Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Mùa đông năm ấy đến muộn hơn mọi năm.

Sau khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống thành phố Lâm, Thần Thần đã biết chạy khắp nhà, còn cô con gái út vừa tròn ba tuổi thì quấn lấy Chử Khanh cả ngày không chịu buông. Nhà họ Tùy rộng lớn ngày nào giờ lúc nào cũng đầy tiếng trẻ con cười đùa, khác hẳn sự lạnh lẽo trước kia .

Buổi chiều, Chử Khanh ngồi bên cửa sổ đọc sách, trên người khoác chiếc áo len màu kem mềm mại. Ngoài sân phủ một lớp tuyết mỏng, Thần Thần đang kéo em gái nặn người tuyết, còn Tùy Chiêu Thành đứng bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ, thỉnh thoảng cúi người sửa lại khăn quàng cổ cho con gái.

Ánh mặt trời mùa đông nhàn nhạt phủ lên vai anh , khiến gương mặt vốn lạnh lùng cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Chử Khanh nhìn cảnh ấy rất lâu.

Đôi khi cô vẫn cảm thấy mọi thứ giống như một giấc mộng.

Ai có thể nghĩ được người đàn ông từng khiến cô sợ hãi như vậy , bây giờ lại trở thành dáng vẻ của một người chồng, một người cha bình thường nhất trên đời.

Dì Lưu bưng trà nóng tới, cười nói : “Ông chủ hôm nay tan làm sớm lắm, vừa về đã chạy ra sân chơi với hai đứa nhỏ rồi .”

Chử Khanh mỉm cười nhận lấy tách trà .

“Anh ấy chiều con quá.”

“Chiều là đúng rồi , hai đứa nhỏ giống cô như đúc, ông chủ nhìn là mềm lòng.”

Chử Khanh cúi đầu cười khẽ.

Thật ra ngay cả cô cũng nhận ra , Tùy Chiêu Thành đã thay đổi rất nhiều.

Năm tháng khiến người đàn ông từng lạnh lùng và cố chấp kia dần học được cách dịu dàng. Anh vẫn bá đạo như cũ, vẫn thích quản cô từng chút một, nhưng trong ánh mắt nhìn cô luôn có sự kiên nhẫn và yêu thương không giấu nổi.

Lúc cô còn đang nghĩ ngợi, cửa phòng đã bị đẩy ra .

“Đang cười gì vậy ?”

Tùy Chiêu Thành bước vào , trên vai còn dính chút tuyết. Anh thuận tay cởi áo khoác đưa cho dì Lưu rồi đi thẳng đến bên cạnh Chử Khanh.

“Không có gì.”

“Anh đứng ngoài sân lạnh c.h.ế.t được mà em còn ngồi đây uống trà .”

Tùy Chiêu Thành cúi đầu hôn lên trán cô một cái rồi rất tự nhiên kéo cô vào lòng.

Chử Khanh đã quen với những hành động thân mật này nên cũng không né tránh nữa.

“Thần Thần đâu ?”

“Đang chơi với em gái. Hai đứa còn đòi tối nay ngủ cùng em.”

“Vậy anh ngủ ở đâu ?”

“Anh cũng ngủ cùng.”

Chử Khanh bật cười : “Giường nhỏ như vậy sao ngủ được ?”

“Không sao , chen chen là được .”

Tùy Chiêu Thành ôm eo cô, cằm tựa lên vai cô, giọng nói thấp thấp mang theo chút lười biếng hiếm thấy.

“Khanh Khanh.”

“Hửm?”

“Anh rất hạnh phúc.”

Chử Khanh hơi sững người .

Nhiều năm như vậy , Tùy Chiêu Thành vẫn thích nói câu này với cô.

Dường như chỉ cần nhìn thấy cô và các con ở bên cạnh, anh sẽ cảm thấy cuộc đời mình đã viên mãn.

Ngoài sân truyền đến tiếng con gái khóc nũng nịu.

“Ba ơi, anh hai ăn h.i.ế.p con.”

Tùy Chiêu Thành lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Chử Khanh nhìn bóng lưng anh , khóe môi cong lên.

Cô nhớ lần đầu tiên nhìn thấy anh bế Thần Thần còn lúng túng đến mức không dám dùng sức. Khi ấy cô từng nghĩ một người như Tùy Chiêu Thành chắc sẽ không biết chăm sóc trẻ con.

Nhưng không ngờ anh lại làm rất tốt .

Anh sẽ thức đêm pha sữa cho con, sẽ học cách thay tã, sẽ kiên nhẫn dỗ dành khi con khóc , còn vì con gái sốt mà cả đêm không ngủ.

Người đàn ông từng đứng trên cao khiến ai cũng e sợ, cuối cùng vẫn học được cách cúi đầu vì gia đình.

Một lúc sau , Tùy Chiêu Thành ôm con gái quay lại .

Cô bé ôm cổ ba, mắt đỏ hoe vì khóc .

“Ba ơi, anh hai xấu .”

“Ừm, lát nữa ba đ.á.n.h anh hai giúp con.”

