CẨM NHÂN/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sắc mặt Lục Thanh Chiêu lập tức thay đổi, giọng nói khô khốc.

 

“Đại tẩu gì?”

 

“Nàng ấy ... hai người thành thân rồi ? Chuyện từ khi nào?”

 

Ta nhìn hắn , khẽ mỉm cười .

 

“Nhị đệ hồ đồ rồi , tiệc cưới ngày đó, chẳng phải đệ cũng tới uống rượu mừng sao ?”

 

Hắn đột ngột lùi lại một bước, loạng choạng suýt đứng không vững.

 

Trang Lam vội vàng đưa tay đỡ, cánh tay vừa chạm tới hắn đã bị hắn hất mạnh ra , quay đầu chất vấn nàng ta .

 

“Không phải ngươi nói ... không phải ngươi nói chỉ cần ta dỗ dành nàng ấy , nàng ấy sẽ cúi đầu sao ? Không phải ngươi nói nàng ấy nếu không được rèn giũa cho tốt sẽ làm mất mặt ta sao ? Tại sao ...”

 

Trang Lam bị hắn đẩy lùi hai bước, sắc mặt trắng bệch.

 

“Ta cũng không biết nàng ta ... không biết nàng ta lại đi quyến rũ Lục đại ca, là Khương Cẩm Nhân tư thông! Nhất định là nàng ta ...”

 

Lục Thanh Chiêu đột nhiên túm lấy cổ tay ta , muốn kéo ta đi .

 

“Theo ta .”

 

Lục Diêm lấy đà, đá một cước tới, trúng ngay đầu gối.

 

Hắn rên lên một tiếng, quỳ sụp xuống đất, buông tay ta ra .

 

“Lục Thanh Chiêu!”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

22

 

Có lẽ Hầu phu nhân nghe nha hoàn báo lại nên vội vàng chạy tới.

 

“Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?”

 

Lục Thanh Chiêu từ dưới đất đứng dậy, mắt đỏ ngầu, gào lớn:

 

“Mẫu thân , tại sao Khương Cẩm Nhân lại thành thân với đại ca? Ai cho phép?”

 

Hầu phu nhân ngẩn người , chẳng hiểu gì.

 

“Ai cho phép? Ngươi cho phép đấy!”

 

“Con cho phép lúc nào?”

 

Ta:

 

“Lục Thanh Chiêu, chính ngươi nói tùy ta , sao giờ lại không nhận?”

 

Hắn sững người .

 

“Tùy ta ... tùy...”

 

Lục Thanh Chiêu lẩm bẩm lặp lại , thần sắc như sụp đổ tan nát.

 

“Ta nói là ai cho phép... ai... tùy...”

 

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra .

 

Trang Lam lấy hết can đảm tiến lên, đưa tay đỡ cánh tay Lục Thanh Chiêu.

 

“Thanh Chiêu ca ca, nếu đã vậy ... ta nguyện ý gả cho huynh .”

 

Lục Thanh Chiêu lập tức hất tay nàng ta ra , Trang Lam không đứng vững, ngã ngồi xuống đất.

 

“Ta nói muốn ngươi sao ?”

 

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Lục Diêm.

 

“Đại ca, huynh có ân với đệ , thứ gì đệ cũng có thể nhường cho huynh . Huynh biết rõ Khương Cẩm Nhân là vị hôn thê của đệ , tại sao còn muốn cướp nàng ấy ?”

 

“Thứ gì cũng có thể... tại sao lại là nàng ấy ?”

 

Lục Diêm:

 

“Thanh Chiêu, ta quen biết Cẩm Nhân sớm hơn đệ .”

 

Ta ngẩn người .

 

Cái gì?

 

“Lúc trước mẫu thân định hôn sự với Khương gia, chỉ nói Lục gia và Khương gia kết thân , chưa từng chỉ rõ là ai.”

 

“Không thể vì ta thất lạc mà đệ cho rằng hôn sự này nhất định phải là của đệ .”

 

“Huống hồ, nếu đệ thật sự đủ tốt , cũng không đến lượt ta phải cướp.”

 

Đầu óc ta hỗn loạn.

 

Lục Diêm quen biết ta từ khi nào?

 

Sớm hơn Lục Thanh Chiêu?

 

Tại sao ta hoàn toàn không có ấn tượng?

 

Lục Thanh Chiêu vẫn không cam lòng, nhưng Hầu phu nhân đã sa sầm mặt bước lên, tát hắn một cái.

 

“Đồ hỗn trướng!”

 

“Lúc trước ta và mẫu thân Cẩm Nhân định hôn sự, mới chỉ sinh đại ca ngươi, còn chưa có ngươi đâu ! Nếu không phải đại ca ngươi thất lạc, làm gì đến lượt ngươi?”

 

Bà phất tay về phía hai bên.

 

“Lôi nó xuống, bịt miệng lại , đừng để nó tiếp tục mất mặt xấu hổ ở đây nữa.”

 

Hai bà t.ử đáp lời tiến lên, mỗi người giữ một bên.

 

Lục Thanh Chiêu giãy giụa hai cái rồi bị kéo đi .

 

Trang Lam co rúm trong góc, sợ hãi vô cùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/cam-nhan-iehz/9.html.]

Hầu phu nhân nhìn nàng ta , giọng điệu dịu lại đôi chút.

