Mùa xuân muộn/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng sau đó.

Bệnh tình của bà trở nặng.

Người cháu trai tới đón bà chuyển viện, vì thế chúng tôi mới gặp mặt một lần .

Tôi nhớ ra rồi .

Ngày ấy , người cháu trai của bà đứng trước cửa phòng bệnh, mặc chiếc áo khoác màu đen.

Anh hơi cúi đầu lắng nghe cô mình nói chuyện.

Ánh nắng từ phía sau chiếu tới.

Phủ lên đường nét gương mặt anh một tầng ánh sáng vàng nhạt.

“Sau đó bà ấy chuyển sang bệnh viện ở Đức.”

Tôi nói .

Lương Chu Cẩn khẽ đáp:

“Ừ. Năm ngoái bà ấy qua đời rồi .”

Khoang máy bay chợt yên tĩnh.

Bên ngoài cửa sổ, tầng mây trải dài bất tận.

Giống như một vùng hoang nguyên trắng xóa tĩnh lặng.

“Bà ấy rất nhớ cô.”

Lúc nói câu này , ánh mắt Lương Chu Cẩn vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

Giọng điệu bình thản như đang kể lại một chuyện chẳng liên quan tới mình .

“Bà ấy cũng nhờ tôi chăm sóc cô thật tốt .”

“ Nhưng sau đó tôi không tìm thấy cô nữa.”

Anh nói .

“Sau khi bà ấy rời đi , tôi chuyển sang một viện điều dưỡng có nhiều người Trung Quốc hơn.”

Tôi giải thích.

Không khí lại rơi vào im lặng.

Dần dần.

Rùa

Tôi chìm vào cơn buồn ngủ và thiếp đi .

15

Sau khi xuống máy bay.

Tôi chào tạm biệt Lương Chu Cẩn, anh chỉ khẽ gật đầu.

Một tiếng sau , chúng tôi lại làm thủ tục nhận phòng ở cùng một khách sạn.

Tôi : “...?”

Tôi hỏi:

“Đây là trùng hợp sao ?”

Anh trả lời ngắn gọn:

“Không phải .”

Tôi mở to mắt.

Chưa kịp truy hỏi thì Mạc Hoài Châu gọi điện tới.

Khi đổi số điện thoại, tôi đã đưa số mới cho em ấy .

Ở đầu dây bên kia , em ấy hạ thấp giọng:

“Họ đều phát hiện chị biến mất rồi . Diệp Kỳ hình như đi tìm chị đấy, chị cẩn thận nhé.”

Sau đó, giọng em ấy bỗng mang theo vẻ phấn khích:

“Chị biết em phát hiện ra chuyện gì không ? Tấm ảnh em chụp chị 3 năm trước rồi đăng lên mạng ấy ?”

“Tấm ảnh đó lại chính là hình nền điện thoại của Diệp Kỳ.”

“Hôm anh ta tới nhà tìm chị, em lén nhìn thấy.”

“ Nhưng bài đăng năm đó của em chỉ để trên mạng nửa tháng rồi ẩn đi mà.”

“Em hỏi thăm mới biết , hồi đó lúc Diệp Kỳ bị gia đình ép chuyển từ ngành mỹ thuật sang tài chính, bức tranh cuối cùng anh ta vẽ chính là tấm ảnh em chụp chị.”

“Đây gọi là gì nhỉ? Nàng thơ đó.”

Giọng Mạc Hoài Châu đầy vẻ trêu chọc.

Tôi : “...Thật hay giả vậy ?”

Em ấy đáp chắc nịch:

“Tất nhiên là thật rồi . Thôi không nói nữa, chắc mẹ lại sắp tới tra hỏi em tung tích của chị rồi , em cúp đây nhé.”

...

Cuộc điện thoại của Mạc Hoài Châu làm đứt mạch suy nghĩ của tôi .

Tôi cũng chẳng bận tâm đến Lương Chu Cẩn nữa.

Để quản gia dẫn mình lên phòng tổng thống.

Buổi tối.

Đêm nơi đất khách thật sự quá nhàm chán.

Tôi chủ động mở lại đám bình luận.

Tôi vốn nghĩ chúng sẽ ỉu xìu.

Dù sao cốt truyện chúng mong muốn cũng đã hoàn toàn lệch hướng.

Ai ngờ chúng lại đổi hướng rất nhanh:

[ Haiz, Chu Dật Khâm vốn định tới tìm nữ phụ, nhưng bị gia đình ngăn lại rồi . ]

[ Thôi vậy , cặp nào xuất hiện thì tôi chèo cặp đó. ]

[ Bây giờ tôi thấy nữ chính với mối tình đầu pháo hôi cũng chèo được , nữ phụ với Diệp Kỳ hay Lương Chu Cẩn cũng chèo được ... ]

Tôi hỏi:

“Trong đầu các người ngoài chuyện ghép đôi ra thì còn thứ gì khác không ?”

Đám bình luận khựng lại vài giây.

Sau đó điên cuồng tràn ra .

[ Nữ phụ nhìn thấy bọn tôi sao ?]

[ Những lời trước đây của bọn tôi , cô ấy chẳng lẽ đều nhìn thấy hết rồi ? ]

[ Đừng giận nhé nữ phụ. Bọn tôi chỉ nói đùa thôi. Chỉ cần cô với nữ chính được hạnh phúc thì những chuyện khác đều không quan trọng. ]

[ Người trên đổi thái độ nhanh thật đấy? ]

Tôi có chút cạn lời.

