Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
20.
Xe chạy được nửa đường thì bắt đầu đổ mưa.
Ban đầu chỉ là mưa nhỏ dai dẳng, sau đó càng lúc càng lớn, kèm theo tiếng sấm rền.
Tôi nhớ lại kiếp trước , lần tôi đề nghị chia tay Lục Dã cũng là vào một ngày mưa như thế này .
Chúng tôi đã hẹn trước sẽ cùng ăn tối sau giờ tan học, nhưng hôm đó tôi đợi từ lúc mặt trời lặn cho đến khi trăng lên cao, vẫn không thấy Lục Dã xuất hiện.
Đó không phải lần đầu tiên anh “bỏ hẹn”.
Nhưng hôm ấy , cơn mưa xuân đặc biệt dữ dội, gió đêm đặc biệt lạnh, không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy ấm ức đến lạ.
Sự lạnh nhạt, thất hứa, im lặng của Lục Dã… lặp đi lặp lại trong đầu tôi .
Tôi đội mưa về nhà, đêm đó sốt cao.
Trong điện thoại, tôi nhắn cho Lục Dã lời chia tay.
Không nhận được hồi âm, tôi thất vọng tột cùng, càng thêm kiên quyết chia tay anh .
Sau đó Lục Dã không xuất hiện ở trường nữa, không phải tôi không lo lắng hay nghi ngờ.
Nhưng một tháng sau , anh đột nhiên đến trường, lại nói với tôi câu “xin lỗi ” ấy .
Tôi thấy anh không ổn , lòng mềm đi một chút, rồi nghe anh nói tiếp:
“ Nhưng tôi không chia tay.”
Giọng anh rất cứng rắn, khiến tôi không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể nói như vậy .
Tôi tức giận:
“Lục Dã, chuyện này không phải cậu quyết định.”
Lục Dã siết c.h.ặ.t cổ tay tôi , mắt đỏ lên.
Anh nói :
“Mạnh Dao, tôi sẽ c.h.ế.t.”
Khi đó, tôi không nhận ra đó là lời cầu cứu.
Tôi kinh ngạc nhìn anh , gán anh với kiểu người cố chấp dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p sau khi bị chia tay.
“Cậu sao lại là loại người như vậy .”
Sau này lớn lên, tôi từng hối hận vì khi đó lại nghi ngờ anh như vậy .
Nhưng mọi chuyện đã rồi , và tôi cũng không nghĩ rằng khi đó Lục Dã — người nổi tiếng như vậy — lại cần một lời xin lỗi từ tôi .
Khi đó, tôi chỉ nhìn thấy một mặt rực rỡ của Lục Dã, chưa từng biết anh đang bị nhốt trong địa ngục, và từng coi tôi là sợi dây cứu sinh.
Còn tôi , trước khi anh rơi vào vực sâu không thể quay lại , lại là người đẩy thêm cú cuối cùng.
…
Không tìm thấy Lục Dã ở nhà anh , chúng tôi lại lái xe đến bệnh viện nơi mẹ anh đang nằm .
Khi đi ngang qua công viên gần cổng khu chung cư, tôi chợt có linh cảm, xuống xe.
Trong màn mưa mờ mịt, tôi thấy Lục Dã co người dưới gầm cầu trượt, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Tôi chạy đến trước mặt anh , tay run đến mức không biết đặt vào đâu .
Lục Dã ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng.
Giọng anh vẫn nhẹ, bình tĩnh, hòa trong tiếng mưa lại càng trở nên vỡ vụn lạnh lẽo.
Anh nói :
“Mạnh Dao, tôi không còn mẹ nữa.”
21.
Lục Dã được đưa về nhà, uống t.h.u.ố.c bác sĩ kê rồi chìm vào giấc ngủ mê man, đã là nửa đêm.
Trong đêm, anh bắt đầu sốt cao từng cơn, miệng không ý thức lặp đi lặp lại :
“Đều tại tôi … đều tại tôi …”
Tôi đau lòng đến mức không thể chịu nổi, hối hận đến gần như không thở nổi.
Tôi mở mắt canh đến sáng, cơn sốt của Lục Dã đã hạ, nhưng anh vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại .
Bố tôi thức trắng ở ngoài phòng cả đêm, sáng ra mua bữa sáng rồi gọi tôi .
Tôi ngồi đối diện ông trong trạng thái mơ hồ, mơ hồ đoán được ông sắp nói gì.
“Bố đã xin nghỉ học giúp con rồi .”
Tôi sững người , không ngờ mở đầu lại là câu đó.
“Hôm nay là lễ phát động 100 ngày thi đại học của các con đúng không ? Lão Cao đó khó đối phó thật, xin nghỉ cũng mất khá nhiều lời.”
Ông vừa uống cháo vừa nói bình thản:
“Con gái, nói đi , con định thế nào?”
Tôi
tưởng ông sẽ trách
tôi
, cũng tưởng ông sẽ bắt
tôi
chia tay Lục Dã…
không
ngờ ông
lại
trao quyền quyết định cho
tôi
.
Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:
“Con muốn ở bên cậu ấy .”
