Mạnh Dao là lối về của Lục Dã/Chương 9: Ngoại truyệnC. 9: Ngoại truyện
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngoại truyện 1 · Thư tình của Lục Dã

Ba năm sau , Lục Dã - người trở thành người trẻ tuổi nhất đạt giải Fields - nhận lời phỏng vấn.

“Thưa anh Lục, nghe nói hướng nghiên cứu trước đây của anh luôn là Giả thuyết Poincaré, tại sao ba năm trước anh lại đột nhiên chuyển sang Giả thuyết Riemann?”

Gương mặt Lục Dã lộ ra vẻ hoài niệm: “Bởi vì một bức thư tình.”

Cậu ấy cười : “Đây là bức thư tình tôi dành tặng cho người yêu của mình .”

Truyền thông đều nghĩ rằng Lục Dã có một người yêu cũng là một nhà toán học thiên tài.

Đến ngay cả tôi cũng suýt chút nữa nghĩ như vậy .

Tôi tra hỏi Lục Dã: “Cậu gửi thư tình cho người yêu nào thế? Tại sao tớ lại không biết ?”

Lục Dã nhắc lại chuyện hồi lớp mười, khi cô gái kia tỏ tình với cậu ấy , cậu ấy từng ném ra đề toán về Giả thuyết Riemann này .

Còn trong những ngày tôi ở nhà cậu ấy , có một ngày cậu ấy phát hiện từ trong cuốn sách toán của tôi rơi ra một tờ giấy, bên trên còn viết một ngày tháng.

Ừm. Đó là ngày tôi tuyên thệ quyết định thề không đội trời chung với môn toán.

Tôi chạy đến tủ đầu giường của Lục Dã lật tìm, quả nhiên tìm thấy tờ giấy đó.

Ở mặt sau của đề bài, chính là lời chứng minh cuối cùng cho bài toán này mà Lục Dã vừa mới viết cách đây không lâu.

Còn có dòng chữ: “Dành tặng Mạnh Dao.”

Ngoại truyện 2 · Chú Mạnh và Tiểu Lục

Năm lớp mười hai, Lục Dã vừa mới khôi phục lại sự tỉnh táo sau những chuỗi ngày mệt mỏi, u uất không dứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/manh-dao-la-loi-ve-cua-luc-da/ngoai-truyen.html.]

Mạnh Dao gục bên cạnh giường cậu ấy , ngủ thiếp đi vì kiệt sức.

Cậu ấy nhìn chằm chằm vào cô, đang xuất thần thì chú Mạnh bước vào .

Chú ấy tựa vào cửa, rít một hơi t.h.u.ố.c.

“Y tế ở Princeton chắc là tốt lắm nhỉ.”

Chú ấy nhìn Lục Dã, nói :

“Chú chỉ nhắc nhở thế thôi.”

...

Trước khi tốt nghiệp đại học, Mạnh Dao phân vân không biết nên thi cao học ở trong nước, hay là cố gắng đến Princeton để bầu bạn với Lục Dã.

Trên bàn ăn, chú Mạnh nói năm ba cô đã đến Princeton trao đổi một năm rồi , hơn nữa sau này sớm muộn gì cũng phải ra nước ngoài ở bên Lục Dã, chi bằng cứ ở lại trong nước thêm hai năm.

Mạnh Dao thấy cũng có lý, đang định đồng ý thì Lục Dã bỗng nhiên nắm lấy tay cô.

“Môi trường ở Princeton rất tốt , đặc biệt là về y tế, dạo này cậu chẳng phải hay bị đau đầu sao ?”

Chú Mạnh ở phía đối diện bàn ăn mắt trợn trừng đầy lửa giận.

Lục Dã quay đầu mỉm cười ôn hòa với chú ấy .

“Bố, con chỉ nhắc nhở thế thôi.”

(Toàn văn hoàn )

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...