Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bùi Trạm nghiêm giọng quát mắng:
"Đủ rồi ! Ta và Trưởng công chúa là tình nghĩa huynh muội nhiều năm, đâu đến lượt ngươi ngậm m.á.u phun người !"
Ta chưa từng thấy Bùi Trạm phẫn nộ đến thế, ta biết đây là sự giấu đầu hở đuôi sau khi bị ta vạch trần. Hắn và Trưởng công chúa lưỡng tình tương duyệt, nhưng vì quyền thế của Bùi gia quá lớn, Thánh thượng tuyệt đối không đời nào đồng ý hôn sự của bọn họ.
Chẳng hiểu sao , nghĩ đến đây, trong lòng ta lại dấy lên một niềm khoái cảm ngấm ngầm.
Lồng n.g.ự.c Trưởng công chúa phập phồng không định, rồi như thể cuối cùng cũng bắt được thóp của ta , nàng ta đắc ý chỉ tay vào người ta , bén nhọn giọng:
"Ngươi mặc trên người chính là khúc cư của nữ quan trong cung. Thật là to gan lớn mật, dám làm giả quan phục, tội này phải bị giam giữ ba năm đấy."
"Bùi ca ca, mau sai người bắt ả bỏ tù đi ."
Lòng ta kinh hãi.
Quả thực có điều luật này .
Cố ép bản thân phải giữ bình tĩnh, ta dõng dạc lên tiếng:
"Theo như dân nữ được biết , luật pháp triều ta quy định, làm giả quan phục nhằm mục đích lừa gạt mưu lợi mới bị khép tội. Dân nữ chỉ vì muốn ngày sau diện kiến quý nhân không xảy ra sai sót nên mới mặc thử lúc riêng tư, hoàn toàn không mưu lợi hay gây ra hậu quả xấu gì, xét riêng ra thì không có lỗi lớn."
Chuyện này nói trắng ra là có thể xử nặng hoặc nhẹ, cốt ở chỗ quan viên định đoạt thế nào. Cái gọi là muốn khép tội người khác thì thiếu gì lý do.
Trong lòng ta có chút bất an, chỉ sợ Bùi Trạm sẽ nhân cơ hội này mà bắt ta tống vào ngục tối.
Bùi Trạm im lặng một thoáng, rồi lạnh lùng lên tiếng:
"Chỉ được cái khéo mồm khéo miệng."
Hắn lại nhìn chằm chằm vào bộ khúc cư trên người ta :
"Ngươi tự tin mình có thể thi đỗ nữ quan đến thế sao ?"
Không hiểu vì sao điều hắn quan tâm lại là chuyện này , nhưng ta cũng thở phào nhẹ nhõm, biết hắn sẽ không lấy chuyện này ra để làm khó dễ ta nữa.
"Có đỗ được hay không , đến ngày bảng vàng định danh sẽ rõ."
Bùi Trạm cười lạnh:
" Đúng là tài hèn mà thích làm trò, đã không biết tự lượng sức mình thì tốt nhất đừng có tơ tưởng đến vị trí nữ quan nữa."
Ta quỳ đó, giữ im lặng không nói một lời.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kiep-nay-doan-tuyet-voi-quan/3.html.]
Khoảng cách đến ngày bảng vàng định danh chỉ còn hai ngày, trong lòng ta bình lặng như nước, một mực thu dọn hành lý.
Ngày dán bảng kia , cũng là lúc ta nên rời khỏi phủ Công tước.
Hôm trương bảng,
ta
chen chân
vào
giữa dòng
người
đông đúc.
Dẫu cho
đã
dự tính
trước
kết quả từ kiếp
trước
, trong lòng
ta
vẫn
có
chút thấp thỏm
không
yên, chỉ sợ xảy
ra
điều gì bất trắc.
Hôm đó, sau khi Bùi Trạm và Trưởng công chúa rời đi , hắn từng quay lại tìm ta .
Gương mặt hắn đầy vẻ giễu cợt:
"Ngươi bày ra bao nhiêu trò để thi bằng được nữ quan, chẳng phải cũng vì muốn thu hút sự chú ý của ta sao ? Ta đã đồng ý cưới ngươi rồi , ngươi không cần phải giở những mánh khóe này ra nữa."
Ta khẽ nực cười . Kiếp trước ta quả thực muốn bám lấy cành cao là hắn , nhưng giờ đây, ta chỉ ước có thể tránh hắn càng xa càng tốt .
Đồng thời, ta cũng thấy có chút bất ngờ. Hắn vốn dĩ chán ghét ta thấu xương, đáng lý ra không thể nào muốn cưới ta mới phải .
"Ta đã đến tuổi lập gia thất, cần một vị thê t.ử chu toàn , lão tổ tông cũng rất vừa mắt ngươi."
"Chỉ là trong lòng ta đã có người khác. Chỉ cần ngươi bằng lòng hứa với ta , sau khi thành thân không được dây dưa phiền nhiễu đến ta , an phận thủ thường làm tốt bổn phận Bùi phu nhân, ta sẽ rước ngươi vào cửa."
Bùi Trạm lạnh lùng nói .
Hóa ra từ trước đến nay hắn đều tính toán như vậy . Hỏa ra đó là lý do hắn ghẻ lạnh ta suốt mười năm ở kiếp trước , thủ thân như ngọc vì Trưởng công chúa, để ta cả đời cô độc, không có nổi một mụn con nương tựa.
Ta lạnh giọng từ chối:
"Không cần đâu . So với việc gả chồng rồi phải nhìn sắc mặt người khác để dựa dẫm, ta càng muốn dựa vào bản lĩnh của chính mình để lập thân hơn."
Có lẽ do thái độ của ta quá đỗi cứng rắn, đường đường là Bùi Thế t.ử đã hạ mình cầu hôn mà ta lại không biết điều đáp ứng, hắn liền thẹn quá hóa giận, phất mạnh tay áo:
"Vậy thì ngươi tự cầu phúc cho mình đi . Đến lúc ngã ngựa rớt bảng, đừng có mặt dày mày dạn quay lại cầu xin ta ."
Nhật Nguyệt
Ngay ngày hôm sau , ta đã nghe hàng phố xôn xao tin hắn sắp sửa thành thân với một vị quý nữ khác. Nghĩ lại thì, nếu đã không thể cưới Trưởng công chúa, hắn cưới ai mà chẳng như nhau .
Nhưng giờ đây, mọi chuyện của hắn đã chẳng còn chút can hệ nào đến ta nữa.
Ta lo lắng siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, chăm chú nhìn từng cái tên xuất hiện trên bảng vàng. Lúc này ta đã không còn đường lui nữa, tuyệt đối không được phép xảy ra sai sót.
Thế nhưng, người đứng đầu bảng lại không phải là ta .
Ta bị rớt xuống vị trí thứ hai.
Mà vị trí nữ tiên sinh cho Tam công chúa, trước giờ chỉ tuyển chọn duy nhất một người .
Dưới cái nắng gay gắt như đổ lửa, khắp người ta lại lạnh run cầm cập, không thể tin nổi số phận lại trêu ngươi mình đến mức này .
Tại sao mọi chuyện lại không giống với kiếp trước nữa?
Chaporia
Bình Luận (0)