“Ừ. Ở bao lâu?”
“Đến khi cậu ấy khỏe lại .”
Ông ngẩng lên nhìn tôi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/manh-dao-la-loi-ve-cua-luc-da/chuong-6.html.]
“Dù là vài tháng, vài năm?”
Tôi nhìn thẳng ông, không né tránh:
“Thậm chí vô thời hạn.”
Đồng t.ử của bố tôi co lại , ông chuyển ánh nhìn đi , cười khẽ một tiếng.
“Vậy còn việc thi đại học thì sao ? Không thi nữa à ?”
Khi đó, tôi thực ra chỉ còn cách trường đại học top đầu trong nước một bước chân, chỉ cần nhón thêm chút là chạm tới.
Mặt tôi tái nhợt:
“Con có thể học ở nhà, có thể tranh thủ lúc cậu ấy ngủ để học, nhưng…”
“Bác sĩ vừa nói có nguy cơ tự sát, yêu cầu tăng cường giám sát, tốt nhất 24/24, con biết điều đó có nghĩa gì không ?”
Tôi im lặng cúi đầu, vài giây sau lại ngẩng lên.
“Con có thể nghỉ học, cũng có thể học lại .”
Ánh mắt bố tôi lạnh xuống, tôi sợ, nhưng vẫn nói dứt khoát:
“ Nhưng con không thể bỏ Lục Dã.”
Ông lạnh giọng:
“Vậy con định để mẹ con và bố làm gì? Con nghĩ bố mẹ sẽ chấp nhận quyết định hoang đường này sao ?”
Tôi cúi đầu, xấu hổ:
“Bố… xin lỗi … xin bố thương Lục Dã một chút.”
“Bố là bố con, không phải bố nó!”
“Rồi cũng sẽ là…”
Bố tôi bật cười tức giận, đứng dậy đi quanh bàn vài bước.
“Con không tỉnh táo, đợi con tỉnh lại rồi nói tiếp.”
Ông định rời đi , tôi gọi lại :
“Bố, con rất tỉnh táo.”
“Con từng hỏi bố có hối hận không khi theo đuổi mẹ , khiến mẹ không thi đỗ trường trọng điểm. Bố nói mẹ có thể từng hối hận, nhưng bố chưa từng.”
“Dù đáng xấu hổ, nhưng trong đời luôn có những người hoặc điều mà khi phải lựa chọn, ta sẽ kiên định chọn họ.”
“Bố, xin lỗi … Lục Dã chính là sự kiên định của con.”
Bố tôi đứng lại sau cánh cửa, tôi không biết ông đã nghĩ gì.
Ông nói :
“Nếu đây là quyết định của con, bố biết rồi .”
22.
Tôi rất may mắn khi có một đôi bố mẹ cởi mở và lý trí như vậy .
Từ nhỏ đến lớn, họ chưa từng áp đặt bất kỳ suy nghĩ hay lựa chọn nào lên tôi , ngược lại luôn tôn trọng tôi trong mọi chuyện.
Tôi biết điều đó đáng để trân trọng đến mức nào, và cũng biết mình đã bất hiếu ra sao .
Nhưng tôi nhìn ánh mắt trống rỗng của Lục Dã đang nhìn ra cửa sổ, không nói một lời, như một cái xác không hồn.
Tôi đã mất anh một lần rồi , tôi không thể mất thêm lần nữa.
Tôi xoa đầu anh , khẽ gọi.
Nửa tiếng sau , anh vẫn không có phản ứng.
Tôi rời đi một lúc để lấy đồ ăn, vậy mà anh lại đột nhiên nắm lấy tay tôi .
Chỉ một cái nắm rất nhẹ, tôi dừng lại , dịu giọng hỏi:
“Có chuyện gì vậy ?”
Ánh mắt Lục Dã không có tiêu cự.
Tôi lại hỏi:
“Muốn tôi ở bên cậu không ?”
Anh không nói , nhưng tôi vẫn ngồi xuống bên cạnh, không rời đi nữa.
Tôi vừa nói chuyện vừa kể cho anh vài chuyện buồn cười , nói mãi rồi Lục Dã lại ngủ thiếp đi .
Anh bắt đầu trở nên buồn ngủ nhiều, ăn vào là nôn, ngày nào cũng ngẩn người không nói gì.
Ngày thứ ba, tôi đi rót nước nóng rồi quay lại thì phát hiện Lục Dã không còn trên giường.
Anh ngồi ở bàn trong phòng sách, cúi đầu cầm b.út trên một tờ giấy trắng.
Trong khoảnh khắc đó tôi tưởng anh đã hồi phục, liền bước tới:
“Lục Dã…”
Lục Dã ngẩng lên nhìn tôi , vẻ mặt mờ mịt không hiểu.
Suốt mấy ngày qua, câu đầu tiên anh nói với tôi là:
“ Tôi hình như không còn biết làm toán nữa.”
Câu thứ hai là:
“ Tôi có lẽ bị bệnh rồi .”
Câu thứ ba là:
“Mạnh Dao, em còn cần tôi không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)