Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giọng anh nghe đáng thương như một chú cún vừa bị mưa dầm ướt sũng. Tôi cố tình trêu anh :

- “Được thôi. Nhưng nếu tôi thắng, anh phải ngoan ngoãn gọi tôi là chị gái.”

- “Được. Nếu cậu thắng, tôi gọi cậu là bố cũng được .”

Cuộc thi diễn ra đúng như kế hoạch. Tôi chống nạng, tập tễnh bước vào địa điểm thi đấu. Chủ đề vòng chung kết là diễn thuyết ứng biến. Ban tổ chức sẽ bốc thăm ngẫu nhiên đề tài. Thí sinh có sáu phút để trình bày. Tôi nhìn xuống khán đài, biển người đen đặc. Vô số ánh mắt đang tập trung vào trung tâm sân khấu. Máy quay được bố trí ở khắp nơi, ghi hình từ mọi góc độ. Tôi hoảng sợ, hoàn toàn hoảng sợ. Tất cả sự bình tĩnh và tự tin mà Giang Dịch từng truyền cho tôi đều biến mất sạch sẽ. Khả năng tiếng Anh của tôi giờ đã không còn là vấn đề. Nhưng đó là khi chỉ có tôi và Giang Dịch. Còn hiện tại, trước mặt là hàng triệu khán giả. Đầu óc tôi trống rỗng. Tim đập dữ dội như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

- “Đừng sợ. Không khác gì những lần luyện tập đâu . Cứ xem như đang nói chuyện với tôi . Tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu .”

Giang Dịch liên tục dịu giọng an ủi nhưng tôi gần như không nghe thấy gì cả.

- “Tiếp theo, xin mời thí sinh Cố Miên.”

MC bắt đầu xướng tên tôi . Tôi chống nạng bước lên sân khấu, đứng yên giữa ánh đèn. Trong khoảnh khắc ấy , tôi chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của chính mình .

- “Giang Dịch...”

Tôi hoảng loạn gọi anh .

- “Đừng sợ. Tôi ở đây.”

Giọng nói bình tĩnh ấy lập tức kéo tôi trở về những ký ức quen thuộc. Tôi nhớ dáng vẻ anh đứng trên sân khấu. Tự tin, điềm tĩnh, rực rỡ đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Thân thể mà tôi từng coi là nỗi ô nhục lớn nhất đời mình . Dưới sự điều khiển của linh hồn Giang Dịch đã từng tỏa sáng như vậy . Tôi đặt tay lên n.g.ự.c, Giang Dịch đang ở đó. Nếu anh làm được vậy thì tôi cũng làm được . Đúng lúc ấy , màn hình lớn phía sau sáng lên. Chủ đề bài diễn thuyết hiện ra rõ ràng: “Bạo lực học đường.” Tôi hít sâu một hơi . Có lẽ...ông trời đang đứng về phía tôi .

Tôi gần như không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Tôi chỉ đang kể lại câu chuyện của chính mình mà thôi. Sáu phút trôi qua rất nhanh. Đồng hồ đếm ngược bất ngờ dừng lại đúng lúc tôi hoàn thành câu kết cuối cùng. Khán phòng vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt. Tôi đã làm được rồi . Khoảnh khắc ấy , dường như việc có giành được quán quân hay không cũng không còn quan trọng nữa. Vừa bước xuống sân khấu, bố mẹ đã vội vàng chạy tới ôm lấy tôi , còn chuẩn bị sẵn một bó hoa rồi nhét vào tay tôi . Giang Dịch vẫn luôn im lặng. Đến khi MC công bố kết quả, tôi mới biết mình đã giành chức vô địch. Bên ngoài tôi vẫn giữ nụ cười lịch sự, nhưng trong lòng đã gào thét đến khản cả cổ:

- “Giang Dịch! Nhìn này ! Tôi làm được rồi ! Tôi tự mình làm được !”

Giang Dịch lập tức đáp lại , giọng đầy nhẹ nhõm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/10.html.]

- “ Tôi biết rồi . Đứa trẻ mà tôi dốc lòng nuôi lớn cuối cùng cũng trưởng thành rồi .

Thật không dễ dàng gì.”

- “Ai là con của cậu chứ? Mau gọi tôi là chị, hoặc gọi tôi là bố.”

Giang Dịch nghẹn lời một lúc rồi khẽ gọi:

- “Chị ơi.”