Lại tắt đám bình luận đi .

Ngày hôm sau .

Lúc tôi đang ăn sáng ở khách sạn.

Một người đàn ông phong trần mệt mỏi ngồi xuống đối diện.

Giọng anh ta đầy oán trách:

“Em cứ thế bỏ đi không nói một tiếng...”

“ Tôi vốn không định gả cho anh .”

Tôi ngắt lời.

Diệp Kỳ im lặng vài giây.

“Những lời hôm đó, tôi xin lỗi em.”

Tôi nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-8.html.]

“Anh thích tôi vì ngoại hình, đó là chuyện của anh .”

“ Nhưng so với ngoại hình, tôi coi trọng những phẩm chất khác hơn.”

“Những phẩm chất đó, anh không có .”

“ Tôi cần một người coi tôi là một con người .”

“Chứ không phải coi tôi là một món đồ trang trí để ngắm nghía.”

Một lúc lâu sau .

Diệp Kỳ bật cười , nụ cười mang theo chút chua xót:

“Nếu tôi nói , về sau không chỉ vì gương mặt của em nữa thì sao ?”

“Vậy anh cũng không thể nói ra lý do thứ hai.”

Tôi khẽ đáp.

“Chính anh còn không chắc chắn.”

Anh ta không phản bác.

Đúng lúc ấy .

Một bóng người khác ngồi xuống bên cạnh tôi .

Sắc mặt Diệp Kỳ thay đổi:

“Sao lại là anh ?”

Lương Chu Cẩn lạnh nhạt đáp:

“Tại sao không thể là tôi ?”

Tôi đặt chiếc nĩa xuống, phát ra tiếng vang giòn tan.

“Ban đầu liên hôn, từng người các anh đều từ chối.”

“Bây giờ lại chủ động tìm tới. Rốt cuộc là có ý gì?”

Lương Chu Cẩn khựng lại :

“ Tôi không biết cô là Mạc Xuân.”

Giọng Diệp Kỳ cũng bớt đi vẻ đùa cợt:

“Nếu khi đó chúng ta gặp mặt một lần , sẽ không có nhiều hiểu lầm như vậy .”

Tôi cười lạnh, nhìn sang Lương Chu Cẩn:

“Chẳng phải tình yêu là thứ vô dụng nhất trên đời sao , Tổng giám đốc Lương?”

Sắc mặt anh không đổi:

“Con người sẽ thay đổi.”

Bị hai người kẹp ở giữa.

Thái dương tôi giật liên hồi.

“Dừng lại .”

Tôi đứng dậy.

“Tất cả các anh tránh xa tôi ra một chút.”

Về đến phòng.

Tôi mới phát hiện Mạc Hoài Châu đã gửi tin nhắn tới.

[ Diệp Kỳ có phải đi tìm chị rồi không ? ]

[ Lương Chu Cẩn cũng không có ở công ty, chẳng lẽ anh ta cũng đi rồi ??? ]

[ Nghe nói Chu Dật Khâm cũng đang phát điên đòi đi tìm chị. Gia đình anh ta chịu hết nổi nên cắt luôn thẻ ngân hàng rồi . ]

Nhưng sự thật là.

Lúc này tôi chỉ muốn được yên tĩnh.

Không bị xem là công cụ liên hôn.

Không bị coi như một món đồ để thưởng thức.

Bọn họ chỉ khiến tôi đau đầu thêm thôi.

Trước khi xuất ngoại.

Tôi đã nhét vào vali một cuốn album ảnh cũ.

Đó là thứ cô của Lương Chu Cẩn để lại cho tôi .

Bà từng nói khi còn trẻ mình là một nhiếp ảnh gia, đã đi qua rất nhiều nơi.

Về sau bị bệnh.

Muốn đi đâu cũng không được nữa.

Lúc tặng cuốn album cho tôi , bà nói :

“Tiểu Xuân, hãy thay cô đi ngắm nhìn thế giới này .”

Tôi mở cuốn album ra .

Trang đầu tiên là núi tuyết ở Thụy Sĩ.

Bên dưới có dòng chữ thanh tú:

[Interlaken, hoàng hôn.]

Bỗng nhiên.

Tôi có ý tưởng.

Sáng sớm hôm sau .

Tôi thay một bộ đồ gọn nhẹ, đeo ba lô nhỏ, đội mũ và đeo kính râm.

Lúc xuống lầu.

Nhân viên lễ tân nói với tôi rằng tối qua có một người đàn ông ngồi đợi trong đại sảnh suốt đêm, vừa mới rời đi không lâu.

Tôi không hỏi đó là ai.

Bước ra khỏi khách sạn.

Gió sớm hơi se lạnh.

Tôi hít sâu một hơi , gọi một chiếc taxi.

“Cho tôi tới ga tàu.”

...

Con tàu xuyên qua những thung lũng xanh mướt.

Ngoài cửa sổ là khung cảnh đẹp như tranh sơn dầu.

Tôi tựa đầu bên cửa sổ.

Trong tai nghe vang lên những giai điệu nhẹ nhàng.

Tối qua ngủ không ngon.

Mí mắt dần nặng trĩu, tôi lại thiếp đi .

Còn những người ở phía sau ...

Đã chẳng còn liên quan gì tới tôi nữa.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...