Ta bàng hoàng kinh ngạc.
Lắp bắp hỏi nhỏ vị sống Diêm Vương g/iết người không chớp mắt trước mặt:
“Ngài... ngài cũng là người trùng sinh sao ?"
Mũi kiếm của Thất hoàng t.ử Triệu Bách Khanh gác ngay giữa mày ta :
“Đồ ngu, mẹ kiếp trẫm đã ở bên ngươi suốt ba mươi ba kiếp trùng sinh rồi !"
Ta ngơ ngác nhìn quanh, hết nhìn Thái t.ử đang nằm trong lòng mình , lại nhìn sang đám t.h.i t.h.ể của Hoàng đế, thái giám và cung nữ xung quanh.
“Vậy còn bọn họ..."
Triệu Bách Khanh lập tức hiểu ra ta muốn hỏi gì, thô bạo ngắt lời:
“Họ không phải , chỉ có ngươi và trẫm là hết lần này đến lần khác trùng sinh mà thôi."
“Trùng sinh?
Trùng sinh là cái gì?"
Thái t.ử chống tay, khó khăn ngồi dậy.
Triệu Bách Khanh dùng chuôi kiếm gõ một phát khiến chàng ngất lịm đi .
Ta không dám thở mạnh, chỉ nghe Triệu Bách Khanh nghiêm giọng nói với ta :
“Ông trời thật mù mắt, lại buộc mạng sống của trẫm và ngươi vào nhau .
Chỉ khi mục tiêu của trẫm và ngươi đồng thời hoàn thành, thời gian mới có thể tiếp tục trôi đi , bằng không sẽ phải lặp đi lặp lại việc trùng sinh từ năm hai mươi tuổi."
Ta lờ mờ đoán ra , mục tiêu của chàng là đăng cơ, còn mục tiêu của ta là có được tình yêu của Thái t.ử.
Chàng thông minh tột đỉnh, lạnh lùng tàn nhẫn, ngay từ kiếp đầu tiên đã đạt được mục đích.
Còn ta quá đỗi vụng về, thử đến ba mươi ba lần vẫn không thể có được trái tim của Thái t.ử.
“Xin... xin lỗi ngài nhé."
Ta gãi gãi đầu.
“Xin lỗi thì có ích gì?"
Triệu Bách Khanh đôi mày ngài nhíu c.h.ặ.t:
“Kiếp này trẫm không g/iết hắn , trẫm sẽ ban hôn cho hai người , ngươi bắt buộc phải khiến hắn yêu ngươi."
Lời chàng vừa dứt, Thái t.ử bỗng mở choàng mắt, dùng d.a.o găm rạch một đường lên cổ mình , rồi lại rạch một đường lên cổ tay ta .
“Cô không yêu nàng, cô thà ch/ết chứ không chịu khuất phục!"
Chàng hiên ngang lẫm liệt, kéo ta cùng đi vào cõi ch/ết.
Việc mất m/áu quá nhanh khiến đầu óc ta dần trở nên mơ hồ, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng gào thét của Triệu Bách Khanh.
“Kiếp sau trùng sinh lập tức tới tìm trẫm!
Trẫm dạy ngươi cách quyến rũ đàn ông, nhớ kỹ!"
2
Ta lại trùng sinh vào năm hai mươi tuổi.
Cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, tỷ tỷ cũng còn sống.
Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta .
Tháng trước , ta vừa được chọn làm bạn đọc cho công chúa.
Tuy tuổi tác của ta đã lớn, đầu óc lại có phần ngốc nghếch, nhưng ta lại có sở trường làm mực.
Mực tùng yên, mực dầu yên, ta đều biết làm .
Sắc mực đậm đà quyến rũ, hạ xuống giấy đen nhánh không nhòe, lại tỏa ra hương thơm thâm trầm dài lâu, vương vấn nơi đầu ngón tay, ba ngày không tán.
Uẩn Phương Công chúa vô cùng yêu thích mùi hương này , cố ý xin ta về làm bạn đọc để ngày ngày mài mực cho nàng.
Ta thấy thế cũng tốt , dù sao vì ngốc nghếch nên ta chẳng gả đi đâu được , việc này lại càng cho ta cái cớ để đến năm hai mươi tuổi vẫn chưa bàn tính chuyện mai mối.
