Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dư Duyệt muốn làm dịu bầu không khí nên bảo sẽ dẫn chúng tôi đi tham quan ngôi nhà.
Mọi người vội vàng hùa theo bảo tốt quá tốt quá.
Cô bé dẫn chúng tôi đi mở từng cánh cửa, nhưng lúc nào cũng đi sai hướng.
Mở phòng ngủ ra rồi lại lùi bước trở lại .
Mở phòng kho ra rồi lại ngẩn người một lát.
Trong lòng Ngô Tư Âm đang nghẹn một cục tức, không nhịn được đ.â.m chọc một câu: "Dư Duyệt, rốt cuộc em có quen thuộc với ngôi nhà này không thế!"
Gương mặt Dư Duyệt lộ vẻ lúng túng, khựng lại một chút rồi nói :
"Ngôi nhà này em đúng là không quen thuộc lắm, em không sống ở đây."
Mọi người lộ vẻ ngạc nhiên.
Cô bé hơi đỏ mặt: "Sau khi em tốt nghiệp, anh trai có tìm cho em một căn hộ trong thành phố để ở. Còn căn biệt thự này là do tự tay anh ấy mua lại và cải tạo từ nửa năm trước , anh ấy rất trân trọng nơi này , hầu như chưa từng cho người khác đến đây, em cũng mới chỉ vào đây có hai lần vì có việc thôi."
Mọi người một mực im lặng.
Dù sao lúc cô bé mời mọc, mở miệng ra là một câu "nhà em", hai câu "nhà em".
Có người lầm bầm: "Thế chúng ta đến đây, chủ tịch chắc là không biết đâu nhỉ..."
Dư Duyệt gượng cười giải thích: "Anh trai đương nhiên là biết chứ, em bảo sinh nhật muốn mời đồng nghiệp công ty đến đây tụ tập, anh ấy gật đầu đồng ý ngay lập tức."
Cô cấp dưới cũng kịp thời nói đỡ: "Dư Duyệt, chủ tịch coi trọng sinh nhật của em như thế, chứng tỏ tình cảm hai người tốt lắm nha!"
Dư Duyệt gật đầu, nhỏ giọng nói : "Anh trai từ nhỏ đã thích ở một mình , không thích quá thân mật với người khác, nhưng đối với em thì lúc nào cũng rất tốt ."
Không thích thân mật với người khác...
Trong một khoảnh khắc, tôi không biết lời cô bé nói là thật hay giả.
Tạ Liễm trong ấn tượng của tôi là một người lúc nào cũng khát khao những va chạm thể xác, tôi thậm chí còn từng trêu cậu ta có phải bị hội chứng khát khao tiếp xúc da thịt trong truyền thuyết hay không .
Không khí khôi phục lại bình thường.
Chúng tôi bước vào một căn phòng rộng lớn.
Ánh nắng từ chiếc cửa sổ sát đất tràn vào , trông vô cùng sáng sủa và tinh tế.
Trên tường treo đầy những bức ảnh chụp vùng đại Tây Bắc, còn có cả các loại trang bị đạp xe dã ngoại.
"Chủ tịch cũng đi xe đạp dã ngoại cơ à ?"
Có người thốt lên kinh ngạc.
Dư Duyệt chăm chú nhìn những bức ảnh đó, dường như đây cũng là lần đầu tiên cô bé quan sát kỹ lưỡng, lúc lên tiếng giọng điệu mang theo vài phần cảm khái.
"Anh trai trước đây từng trải qua một số chuyện không hay , người anh em cùng cha khác mẹ bỗng nhiên xuất hiện tranh giành gia sản, anh ấy đã từng suy sụp một thời gian. Sau đó nhờ đam mê đạp xe dã ngoại mà anh ấy mới từ từ phấn chấn trở lại , rồi lại phải trải qua những khó khăn gian khổ vượt quá sức tưởng tượng của người thường mới thành công tiếp quản được công ty. Mấy năm nay, năm nào anh ấy cũng đặc biệt dành thời gian để đi một chuyến trên tuyến đường 318."
Trái tim tôi chợt thắt lại một cái.
"Anh ấy kỳ lạ lắm, năm nào cũng nhất định phải đi đúng một lộ trình đó, bất di bất dịch, anh ấy bảo đó là con đường hành hương của mình ."
