20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Từ lúc tỉnh lại đến khi xuất viện, Giang Dịch chỉ mất một tháng. Anh dần quay lại tập luyện, chuẩn bị trở về sân bóng. Còn tôi thì liên tục nhận được các cuộc gọi xác minh liên quan đến vụ việc “yêu qua mạng gặp mặt thất bại”. Làn sóng phản đối từ dư luận suýt khiến tôi mất cơ hội ở CCTV.  Bất đắc dĩ, tôi tự lập tài khoản cá nhân, kể lại toàn bộ trải nghiệm từ thời đại học đến nay kết hợp với nội dung bài diễn thuyết của mình . Dư luận trên mạng đổi chiều rất nhanh. Những người từng bắt nạt tôi trở thành đối tượng bị chỉ trích. Nhân cơ hội được đài truyền hình điều động công việc, tôi thực hiện một chương trình đặc biệt mang tên “Nói Không Với Bạo Lực Học Đường” . Chương trình gây tiếng vang lớn. Và tôi chính thức trở thành phóng viên của CCTV.

Hai năm sau , tôi xuất hiện trên khán đài trong trận đấu quan trọng nhất mùa giải của Giang Dịch. Tiếng hò reo vang dội gần như muốn lật tung cả nhà thi đấu. Ánh đèn sân bóng rực sáng. Trên sân, Giang Dịch mặc áo đấu màu trắng, mái tóc đã bị mồ hôi làm ướt, những đường nét sắc sảo trên gương mặt càng trở nên nổi bật hơn dưới ánh đèn. Anh đã cao tới một mét chín, bờ vai rộng, cánh tay săn chắc, cơ bắp nổi rõ dưới lớp áo đấu thấm đẫm mồ hôi. Mỗi lần bật nhảy tranh bóng đều kéo theo tiếng hét phấn khích của hàng nghìn khán giả.

Hiện tại, anh là ngôi sao sáng nhất của đội tuyển, là cầu thủ chủ lực được vô số người yêu thích. Mỗi lần xuất hiện trên màn hình lớn, khán đài nữ sinh lại bùng nổ những tiếng reo hò ch.ói tai. Ai có thể ngờ được rằng người đàn ông mang vẻ ngoài mạnh mẽ, lạnh lùng và đầy hormone nam tính ấy , khi ở nhà lại thích ôm eo tôi từ phía sau , còn mặt dày gọi tôi là "chị" hết lần này đến lần khác. Thậm chí làm nũng còn thành thạo hơn bất kỳ ai. Trận đấu kết thúc bằng một cú úp rổ đẹp mắt của Giang Dịch ở những giây cuối cùng. Cả sân vận động gần như nổ tung. Đội của anh giành chiến thắng. Trong tiếng hò reo như thủy triều dâng, tôi cầm micro đi về phía anh theo sự sắp xếp của ban tổ chức. Vừa nhìn thấy tôi , đôi mắt Giang Dịch lập tức sáng lên, khóe môi anh cong lên rất rõ ràng. Tôi cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp.

- "Xin chào Giang Dịch."

- "Xin chào."

- "Đây là trận đấu trên sân nhà. Với tư cách là trụ cột của đội bóng, anh có tự tin giành chiến thắng trong những trận tiếp theo không ?"

Giang Dịch nhìn tôi . Ánh mắt ấy hoàn toàn không giống ánh mắt dành cho người phỏng vấn, giống như đang nhìn bạn gái mình hơn. Anh nhướng mày, khóe môi hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.

- "Nếu em gái hôn anh một cái, có lẽ anh sẽ tự tin hơn."

Toàn bộ khán đài im lặng mất nửa giây sau đó bùng nổ. Tiếng hét gần như muốn xuyên thủng màng nhĩ.

- "Aaaaaaa!"

- "Trời ơi!"

- "Giang Dịch điên rồi !"

- "Đây là phát sóng trực tiếp đó!"

Mặt tôi nóng bừng. Tôi lập tức lén véo mạnh vào eo anh một cái.

- "Anh đang nói linh tinh gì thế? Đây là phát sóng trực tiếp đấy."

Giang Dịch bị véo đau đến nhíu mày nhưng vẫn cười . Cuối cùng cũng nhận ra mình vừa lỡ miệng, anh ho khan hai tiếng, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm túc.

- "Khụ...xét tình hình hiện tại, tôi rất tự tin vào chiến thắng."

Khán giả bên dưới cười ầm lên. Ngay cả MC đứng cạnh cũng suýt bật cười thành tiếng.