“Này, Ngốc Ngốc, đang nghĩ cái gì thế?"
Uẩn Phương Công chúa dùng cán b/út chọc chọc vào má ta .
Ta chậm chạp ngẩng đầu:
“Bẩm Công chúa điện hạ, ta không phải tên Ngốc Ngốc, ta tên là Hà Tiểu Viên."
Nàng mím môi cười :
“Được rồi được rồi Ngốc Ngốc, hôm nay ngươi vẫn phải giúp ta ... giao cái này cho người đó."
Nàng nhét bức thư tình kia vào trong tay áo của ta .
Giống hệt như ba mươi ba kiếp trước , nàng đem lòng ái mộ nhị công t.ử Phó Ương nhà Tả thị lang Bộ Lễ.
Đó quả thực là một thiếu niên vô cùng khôi ngô tuấn tú.
Chỉ tiếc rằng, hắn là bạn đọc của Triệu Bách Khanh.
Ta vô cùng sợ hãi bọn họ.
“Cái này ... ngươi cầm lấy đi ."
Ta run lẩy bẩy đưa bức thư cho Phó Ương, sau đó quay đầu chạy trối ch/ết.
Phó Ương túm c.h.ặ.t lấy cổ áo sau của ta :
“Thất điện hạ muốn gặp ngươi."
Cái gì cần đến rốt cuộc cũng phải đến.
Hắn dẫn ta đến Thanh Yến Cung, nơi ở của Triệu Bách Khanh.
Trong mật thất nửa sáng nửa tối, Triệu Bách Khanh đang thong thả xếp lại các quân cờ, nghe thấy ta đến, chàng khẽ nâng mí mắt, nhàn nhạt liếc nhìn ta một cái.
“Ta đã bảo ngươi sau khi trùng sinh phải lập tức tới tìm ta , tại sao ngươi không tới?"
“Ta..."
Ta vắt óc suy nghĩ cớ hoãn binh:
“Ta nghĩ điện hạ có thể tìm thử những người trùng sinh khác xem sao , ta quá ngốc, căn bản không cách nào theo đuổi được Thái t.ử."
Kiếp này , ta đã quyết định từ bỏ.
Một tiếng rầm thật lớn vang lên, Triệu Bách Khanh lật nhào bàn cờ, những quân cờ đen trắng rơi rụng đầy đất.
Chàng bóp c.h.ặ.t cằm ta , cưỡng ép ta phải ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn dữ tợn:
“Tại sao không nghe lời?
Còn muốn ta phải nói bao nhiêu lần nữa?
Kiếp này ngươi bắt buộc phải khiến Triệu Quân Nghiêu yêu ngươi!"
Triệu Quân Nghiêu chính là Thái t.ử, người trong mộng của ta .
Ta bị dọa đến ngây người , giống như một con ngỗng ngốc không dám động đậy mảy may.
Triệu Bách Khanh càng thêm tức giận:
“Nhìn cái bộ dạng ngu xuẩn này của ngươi xem, ngươi tưởng nếu có sự lựa chọn khác thì trẫm thèm chọn ngươi chắc?
Ba mươi ba kiếp trước trẫm đã thử dò xét tất cả mọi người , chỉ có ngươi là người trùng sinh, trẫm đã lấy bát tự của ngươi nhờ Quốc sư bói toán, ông ấy nói ..."
“Nói... nói cái gì?"
Ta nhỏ giọng gặng hỏi.
Triệu Bách Khanh giống như nhớ lại chuyện gì đó cực kỳ đáng ghét, phất tay áo đứng dậy, quay lưng về phía ta :
“Thiên cơ bất khả lộ, tóm lại mạng của ngươi và ta đã buộc c.h.ặ.t vào nhau , phải cùng tiến cùng lui."
Ta không kìm được muốn khóc , tại sao số mạng lại đen đủi đến thế này cơ chứ?
Lại đi trói buộc với vị sống Diêm Vương này .
Triệu Bách Khanh lại vừa đe dọa vừa mắng mỏ ta một trận lôi đình, uy h.i.ế.p rằng nếu ta không nghe lời, chàng sẽ ra tay với cha mẹ và tỷ tỷ của ta .