Giữa vô số tiếng ồn ào xung quanh, hai chữ ấy vẫn rõ ràng đến mức như được khắc sâu vào tim tôi . Sau cuộc thi, cả hai chúng tôi đều không nhắc tới chuyện Giang Dịch sẽ trở về nữa. Tôi đến phòng bảo vệ của trường xin lại đoạn camera giám sát ngày mình bị ngã cầu thang. Hành động của Lâm Nguyệt Nguyệt được ghi lại rõ ràng không sót một chi tiết. Tôi quyết định báo cảnh sát. Tối hôm sau , Lâm Nguyệt Nguyệt tìm đến tận cửa nhà tôi . Vừa nhìn thấy tôi từ xa, cô ta đã lao tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , vừa khóc vừa cầu xin:

- “Miên Miên, tôi xin cậu , đừng báo cảnh sát. Lúc đó tôi chỉ bị tình yêu làm mờ mắt. Tôi thấy Nhan Tiêu thích cậu nên mới mất lý trí. Tôi sẽ đi làm kiếm tiền trả viện phí cho cậu , tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi , cậu bảo tôi làm gì cũng được .”

Tôi chỉ bình thản hỏi:

- “Rốt cuộc vì sao cậu lại ghét tôi đến thế?”

Sắc mặt Lâm Nguyệt Nguyệt lập tức thay đổi. Cô ta cúi đầu, miễn cưỡng nói :

- “Chúng ta giống nhau . Đều xuất thân nghèo khó, chẳng có gì nổi bật để so với người khác. Nhưng ở bên cạnh cậu , tôi lại có được cảm giác tự tin. Chỉ cần có cậu làm nền, mọi người sẽ không chú ý việc tôi đến từ nông thôn hay gia cảnh nghèo khó nữa. Họ chỉ thấy tôi dịu dàng, xinh đẹp ...”

- “Vì thế cậu ghét tôi khi tôi không còn ngoan ngoãn làm vai phụ cho cậu nữa sao ?”

- “Không phải , Cố Miên, tôi không ghét cậu . Xin cậu đừng báo cảnh sát. Nếu cậu báo cảnh sát, cuộc đời tôi sẽ bị hủy hoại, tôi sẽ bị đuổi học. Cậu có biết bố mẹ tôi cực khổ làm việc ngoài đồng mỗi ngày mới có thể cho tôi học đại học không ? Hồi nhỏ họ còn từng bế cậu về nhà ăn cơm nữa mà.”

Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt cô ta . Trong ký ức hiện lên hai bóng người còng lưng dưới cái nắng hè gay gắt, cùng đôi bàn tay dính đầy bùn đất từng nâng bát cơm đưa cho tôi .

- “Cậu phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm .”

Tôi nhẹ nhàng rút tay lại . Lâm Nguyệt Nguyệt ngã khuỵu xuống đất, hoàn toàn suy sụp. Nếu không có Giang Dịch, giờ đây tôi đã c.h.ế.t rồi . Có lẽ đã trở thành một linh hồn cô độc không ai biết đến. Tôi không thể tha thứ cho cô ta . Và cũng sẽ không bao giờ tha thứ.

Lâm Nguyệt Nguyệt bị đưa về đồn cảnh sát điều tra, đồng thời cũng bị nhà trường buộc thôi học. Phần thể hiện của tôi trong cuộc thi quá nổi bật. Bài phát biểu ấy nhanh ch.óng được lan truyền trên các nền tảng truyền thông lớn và mạng xã hội. Tôi nhận được cơ hội thực tập tại CCTV. Nếu mọi chuyện thuận lợi, tương lai tôi sẽ trở thành phóng viên chính thức của đài truyền hình quốc gia. Nhưng những điều đó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống hiện tại của tôi . Tôi vẫn sống như trước đây. Giang Dịch cũng chưa từng nhắc đến chuyện rời đi . Ích kỷ mà nói , tôi hy vọng anh ấy có thể ở bên tôi mãi mãi. Nhưng anh ấy cũng có cuộc đời của riêng mình , có gia đình riêng, có sứ mệnh riêng. Anh ấy đã giúp tôi quá nhiều rồi . Tôi không thể tiếp tục chiếm lấy cuộc sống của anh ấy nữa. Vì vậy , tôi đề nghị đưa anh ấy đến bệnh viện gặp lại chính mình .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...