Cuộc phỏng vấn kết thúc trong bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Nhưng chuyện hiển nhiên chưa dừng lại ở đó. Tối hôm ấy vừa về tới nhà, Giang Dịch đã ôm lấy tôi như một con ch.ó lớn bị bỏ rơi. Anh cúi đầu cọ cọ lên vai tôi , giọng nói đầy vẻ tủi thân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/het.html.]

- "Chị ơi, hôm nay em ghi được mười chín điểm."

- "Ừm."

- "Mười chín điểm luôn đấy. Mà chị vẫn chưa hôn em."

Tôi suýt bật cười . Rõ ràng là tuyển thủ ngôi sao được hàng triệu người hâm mộ yêu thích. Thế mà mỗi lần về nhà lại như biến thành người khác. Tôi đưa tay nâng cằm anh lên, sau đó khẽ chạm môi mình vào môi anh .

- "Tiếp tục cố gắng nhé."

Giang Dịch lập tức không hài lòng.

- "Mười chín điểm cơ mà. Ít nhất phải hôn mười chín phút."

- "Anh đừng có được voi đòi tiên."

Tôi vừa nói xong, anh lập tức xoay người đè tôi xuống sofa. Một tay giữ lấy gáy tôi , tay còn lại ôm c.h.ặ.t eo. Sau đó bắt đầu đòi phần thưởng thuộc về mình . Đương nhiên mọi chuyện hoàn toàn không kết thúc sau vài phút. Cho dù tôi vẫn luôn duy trì thói quen tập luyện. Nhưng vẫn không thể nào theo kịp thể lực đáng sợ của một vận động viên chuyên nghiệp. Sáng hôm sau tôi vừa chống eo bước xuống giường, Giang Dịch đã mang bữa sáng tới tận nơi.

- "Chị ơi ăn sáng."

Tôi trừng mắt nhìn anh .

- "Câm miệng."

Anh cười đến mức vai run lên sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống bóp vai cho tôi . Tuy nhiên, màn tương tác ngắn ngủi hôm đó vẫn bị khán giả chú ý. Vô số blogger bắt đầu đào lại tư liệu. Cắt ghép những khoảnh khắc ngọt ngào giữa chúng tôi . Không ngờ chúng tôi lại trở thành một cặp đôi nổi tiếng trên mạng. Thậm chí còn kiếm được một khoản thu nhập không nhỏ.  Tôi đang tính mua một căn nhà cho bố mẹ . Lúc hẹn môi giới đi xem nhà tôi bất ngờ gặp lại Nhan Tiêu. Anh ta mặc áo sơ mi trắng và quần âu. Nhưng sự nhiệt huyết tuổi trẻ năm nào đã bị cuộc sống mài mòn gần hết. Trông thận trọng và u uất hơn rất nhiều. Tôi giả vờ như không nhìn thấy. Tự mình ký hợp đồng rồi hoàn tất mọi thủ tục. Anh ta do dự rất lâu. Đúng lúc tôi chuẩn bị rời đi trên đôi giày cao gót, anh ta mới lên tiếng:

- “Miên Miên.”

Tôi không quay đầu lại . Giữa chúng tôi đã chẳng còn gì để nói nữa. Không lâu sau tôi và Giang Dịch kết hôn. Trên bãi biển nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên. Giang Dịch mặc bộ vest chỉnh tề, trong mắt ngập tràn ý cười . Mặt trời từ từ mọc lên nơi chân trời. Ánh sáng màu đào dịu dàng nhuộm khắp bầu trời, phủ lên gương mặt anh một tầng hào quang vàng nhạt. Tôi chợt nghĩ. Nếu ngày đó tôi không gặp được Giang Dịch thì sao ? Nếu tôi không đủ dũng cảm thì sao ? Liệu tôi có đ.á.n.h mất tất cả những gì mình đang có hôm nay không ? Liệu tôi có mãi mãi không biết rằng bố mẹ cũng yêu thương tôi sâu sắc? Liệu tôi có mãi mãi không nhận ra đôi mắt mình đẹp đến nhường nào? Liệu tôi có mãi mãi không hiểu rằng, cho dù từng nặng chín mươi ký, tôi vẫn xứng đáng nhận được mọi điều tốt đẹp trên thế giới này ?

Giang Dịch cẩn thận đeo nhẫn vào ngón tay tôi rồi ôm tôi thật c.h.ặ.t. Tôi lặng lẽ lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh .

- “Cảm ơn anh .”

Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội được nhìn thấy bình minh lần thứ hai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...