“...
Bọn họ bị bệnh lao phổi, vốn dĩ đã ch/ết sớm, ngươi chắc cũng không muốn vì đứa con gái ngu ngốc này mà tuổi thọ của họ lại bị rút ngắn đi mấy năm chứ."
Triệu Bách Khanh thấy ta đã ngoan ngoãn phục tùng, bèn ung dung ngồi vào ghế dựa lay động vài cái, hướng ngón tay xuống đất khẽ móc:
“Nhặt quân cờ lên."
Ta cúi người xuống, nhặt từng quân cờ bằng ngọc đen ngọc trắng bóng bẩy lên, nước mắt từng giọt lớn từng giọt lớn rơi lã chã xuống đất.
Thực ra trong tiềm thức, ta không hề hy vọng bản thân thực sự theo đuổi được Thái t.ử, kiếp nào cũng như vậy .
Đến cả một người ngu muội như ta cũng đã nắm rõ quy luật.
Chỉ cần bị Thái t.ử từ chối, ta có thể hết lần này đến lần khác trùng sinh, hết lần này đến lần khác được gặp lại cha mẹ và tỷ tỷ.
Ta muốn mãi mãi chìm đắm trong khoảng thời gian có họ kề bên.
3
Cha ta là một viên quan lục phẩm nhỏ nhoi ở kinh thành.
Vào năm ta khoảng ba bốn tuổi, ông vì lỡ lời mà đắc tội với nhân vật lớn, bị biếm chức đến vùng chướng khí Lĩnh Nam, cả nhà đều phải dọn đến đó.
Ta vì tuổi còn nhỏ, thân thể lại yếu ớt nên được giữ lại kinh thành, sống nhờ ở nhà cô mẫu.
Suốt hơn mười năm trời, cha ta cần cù chăm chỉ làm việc vì dân, thành tích chính vụ ở Lĩnh Nam rất tốt , nhưng thân thể lại ngày một suy nhược.
Mẫu thân và tỷ tỷ của ta cũng vậy , họ hút phải quá nhiều chướng khí núi rừng, mắc bệnh sốt rét ác tính nghiêm trọng, rồi dần dần chuyển thành lao phổi.
Căn bệnh này không có thu/ốc nào có thể chữa trị tận gốc, chỉ có thể kéo dài hơi tàn, đợi đến ngày dầu cạn đèn tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/33-kiep-ta-theo-duoi-thai-tu-that-hoang-tu-sap-phat-dien-roi/chuong-1.html.]
Trong ba mươi ba kiếp trước , ta đã đi khắp nam bắc sông dài để tìm thầy tìm thu/ốc, thử qua đủ mọi phương pháp nhưng đều không giữ được họ, họ lần lượt qua đời vào năm ta hai mươi lăm tuổi.
Kiếp này , ta vẫn chưa từ bỏ, ta thường xuyên đến bến cảng nhờ các đội thuyền buôn hỏi thăm giúp xem ở hải ngoại có thần d.ư.ợ.c trị bệnh lao phổi hay không .
Thấm thoắt đã đến ngày Tết Trung thu, ta lại phải vào cung làm bạn đọc , trong lòng không khỏi kinh hãi run sợ, lo sợ sẽ bị người của Triệu Bách Khanh bắt đi .
Nhưng căn bản là không thể trốn thoát, Phó Ương với dáng vẻ phong lưu phóng khoáng bước tới, nói vài câu đùa cợt khiến Uẩn Phương Công chúa cười đến híp cả mắt.
Hắn bỗng chuyển hướng câu chuyện, chỉ tay về phía ta :
“Thất điện hạ
lần
trước
ngửi thỏi mực của Hà cô nương đây, cảm thấy vô cùng kinh ngạc vui mừng.
Vừa hay hôm nay Thất điện hạ có tiết thư pháp, không biết Công chúa điện hạ có thể cho chúng ta mượn nàng một lát được không ?"
Uẩn Phương Công chúa thầm thương trộm nhớ Phó Ương, đối với lời hắn nói thì nghe theo răm rắp, liền vội vã dâng ta ra ngoài.