 

“A Lam, sau này đừng tới Hầu phủ nữa. Ta sẽ cho người sắp xếp cho con một viện t.ử thích hợp. Một cô nương chưa xuất giá như con, ở mãi chỗ Thanh Chiêu sẽ ảnh hưởng thanh danh. Ta làm vậy là vì tốt cho con.”

 

Môi Trang Lam run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.

 

“ Nhưng Thanh Chiêu ca ca... con thích huynh ấy ...”

 

Hầu phu nhân không cho phép cãi lại .

 

“Thành thân phải là ngươi tình ta nguyện.”

 

“Ta đối xử với con không tệ, nhưng cũng không thể chấp nhận một kẻ chuyên gây họa cho gia đình làm con dâu của mình .”

 

Nàng ta hoang mang luống cuống che mặt, khóc lóc chạy đi .

 

23

 

Rời khỏi Hầu phủ, trên xe ngựa, ta hỏi Lục Diêm quen biết ta từ khi nào.

 

Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười .

 

“Nương t.ử còn nhớ không , có một năm trên phố Biện Châu, có tên trộm lấy túi tiền của người khác, là nàng hô lên?”

 

Ký ức chợt ùa về.

 

Khi ấy ta còn nhỏ, cha còn sống, mẹ cũng còn sống.

 

Ta ngồi xổm trước quầy bán tò he chọn kiểu dáng, khóe mắt bỗng nhìn thấy một bàn tay lén lút thò vào hành lý của người khác.

 

Chiếc hành lý ấy vá chằng vá đụp, vừa nhìn đã biết là người nghèo.

 

Ta chẳng nói hai lời, lập tức đứng dậy hô lớn:

 

“Có trộm! Bắt trộm!”

 

Cha ta ở cách đó không xa, nghe tiếng liền chạy tới, một tay bắt được tên trộm, trả lại túi tiền.

 

Người mất tiền là một đôi phu phụ trung niên, quần áo bạc màu, đầy vẻ phong sương.

 

Họ nhận lại túi tiền, cảm kích không ngớt.

 

Người đàn ông không giỏi ăn nói , chỉ liên tục cúi đầu cảm tạ.

 

Phía sau còn đứng một thiếu niên, cao hơn ta nửa cái đầu, da ngăm đen vì nắng.

 

Hắn không nói nhiều, chỉ tò mò và cảm kích nhìn ta .

 

“Chỗ bạc ấy là cha mẹ nuôi ta bán trứng gà suốt ba tháng, từng đồng từng đồng dành dụm được .”

 

Ta ngẩn ra một lúc mới mở miệng:

 

“Thì ra là chàng .”

 

Lục Diêm đưa tay tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta .

 

“Cẩm Nhân, năm đó là nàng tìm thấy ta trước . Xem ra đời này định sẵn ta phải là người của nàng rồi .”

 

24

 

Về sau một khoảng thời gian, Lục Thanh Chiêu nhiều lần muốn vào Lục phủ gặp ta .

 

Lần đầu tới, Lục Diêm không cho người thông báo, trực tiếp đóng cửa từ chối khách.

 

Lần thứ hai, Lục Diêm đích thân ra gặp, không biết nói gì, chỉ nghe bên ngoài vang lên một tiếng động nặng nề, Lục Thanh Chiêu liền ôm vai bị đẩy ra ngoài.

 

Những lần sau , cứ hễ hắn tới là gia đinh lập tức kẹp hai tay đưa trở lại xe ngựa.

 

Hầu phu nhân thấy hắn cố chấp không chịu tỉnh ngộ, cuối cùng cũng đành cứng lòng.

 

Bà tìm Hầu gia, đổi cho Lục Thanh Chiêu một công việc khác, điều hắn đi tận Thương Châu.

 

Vốn tưởng cách xa núi sông vạn dặm, hắn rồi sẽ từ từ nghĩ thông.

 

Ai ngờ Trang Lam lại lén đi theo.

 

Không lâu sau , phía Thương Châu truyền tin về.

 

Nói rằng ở Thương Châu xảy ra động đất, nhà cửa đổ sập.

 

Hôm đó, không biết vì chuyện gì mà Trang Lam và Lục Thanh Chiêu cãi nhau .

 

Hai người cãi vã trong phòng, xô đẩy qua lại , đúng lúc một bức tường đổ xuống.

 

Cả hai đều bị chôn dưới đống đổ nát.

 

Trang Lam gãy một chân.

 

Lục Thanh Chiêu còn nặng hơn, hai chân đều không giữ được .

 

Ngày Hầu phu nhân nhận được thư, bà ngồi một mình trong Phật đường suốt nửa đêm.

 

Lúc đi ra , mắt bà đỏ hoe, chỉ nói một câu:

 

“Tự làm tự chịu.”

 

Dù sao vẫn thương con trai, bà khóc không biết bao nhiêu lần .

 

Đích thân đi tìm hắn , muốn đón hắn trở về.

 

Bảo hắn trở về sống t.ử tế, Hầu phủ nuôi nổi hắn , sẽ không để hắn chịu khổ.

 

Lục Thanh Chiêu không trở về.

 

Hắn chỉ nói .

 

“Không cần đâu . Bộ dạng t.h.ả.m hại này , ta không muốn để nàng ấy nhìn thấy.”

 

“Tất cả những chuyện này , đều là ta tự chuốc lấy, tự phụ cuồng ngạo. Tất cả những chuyện này ... đều là báo ứng.”

 

-HẾT-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...