Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi xe khởi động, điện thoại của Chu Yến Xuyên vang lên.
Là Tô Nhiễm gọi tới.
"Yến Xuyên, em xuống máy bay rồi , anh đến chưa ? Em đang đợi anh ở lối ra này ."
"Em có mang quà về cho anh đấy."
Giọng nũng nịu ngọt lịm của Tô Nhiễm càng làm cho bầu không khí trong xe lúc này trở nên gượng gạo hơn.
Chu Yến Xuyên gần như ngay lập tức tắt loa ngoài của xe đi .
Những lời tiếp theo của Tô Nhiễm, tôi hoàn toàn không nghe thấy nữa.
Qua góc nhìn nghiêng, tôi thấy Chu Yến Xuyên lén nhìn tôi một cái.
Sau đó anh mới cầm điện thoại lên, trả lời:
"Anh bận việc đột xuất, trợ lý Trương đang ở hiện trường, em cứ trực tiếp liên lạc với cậu ấy là được ."
Hóa ra Chu Yến Xuyên đến đây là để đón Tô Nhiễm.
Tôi nhắm mắt lại , vờ như đang nghỉ ngơi, không còn gặng hỏi "Tô Nhiễm thế này , Tô Nhiễm thế kia " không dứt như trước đây nữa.
Mấy ngày tôi đi công tác, trong nhóm hóng biến của công ty, cái tên Chu Yến Xuyên và Tô Nhiễm chưa từng hạ nhiệt.
Dự án làm không xuể, mọi người đều phải ở lại tăng ca, nhưng Tô Nhiễm lại có thể tan làm đúng giờ.
Nhật Nguyệt
"Xin lỗi mọi người nha, tôi phải đi trước đây, Chu tổng đang đợi tôi ở bên ngoài."
Trong lòng mọi người đều bất bình, đều đi làm như nhau , dựa vào cái gì mà cô ta có thể thảnh thơi như thế.
Một nhân viên phòng nhân sự biết rõ nội tình liền mỉa mai một câu:
【Người ta là bảo bối trên đầu quả tim của thái t.ử gia đấy, ngày nhận chức thái t.ử gia đã đặc biệt đ.á.n.h tiếng rồi , sức khỏe Tô Nhiễm không tốt , thái t.ử gia xót xa sợ cô ta mệt.】
【Cũng đúng, mệt mỏi ở đây rồi thì về nhà sao mà hầu hạ thái t.ử gia của chúng ta được nữa (nháy mắt) ( cười gian)】
【Có phải như tôi đang nghĩ không , mọi người bảo thái t.ử gia nuôi bồ nhí bên ngoài, vợ anh ấy có biết không nhỉ?】
【Biết thì đã sao , kết hôn bao nhiêu năm còn chẳng thèm công khai, vợ anh ấy chắc cũng thuộc hệ nhẫn nhục chịu đựng rồi . Cô xem thái t.ử gia với Tô Nhiễm có ai thèm để bà vợ vào mắt đâu , ở công ty lần nào mà chẳng đường đường chính chính, còn cao điệu hơn cả chính thất...】
"Dạo gần đây Tô Nhiễm đều phải đi khám bệnh."
"Sức khỏe cô ấy không tốt , chuyện này em biết mà."
Cảm xúc của tôi không có chút gợn sóng nào, chỉ bình thản gật đầu.
Trong xe lại rơi vào một khoảng lặng m.băng như c.hết ch.óc.
Chu Yến Xuyên há miệng, mấy
lần
định
nói
lại
thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-biet-nguoi-la-tung-quen/3.html.]
Cuối cùng anh cũng mở lời:
"Chuyến công tác lần này bận lắm sao ?"
Lần trước từ nhà cũ trở về, tôi đã chủ động nhận việc thay đồng nghiệp, đi công tác thay cô ấy suốt một tháng trời.
Có lẽ vì phát hiện ra tôi không có nhà, Chu Yến Xuyên từng gọi cho tôi ba cuộc điện thoại.
Nhưng tôi đều không nghe máy.
Theo ý của ông cụ, chuyện ly hôn tôi vẫn phải đợi thêm hai tháng nữa.
Xem như một khoản bồi thường, ngoài phần tài sản tôi xứng đáng nhận được sau khi ly hôn, ông cụ sẽ trích thêm năm triệu tệ tiền mặt từ tài khoản cá nhân để chuyển riêng cho tôi .
"Cũng bình thường ạ."
Tôi lơ đãng trả lời anh , trong lòng thầm đếm ngày tháng.
Tôi hoàn toàn không chú ý đến việc đầu ngón tay Chu Yến Xuyên đang siết c.h.ặ.t vô lăng, vì dùng lực quá mạnh mà dần trở nên trắng bệch.
Tôi đang nghĩ, chỉ cần đợi thêm một tháng nữa thôi, là tôi có thể ly hôn rồi .
"Dự án khách sạn lần trước là quyết định đột xuất, ngay ngày kết thúc anh đã bay sang thành phố C rồi , lịch trình của anh bên chỗ trợ lý Trương đều có ghi lại , nếu em cần thì..."
Không biết có phải là ảo giác hay không , kể từ khi xuống máy bay, tôi cảm thấy Chu Yến Xuyên của ngày hôm nay nói nhiều một cách kỳ lạ.
Rõ ràng là một người luôn tiếc chữ như vàng, lúc này lại cho người ta cảm giác đang cố tìm chuyện để nói .
"Không cần đâu ạ."
"Xin lỗi anh , lần trước đã gây thêm phiền phức cho anh rồi ."
Tôi lúc này mới nghĩ thông suốt, hóa ra suốt dọc đường đi Chu Yến Xuyên cứ ngập ngừng định nói lại thôi là vì chuyện ở khách sạn lần trước .
Chắc là đã làm khó anh lắm, tôi của ngày hôm đó chắc hẳn đã khiến anh mất mặt lắm nhỉ.
"Sau này tôi sẽ..."
Lời cam đoan đầy quả quyết của tôi còn chưa kịp nói xong, Chu Yến Xuyên đột nhiên đạp phanh một cái, chiếc xe dừng khựng lại đầy dữ dội.
"Anh không có ý đó."
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh chăm chú nhìn tôi không chớp.
Tôi bị anh nhìn đến mức ngơ ngác, trong đầu bắt đầu nhớ lại những lời anh vừa nói .
Anh nói muốn trợ lý đưa bảng lịch trình cho tôi , bảo tôi đừng đến công ty làm phiền anh nữa mà.
Vẻ hoang mang trên khuôn mặt tôi dường như lại làm tổn thương Chu Yến Xuyên, anh nhíu c.h.ặ.t mày, không biết đang bực bội vì điều gì.
"Anh muốn nói là, sau này em muốn biết cái gì thì cứ trực tiếp hỏi anh , bao gồm cả chuyện về Tô Nhiễm."
"Chúng ta là vợ chồng, anh không muốn em hiểu lầm."
Chaporia
Bình Luận (0)