Ta muốn từ chối, nàng lập tức lườm ta một cái sắc lẹm:
“Ngốc Ngốc là ngoan ngoãn nhất rồi , tuyệt đối không được làm bổn công chúa thất vọng đâu nhé."
Cứ như vậy , ta lại rơi vào tay Triệu Bách Khanh.
Trong Thanh Yến Cung, chàng đang viết một bức thư pháp hành thảo, nghe thấy ta đến cũng không buồn ngẩng đầu lên, trầm giọng nói :
“Nói xem gần đây ngươi đã làm được những gì rồi ."
Ban đầu ta nói năng lắp bắp, vô cùng căng thẳng.
Nhưng thấy chàng vẫn múa b/út liền mạch lưu loát, ngòi b/út uyển chuyển như rồng bay phượng múa, dường như chẳng hề chú ý nghe xem ta rốt cuộc đang nói cái gì, ta mới dần dần yên tâm hơn.
Ta nói bản thân đã đến cảng Thiên Tân, tìm được một người chèo thuyền tốt bụng, ông ấy bằng lòng giúp ta hỏi thăm xem có thu/ốc trị bệnh lao phổi hay không khi đội tàu đi qua Đông Oánh và Cao Ly.
Lại nói bản thân mới điều chế ra loại mực mang hương lê hương, trồng sống được một cây quýt ở trong sân nhà, nhặt được một con mèo hoang, vì người nhà mắc bệnh phổi không chịu được lông mèo nên đã đem tặng cho đứa nhỏ béo mập nhà hàng xóm...
Triệu Bách Khanh đột nhiên quát lớn:
“Đủ rồi !
Toàn là những chuyện vụn vặt vớ vẩn, chẳng lẽ ngươi chưa từng bỏ ra chút nỗ lực nào để quyến rũ Thái t.ử hay sao ?"
Ta run bần bật, cố gắng nói dối:
“Có... có ạ, ta có học một chút đỉnh thuật trang điểm."
Thực ra căn bản là không có , tay ta vụng về, sống hơn ba mươi kiếp rồi vẫn không học nổi cách trang điểm.
Triệu Bách Khanh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ta :
“Được, bây giờ ngươi trang điểm cho ta xem."
Chàng ra lệnh cho người mang đến từ Ngự Nhan Cung toàn bộ các loại son phấn, phấn nước, son môi, chì kẻ mày, kính sa đại... chủng loại đa dạng, rực rỡ muôn màu.
Ta run lẩy bẩy, không biết phải tròn vành rõ chữ lời nói dối này như thế nào.
Triệu Bách Khanh thong thả ngồi xuống bên cạnh ta , bộ dạng đó rõ ràng là đang chờ xem ta bêu xấu .
Ta vừa căng thẳng, nước mắt liền không kìm được mà rơi xuống:
“Ta... ta quên mất cách trang điểm rồi , xin lỗi ngài."
Triệu Bách Khanh day day khoảng cách giữa hai lông mày, dường như cạn lời trước sự ngốc nghếch của ta :
“Triệu Quân Nghiêu thích nữ t.ử xinh đẹp , bản thân ngươi đã chẳng có mấy phần nhan sắc, đến trang điểm cũng không biết , thì lấy cái gì để thu hút hắn ?"
Ta biết chàng nói đúng.
Ta trưởng thành không đến nỗi xấu xí, đường nét khuôn mặt xem như thanh tú, nhưng so với hoa khôi Mục Đình Đình thì còn kém xa một trời một vực.
Hậu cung ba nghìn giai nhân, Thái t.ử từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa mỹ nữ, tất nhiên sẽ không dễ dàng bị ta thu hút.
Triệu Bách Khanh tìm ma ma và cung nữ đến dạy ta trang điểm.
Nhưng tô tô vẽ vẽ thế nào, Triệu Bách Khanh vẫn trăm phần không vừa ý:
“Môi của nàng ta tô đỏ như vậy làm cái gì?
Trông như vừa ăn tươi nuốt sống đứa trẻ vậy .
Da của nàng ta đã đủ trắng rồi , còn trét thêm một lớp phấn nữa thì ai phân biệt nổi nàng ta với bức tường vôi trắng chứ?