Giọng của Dư Duyệt rất nhỏ, ẩn hiện một chút xót xa và xa xăm.
Nhật Nguyệt
Tôi đứng trơ ra đó, cả người như người mất hồn.
Buổi tối, bữa tiệc party được tổ chức ngoài sân vườn, có mời cả ban nhạc và ca sĩ. Mọi người đều trút bỏ chiếc mặt nạ công sở, chơi đùa vô cùng vui vẻ và náo nhiệt.
Một mình tôi quay trở lại căn phòng sưu tập lúc nãy.
Ánh mắt rơi vào bức tường treo đầy ảnh.
Vừa rồi chưa kịp nhìn kỹ.
Lúc này , cuối cùng tôi cũng có thể ngắm nhìn từng bức một.
Hoang mạc, bãi đá, núi tuyết, cờ nguyện Tây Tạng... đều là những cảnh tượng quen thuộc vô cùng.
Tôi nhìn chằm chằm vào một bức ảnh trong số đó.
Cái bóng dáng đeo ba lô hành lý, đứng ngược gió giữa khoảng hoang vu rộng lớn. Không nhìn rõ mặt, chỉ thấy mái tóc bị gió thổi tung và bờ vai thẳng tắp.
Sau khi kết hôn, tôi thực sự đã cố tình né tránh việc hồi tưởng lại nhiều thứ. Đắm chìm vào những thứ quá xa xôi và rực rỡ sẽ làm mất đi hiện tại.
Dần dần, bộ não của tôi dường như đã thực sự quên đi .
Cứ như thể đó thực sự chỉ là một giấc mơ hư ảo mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/9.html.]
Giấc mơ thì không có thật.
Nó tồn tại là để bị lãng quên.
Nhưng ngay khắc này .
Tiếng gió quen thuộc, tiếng nhịp tim, và cả tiếng thở dốc quấn quýt của người đàn ông kia .
Bỗng nhiên rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Ùn ùn kéo về trong ký ức của tôi .
"Chị ơi."
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói vừa nhẹ vừa trầm.
Tôi bàng hoàng, ngỡ là mình ảo giác.
Nhưng giọng nói ấy lại vang lên, lần này gần hơn một chút, mang theo cả cái se lạnh của màn đêm.
"Chị ơi, chị định trốn em đến bao giờ nữa?"
Tôi chậm rãi quay đầu lại .
Tạ Liễm đang lặng lẽ đứng đó.
Mái tóc ngắn màu trắng được ánh trăng nhuộm thành một lớp sương bạc, càng làm tôn lên đôi mắt sâu thẳm.
Anh đứng giữa ranh giới của vùng sáng tối với dáng người thẳng tắp.
Yên lặng, trầm mặc.
Và vương đầy bụi đường mệt mỏi.
Tôi nhìn về phía cánh cửa sau lưng anh .
Tạ Liễm bắt bài được ánh mắt của tôi , khẽ nói :
"Đừng vội bỏ đi có được không ? Dù bất đắc dĩ mới phải mượn cớ sinh nhật của Dư Duyệt để chị xuất hiện ở đây, nhưng em hứa sẽ không làm bất cứ điều gì khiến chị khó chịu nữa. Những ngày qua em đã làm rất tốt rồi , đúng không ?"
Tôi không nói gì, lý trí bảo tôi phải rời đi ngay.
Nhưng chất cồn trong người đang bùng cháy.
Nó thiêu rụi mọi ranh giới giữa việc nên và không nên.
Mặc kệ anh .
Tôi cứ không đi đấy.
Tiếng nhạc bên ngoài dồn dập nhưng mờ mịt, càng khiến khoảng lặng trong căn phòng này trở nên chân thực đến vô cùng.
Tạ Liễm lên tiếng trong không gian mờ tối:
"Chị thật tàn nhẫn, chẳng chào hỏi lấy một câu đã bỏ đi biệt tích."
