷ Đào thì chẳng để tâm, chỉ thấy có chút kỳ lạ, người đọc sách chẳng phải rất thích bàn luận sao ? Hai người này thì lại im lặng đến lạ.
Đến huyện Đại Viễn, Viên T.ử Uyên chào từ biệt họ. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược lại đổi xe, đi quận Phong An.
Trời gần tối, hai người mới kịp về đến tiểu viện. Tắm rửa sơ qua rồi liền đi ngủ, thật sự là mệt không chịu nổi.
Sáng hôm sau , Lâm Thiên Dược lại dậy rất sớm, mua thức ăn về xong mới rời đi .
Kỷ Đào tỉnh lại thì trời đã sáng rõ, nàng vươn vai một cái rồi mới thong thả rời giường.
Đang rửa mặt trong sân thì lại có tiếng gõ cửa. Kỷ Đào đi ra mở cửa, thấy người tới là Dư thị. Gần đây nàng ấy thường xuyên ghé qua. Điều khiến người ta ngạc nhiên là phía sau nàng còn có một cô nương mặt có sẹo đi theo.
“Đào Nhi, ta biết ngay là muội vừa mới dậy, mệt lắm phải không ?” Dư thị cười đầy mặt.
Kỷ Đào còn chưa kịp đáp lời, Cù Thiến đã bước vào , cúi người hành lễ với nàng: “Đa tạ ân cứu mạng của tẩu tẩu.”
Kỷ Đào khẽ lắc đầu: “Vào đi .”
Dư thị dẫn Cù Thiến
vào
trong. Kỷ Đào cũng
không
hỏi nhiều. Mấy
người
vào
phòng
ngồi
xuống, Kỷ Đào rót
trà
cho hai
người
, mỉm
cười
nói
: “Thử xem,
trà
ta
mang từ nhà tới.
Tuy
không
phải
loại quý hiếm gì, nhưng hương vị cũng
không
tệ.”
Dư thị cúi đầu uống một ngụm: “Ngon.”
Rõ ràng chỉ là thuận miệng khen, chẳng mấy để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-6/chuong-108.html.]
Kỷ Đào cũng không để ý, chỉ cười nhẹ.
///////////////////
Ngược lại , Cù Thiến uống rất nghiêm túc, rồi nói : “Tẩu tẩu, trà này rất thanh, rất thơm, uống vào khiến tâm trạng cũng khá hơn.”
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên nhìn nàng ta một cái, trong lòng nghĩ cô nương này quả thật khéo ăn nói . Dù là thật lòng hay không , lời này cũng dễ nghe hơn nhiều so với lời khen qua loa của Dư thị.
“Mọi người thích là tốt rồi .” Kỷ Đào lại rót thêm một chén.
Dư thị rõ ràng không có tâm trạng uống trà , nàng nhìn ra cánh cổng viện đang đóng kín, hạ giọng nói :
“Kỷ muội muội , nói thật với muội , ta thấy đơn t.h.u.ố.c của muội rất hữu hiệu. Thân thể của ta thế nào, ta tự biết . Lần này … quả thật đã khá hơn rất nhiều, bụng cũng không còn đau như trước nữa. Cho dù sau này vẫn không thể có con, ta cũng rất cảm kích muội vì đã giúp ta điều dưỡng thân thể.”
Kỷ Đào không thấy lạ. Ở nước Càn, nam tôn nữ ti, những chứng bệnh người phụ nữ vốn không được coi trọng, cũng chẳng có cách nào coi trọng. Đại phu phần lớn đều là nam nhân, nữ nhân khi có bệnh cũng ngại nói rõ, lâu dần thành vòng luẩn quẩn, khiến không ít nữ nhân học cách nhẫn nhịn. Mà bệnh tật lại sợ nhất là nhẫn, bệnh nhỏ nhẫn lâu rồi cũng thành bệnh lớn.
Dư thị tuy nói đã uống không ít t.h.u.ố.c, nhưng phần lớn đều không đúng bệnh.
Thấy Dư thị dường như còn điều chưa nói , Kỷ Đào chỉ mỉm cười , không lên tiếng. Quả nhiên, Dư thị liếc nhìn Cù Thiến, hạ giọng nói : “Hôm nay ta đưa Thiến Nhi tới, là muốn hỏi muội xem có t.h.u.ố.c nào trị sẹo không ?”
Kỷ Đào khẽ nhướng mày, nhìn về phía cổ và dưới tai Cù Thiến, ở đó có hai vết sẹo màu hồng, thoạt nhìn vẫn khá đáng sợ.
Cù Thiến đưa tay sờ lên, miễn cưỡng nở một nụ cười : “Nếu không có thì thôi vậy .”
Kỷ Đào gật đầu: “Có.”
Mắt Dư thị sáng lên: “Có thật sự hiệu quả không ?”
Cù Thiến cũng nhìn nàng đầy mong đợi.
Kỷ Đào cười nói : “Trước kia ta từng trị cho người khác vết sẹo tương tự, cũng là do móng tay cào.”
Thấy ánh mắt hai người đối diện ngày càng sáng, Kỷ Đào nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Chỉ là người kia mới bị thương là đã dùng t.h.u.ố.c mỡ của ta rồi . Còn vết sẹo của muội đã lâu như vậy rồi , không biết hiệu quả có được như thế hay không ?”
“Chúng ta cứ thử xem, dù sao cũng sẽ khá hơn một chút.” Dư thị lập tức nói .
Kỷ Đào vào trong phòng lấy ra một chiếc lọ sứ, đưa cho Cù Thiến, mỉm cười nói :
“Đây là bí quyết gia truyền của sư phụ ta , d.ư.ợ.c liệu rất khó tìm, mỗi năm chỉ điều chế được một lọ. Mười lượng một lọ.”
“Mười lượng?” Dư thị kinh hô.
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào không hề thay đổi, nàng chỉ khẽ cong môi, nhìn Dư thị.
Chaporia
Bình Luận (0)