Còn có đôi lông mày kia nữa, ngươi kẻ quá mảnh rồi , không đúng, bây giờ lại quá đậm rồi ..."
Chàng giật lấy chì kẻ mày từ tay ma ma, chuẩn bị tự mình ra tay:
“Ta không tin kẻ một đôi lông mày thì có thể khó đến mức nào, chẳng lẽ còn khó hơn trị quốc hay sao ?"
Nói đoạn, chàng nâng mặt ta lên, bắt đầu tô vẽ đôi lông mày bên trái của ta , ta sợ đến mức lập tức nhắm nghiền hai mắt lại .
Không biết đã qua bao lâu, chàng bỗng nhiên ném mạnh cây chì kẻ mày xuống:
“Cái thứ quỷ gì thế này ?
Thật là khó ch/ết đi được ."
Trong gương, lông mày bên trái của ta đã bị vẽ đến loạn cào cào, xấu xí đến mức ta muốn khóc .
Nhưng ta không dám khóc , sợ bị Triệu Bách Khanh mắng.
Chàng nhìn chằm chằm vào lông mày của ta , mất kiên nhẫn nói :
“Ma ma dẫn nàng ta đi rửa mặt.
Phó Ương, ngươi dẫn người ra ngoài cung mua vài cuốn album tranh mỹ nhân về đây."
Triệu Bách Khanh tính tình vốn hay săm soi kỹ lưỡng, không tin trên đời này có chuyện gì mà bản thân không làm được , chàng giống như đang nghiên cứu sách lược trị quốc mà nghiên cứu các kiểu lông mày trên tranh mỹ nhân, nào là lông mày khói, lông mày lá liễu, lông mày viễn sơn...
Chàng ở bên kia lật xem tranh ảnh, ta chỉ có thể ở một bên chờ đợi, bụng đã đói đến mức kêu lên ọc ọc mấy lần liền.
Ta càng nghĩ càng thấy tủi thân , muốn về nhà, muốn ăn cơm, muốn nấu cao bối mẫu tỳ bà để nhuận phổi cho người nhà.
Đến lúc hoàng hôn buông xuống, Triệu Bách Khanh cuối cùng cũng một lần nữa nâng mặt ta lên, đón lấy ánh rực rỡ màu tím nhạt ngoài cửa sổ, tập trung cao độ họa mày cho ta .
Khoảnh khắc này , sát khí trên người chàng dường như hoàn toàn tiêu tán, đôi mắt phượng trong trẻo mà vô cùng chuyên chú.
Ta chợt nhớ đến hai câu thơ không hợp thời chút nào:
“Vụng về múa b/út tựa bên người , Thử tay vẽ hoa buổi ban sơ, Lại hỏi vẽ mày sâu hay cạn có hợp thời chăng."
Cũng nhớ lại những lời đồn đại trong ba mươi ba kiếp trước .
Nghe nói Mục Đình Đình không hề yêu Thái t.ử, nàng yêu sâu sắc Triệu Bách Khanh.
Tuy nhiên Triệu Bách Khanh không yêu mỹ nhân chỉ yêu giang sơn, chàng xem Mục Đình Đình như một quân cờ, chỉ thị nàng mai phục bên cạnh Thái t.ử làm nội gián, truyền về đủ loại tình báo cho chàng .
Sau khi ngồi vững trên ngai vàng, chàng lập tức ban c/ái ch/ết cho Mục Đình Đình.
Nghĩ đến đây, ta rùng mình một cái, Triệu Bách Khanh khẽ nhíu mày, giọng nói cực kỳ dịu dàng dỗ dành ta :
“Ngoan, đừng động đậy, chỉ còn một chút xíu cuối cùng nữa thôi."
Sự dịu dàng vô tình này của chàng dọa ta đến mức cả người cứng đờ.
Một lát sau , chàng bật cười , lùi lại vài bước, nhìn ta từ trái qua phải , dáng vẻ dường như vô cùng mãn nguyện:
“Rất tốt , cứ như thế này đi , tối nay ta dẫn ngươi đi bái kiến Triệu Quân Nghiêu."