"Sau khi trở về, em đã mất nửa năm để giải quyết triệt để những tranh chấp gia tộc mà em từng nghĩ cả đời này mình cũng không muốn đối mặt, rồi bắt đầu đi tìm chị. Em nghĩ chỉ cần chị là một người bằng xương bằng thịt đang sống trên đời này , em nhất định sẽ tìm ra . Em muốn gặp mặt để hỏi chị xem, mối quan hệ của chúng ta đối với chị rốt cuộc chẳng là gì sao ? Dựa vào cái gì mà chị lại vứt bỏ em như vứt bỏ một chú ch.ó hoang vậy ! Nhưng em đã tìm chị rất lâu, tìm mãi mà không thấy..."
Anh nói đến đây thì nghẹn lại , giọng nói lộ ra một chút đau lòng.
"Đến mức sau đó, em bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, thậm chí còn đoán mò rằng có khi nào chị bị bệnh nan y nên mới tự lái xe đi du lịch để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, rồi sau khi về nhà thì qua đời... Buồn cười là cái suy nghĩ đó cứ bám lấy em như điên dại. Em đã đặc biệt đi một chuyến trên tuyến đường 318, đứng trước hoang mạc bao la mà thề rằng, chỉ cần cho em thấy chị vẫn đang sống bình an, kiếp sau em có làm ch.ó hoang cũng cam lòng."
"Sau đó em quả nhiên đã tìm được chị. Chị rất khỏe mạnh, công việc nghiêm túc, cuộc sống bình yên... và đã gả cho người khác."
"Em không dám đến làm phiền chị, em nghĩ đó đã là một kết cục tốt lắm rồi . Chỉ là trông chị có vẻ không được vui vẻ như trước , thế là em làm những việc trong tầm tay của mình , ví dụ như mua lại công ty này , tăng chức tăng lương cho chồng chị."
"Em đã sớm học được cách chấp nhận rằng cuộc đời này mười phần thì có đến tám chín phần không như ý. Nhưng vào cái đêm biết tin chị ly hôn, em đã ngồi thâu đêm suốt sáng trên sofa, sáng sớm hôm sau liền lái xe lao đi . Đến tận bây giờ em vẫn nhớ rõ cái buổi bình minh khi xe chạy vào thành phố này , đường phố rất yên tĩnh, hoa dọc đường nở rộ, tim em đập điên cuồng, đến mức phải bỏ một tay ra để tự ấn c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình ."
"Em tiếp quản công ty của chị, trở thành cấp trên của chị. Chị ăn mặc nghiêm túc, giữ khoảng cách với tất cả mọi người . Ban đầu em cứ ngỡ chị bị tổn thương tình cảm nên mới khép mình lại , nhưng chị lại có thể vừa nghe người ta báo cáo vừa nhìn chú chim nhỏ ngoài cửa sổ, vừa nghiêm mặt trách mắng cấp dưới xong lại chạy đến chỗ em để tranh luận đòi quyền lợi cho họ, lúc báo cáo công việc cho em thì âm thầm quan sát chậu hoa lan trên bàn làm việc của em, thậm chí còn nhân lúc em không có nhà mà lén tưới nước cho nó một lần ."
Ánh mắt anh dịu lại .
"Thế là em biết , dù ngoài đời thực chị có mang dáng vẻ thế nào đi chăng nữa, chị vẫn là chị. Nhưng em không dám manh động, sợ chị lại đột ngột biến mất, em chỉ có thể từ từ tính kế."
"Đêm hôm đó, em vẫn là quá nôn nóng. Em không ngờ trong hoàn cảnh như vậy mà chị vẫn có thể gồng mình lên lật mặt không nhận người quen, thậm chí còn đe dọa đòi nghỉ việc. Chị ơi, chị quả nhiên vẫn là chị, em đứng trước mặt chị hình như lúc nào cũng bó tay chịu trói."
"Chị ơi, đừng trốn nữa được không ? Dù không thể quay lại như trước đây, ít nhất chúng ta cũng có thể làm những người bạn bình thường, đúng không ?"
Anh nói một hơi hết sạch tâm sự, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, cúi đầu nhìn tôi một cách đầy nghiêm túc và tập trung.
Tôi đẩy gọng kính, ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh .
Ánh mắt Tạ Liễm thâm trầm, sâu hoắm, thần sắc trông thì kiên định nhưng rõ ràng lại đang lộ ra sự bồn chồn và căng thẳng.
Chaporia
Bình Luận (0)