“Không được đ.á.n.h thật đâu .”

Chử Khanh vội vàng lên tiếng.

Tùy Chiêu Thành bật cười : “Anh biết rồi .”

hằng nguyễn

Thần Thần theo sau đi vào , vẻ mặt vô cùng oan ức.

“Mẹ, con không có ăn h.i.ế.p em.”

“Vậy sao em khóc ?”

“Con chỉ lấy củ cà rốt của em thôi.”

Con gái út lập tức ôm mặt méc tiếp: “Đó là mũi của người tuyết con làm .”

Cả căn phòng đều bật cười .

Tùy Chiêu Thành đặt con gái xuống sofa rồi kéo Thần Thần lại gần.

“Con là anh trai, phải nhường em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuy-tong-xin-anh-diu-dang-mot-chut/chuong-17.html.]

Thần Thần bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Con biết rồi .”

Chử Khanh nhìn hai cha con trước mặt, trái tim mềm xuống.

Thật ra trước kia cô từng sợ.

Sợ một người như Tùy Chiêu Thành sẽ không biết yêu thương người khác.

Nhưng bây giờ nhìn lại , người yêu cô nhất, yêu các con nhất, vẫn là anh .

Buổi tối, sau khi dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong, Chử Khanh mới trở về phòng ngủ.

Tùy Chiêu Thành vừa tắm xong, đang ngồi trên giường xem tài liệu.

Thấy cô đi vào , anh lập tức đặt tài liệu xuống.

“Ngủ rồi ?”

“Ừm, hôm nay hai đứa nghịch quá.”

Chử Khanh vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh anh .

Tùy Chiêu Thành rất tự nhiên kéo cô vào lòng.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn đang rơi.

Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp.

“Khanh Khanh.”

“Sao vậy ?”

“Em có hối hận không ?”

“Hối hận chuyện gì?”

“Hối hận gả cho anh .”

Chử Khanh im lặng vài giây rồi bật cười .

“Nếu em hối hận thì sao ?”

Tùy Chiêu Thành ôm cô c.h.ặ.t hơn.

“Không được hối hận.”

“Anh đúng là bá đạo.”

“Ừm, anh chỉ bá đạo với em thôi.”

Chử Khanh ngẩng đầu nhìn anh .

Năm tháng dường như đặc biệt ưu ái người đàn ông này . Thời gian không làm anh già đi nhiều, chỉ khiến ánh mắt trở nên trầm ổn hơn.

Cô nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia .

Nhớ lần đầu tiên bước vào nhà họ Tùy với tâm trạng sợ hãi và bất an.

Nhớ cảm giác mình như bị ép buộc bước vào một cuộc hôn nhân không có lựa chọn.

Khi ấy cô từng nghĩ cả đời mình có lẽ sẽ không hạnh phúc.

Nhưng rồi người đàn ông ấy lại dùng hết kiên nhẫn và yêu thương để kéo cô ra khỏi nỗi bất an.

Anh vụng về học cách yêu cô.

Còn cô cũng dần dần học cách yêu anh .

Tình yêu của họ không bắt đầu từ rung động mãnh liệt.

Nó đến từ những lần ở bên nhau ngày qua ngày, từ sự chăm sóc âm thầm, từ việc vừa quay đầu đã nhìn thấy đối phương vẫn luôn ở đó.

Chử Khanh đưa tay chạm lên mặt anh .

“Chiêu Thành.”

“Hửm?”

“Em chưa từng hối hận.”

Ánh mắt Tùy Chiêu Thành khựng lại .

Chử Khanh cười khẽ.

“Có lẽ lúc đầu em rất sợ anh , cũng từng oán trách anh , nhưng nếu bây giờ hỏi em có muốn đổi thành người khác hay không , em sẽ không muốn .”

Tùy Chiêu Thành nhìn cô thật lâu.

Sau đó anh cúi đầu hôn lên môi cô rất nhẹ.

“Khanh Khanh.”

“Ừm?”

“Anh yêu em.”

Lần này Chử Khanh không né tránh nữa.

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh , giọng nói rất khẽ nhưng vô cùng rõ ràng.

“Em cũng yêu anh .”

Ngoài trời tuyết vẫn rơi không ngừng.

Trong căn phòng sáng đèn ấy , người đàn ông từng cô độc suốt nửa đời cuối cùng cũng ôm được ánh sáng của riêng mình .

Mà Chử Khanh cũng hiểu rằng, cuộc hôn nhân từng bắt đầu bằng bất đắc dĩ ấy , cuối cùng đã trở thành bến cảng dịu dàng nhất của cuộc đời cô.

Sau này rất nhiều năm nữa trôi qua, tóc của họ sẽ bạc đi , con cái rồi sẽ trưởng thành, nhưng người đàn ông tên Tùy Chiêu Thành ấy vẫn sẽ nắm tay cô như ngày đầu tiên.

Còn Chử Khanh cũng sẽ cùng anh đi hết quãng đời còn lại .

Đó chính là đại kết cục đẹp nhất của họ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...