Ta tò mò nhìn vào trong gương, kinh ngạc đối diện với một khuôn mặt vô cùng tinh tế tuyệt luân, đặc biệt là đôi lông mày lá liễu kia , uyển chuyển phong lưu, đuôi mày có một nốt ruồi lệ nhỏ, cực kỳ có thần thái, có thể coi là nét b/út điểm mắt cho cả bức tranh.
Triệu Bách Khanh liền đứng ngay sau lưng ta , cùng ta đối thị trong gương, đôi mắt phượng trong trẻo nghiêm nghị của chàng vì ý cười mà khẽ cong lên.
“Thế nào?
Hà Ngốc Ngốc, tay nghề của ta rất khấm khá đúng không ?"
4
Thái t.ử Triệu Quân Nghiêu là mỹ nam t.ử có tiếng ở kinh thành.
Trong đêm yến tiệc Trung thu, chàng mặc một chiếc long bào màu trắng trăng, khí độ nho nhã hoa quý, khuôn mặt tuấn tú vô song.
Mỗi một lần nhìn thấy chàng , tim ta đều đập thình thịch, cũng tự cảm thấy hổ thẹn, không dám đến gần chàng .
Triệu Bách Khanh lấy quạt xếp lén chống sau thắt lưng ta , ép ta tiến lên nói chuyện với Thái t.ử.
Ta còn chưa kịp mở miệng, Thái t.ử đã cười trước , đôi mắt đào hoa sáng rực như chứa đầy những vì sao lấp lánh trên mặt nước xuân:
“Hà Tiểu Viên?
Hôm nay nàng thật đẹp , cô suýt chút nữa đã không nhận ra nàng rồi ."
Triệu Bách Khanh đúng lúc xen vào , đem tài nghệ làm mực của ta ca ngợi một phen lên tận mây xanh, khen đến mức ta như thể trên trời có dưới đất không .
Ta thẹn thùng đến mức mặt đỏ bừng lên, bởi vì ta chỉ có chút kỹ nghệ này là có thể đem ra khoe mẽ được thôi.
Họ Hà chúng ta vốn dĩ là thế gia làm mực, nhưng cha ta thi đỗ công danh vào triều làm quan, sự truyền thừa từ đó bị đứt đoạn.
Ngược lại , đứa con gái nhỏ vụng về nhất là ta đây lại học được chút da lông.
Thái t.ử ôn hòa lương thiện, đối với lời nói của Triệu Bách Khanh thì tin tưởng không chút nghi ngờ, ánh mắt nhìn ta tràn đầy sự tán thưởng.
Chàng cười hỏi:
“Không biết Hà cô nương có sẵn lòng nể mặt hay không ?
Đến Đông Cung làm cho cô vài thỏi mực."
Ta vừa mừng vừa sợ, không ngờ nhan sắc và lời hay ý đẹp lại có công hiệu lớn đến như vậy , có thể khiến vị Thái t.ử vốn dĩ chưa từng để mắt đến ta trong suốt ba mươi ba kiếp trước nay lại nảy sinh hứng thú với ta .
Sự ưu ái như vậy đã rước về cho ta không ít sự ghen ghét đố kỵ.
Bởi vì nữ t.ử ái mộ Thái t.ử quá nhiều, ví dụ như cháu gái của Hàn lâm Đại học sĩ là Du Phỉ Lâm.
Nàng tài mạo song toàn , vốn dĩ đã được nội định làm Thái t.ử phi.
Nhưng ba năm trước Hoàng hậu qua đời, Thái t.ử phải chịu tang, việc tuyển chọn Thái t.ử phi từ đó bị gián đoạn.
Nàng yêu chàng sâu sắc, những năm nay luôn ở trong khuê phòng chờ đợi, đối với tất cả những gương mặt mới xuất hiện bên cạnh chàng đều giữ thái độ vô cùng cảnh giác.
Có một ngày Uẩn Phương Công chúa nói :
“Ngươi tốt nhất đừng làm bổn công chúa thất vọng, làm bạn đọc thì cứ yên phận làm bạn đọc , đừng có nghĩ đến chuyện quyến rũ người này đưa đẩy người nọ."
Chaporia
Bình Luận (0)