Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong trò chơi của [Khu Cách Ly], ngoại trừ các trận thăng hạng bắt đầu bắt buộc phải phát trực tiếp, các phó bản thông thường có thể mở hoặc đóng phòng livestream tùy theo nhu cầu của người chơi. Người chơi đang tham gia trò chơi có thể nhìn thấy bình luận và tìm kiếm sự giúp đỡ từ đó.
Nhưng Tô Tịch chưa bao giờ chủ động mở phòng livestream trong trò chơi. Quá trình chơi của anh hoàn toàn được tiết lộ qua các buổi phát sóng trực tiếp của những người chơi khác trong cùng trận đấu.
Văn Tình đã tiết lộ trên Weibo rằng mình sẽ tham gia trận thăng hạng này , nên người hâm mộ mới nghe danh mà tìm đến. Nhưng việc gặp được Tô Tịch hoàn toàn là một bất ngờ ngoài ý muốn đối với khán giả lần này .
Nguyễn Kiều biết với năng lực hiện tại của mình thì hoàn toàn không có cách nào g.i.ế.c được anh , chỉ có thể giả vờ làm một tân thủ bình thường để tiếp cận đối phương trước . Đang nghĩ về kế hoạch tiếp theo, cô liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh thấu xương đổ dồn vào mình .
Ánh mắt này của anh giống như một con d.a.o găm sắc bén, m.ổ x.ẻ con mồi mà mình nhắm vào một cách sạch sẽ, không để lại một chút bí mật nào.
Trực giác nhạy bén, tính khí nóng nảy, thân thủ nhanh nhẹn.
Đây là đ.á.n.h giá đầu tiên của Nguyễn Kiều về anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Là một mục tiêu khó tiếp cận, nhưng chính vì vậy mới thú vị.
Cô cũng thản nhiên nhìn lại .
“Thôi bỏ đi bỏ đi , mọi người đều là người chơi cả, đừng lãng phí sức lực vào việc này .” Gã béo bước ra giảng hòa, giúp gã tóc dài nối lại cánh tay bị trật khớp. “ Tôi vừa mới quan sát hành lang này một chút, không dài lắm, phía bên chúng ta ra có bốn căn phòng, còn lại hai căn phòng chưa mở.”
“Đối diện chỉ có một cánh cửa, nhưng không mở được .” Cậu thanh niên từng bị gã tóc dài mắng trước đó mặc một chiếc áo hoodie, ngoại hình bình thường.
Căn phòng đầu tiên là phòng của các cô gái, còn căn phòng thứ hai có bốn chàng trai đang ở. Hiện trên hành lang có bảy người chơi, nhưng vẫn còn hai người chưa xuất hiện.
Gã béo chủ yếu dồn điểm vào thể lực nên sức mạnh rất vượt trội. Cánh cửa phòng nam lúc trước chính là bị gã đá văng. Đi tới trước căn phòng thứ ba, gã lại dùng sức đá tung cánh cửa. Ngay sau đó, từ bên trong vang lên một giọng nữ đầy cảnh giác.
“Là ai?!”
“Đừng hiểu lầm, tôi cũng là người chơi.” Gã béo vội vàng giải thích: “ Tôi tên Dư Hưng.”
Hai cô gái từ căn phòng thứ ba bước ra . Một người buộc tóc hai bên, trông như nữ sinh trung học với vẻ ngoài ngoan ngoãn, đáng yêu. Người còn lại có vóc dáng cao ráo, mái tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, nhìn trưởng thành hơn đôi chút.
Ba căn phòng đầu tiên đều là nơi ở của người chơi. Thế nhưng khi đá tung cánh cửa căn phòng thứ tư, mọi người chỉ thấy bên trong có một chiếc giường trống và một chiếc tủ bàn đơn sơ, không giống như có người từng ở.
Về phần dãy phòng đối diện, cửa phòng bên đó khác hẳn phía này . Trên cửa không có ổ khóa, bản thân cánh cửa cũng kiên cố hơn nhiều, hoàn toàn không thể mở ra bằng cách thông thường.
Trong lúc những người khác đứng ở hành lang quan sát tình hình, Nguyễn Kiều lại đi tới trước cửa phòng nam. Cô cúi xuống nhặt ổ khóa bị rơi dưới đất lên, khẽ nắm trong tay, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cả ba căn phòng có người ở đều bị khóa lại , ngoại trừ phòng đầu tiên của bọn cô là tìm được chìa khóa để ra ngoài, những phòng khác đều là dùng bạo lực mở cửa. Cô liếc nhìn các người chơi đang chia thành mấy nhóm nhỏ, khẽ mỉm cười , trò chơi này quả nhiên không đơn giản như vậy .
Ở cuối mỗi bên hành lang đều có một cầu thang dẫn xuống tầng dưới . Đi hết cầu thang là tới đại sảnh ở tầng một.
Trong căn nhà không có điện, vì vậy suốt dọc đường đi , mọi người chỉ có thể dựa vào ánh nến để soi sáng.
Toàn bộ đại sảnh mang vẻ cũ kỹ và âm u. Mỗi bước chân đặt lên cầu thang gỗ đều khiến những tấm ván dưới chân phát ra tiếng cọt kẹt như đang rên rỉ.
Hai bên trái phải của đại sảnh là cầu thang dẫn lên lầu. Bên cạnh cầu thang phía tây có một cánh cửa. Cũng giống như những cánh cửa trên tầng, nó hoàn toàn không thể mở ra .
Ngay sát cánh cửa là một chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cũ. Trong không gian trống trải và tĩnh lặng của đại sảnh, tiếng kim đồng hồ chuyển động vang lên đặc biệt rõ ràng.
Phía bên phải đại sảnh là hai dãy ghế sofa, ở giữa có một chiếc bàn.
Dư Hưng đề xuất: “Chúng ta chia nhau ra tìm kiếm trước đi , lát nữa tập hợp lại ở chỗ sofa này .”
Vân Đóa đặt cây nến lên bàn, vài người giải tán ra , tìm kiếm khắp nơi trong đại sảnh.
Nguyễn Kiều ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Tô Tịch đi thẳng về phía cánh cửa lớn duy nhất của đại sảnh.
Cô vội vàng đi theo.
Bóng người cao lớn của Tô Tịch khựng lại trong giây lát. Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, khóe môi khẽ nhếch lên nhưng không nói gì, rồi tiếp tục cất bước về phía trước .
Một tân thủ cấp 1 mà sau khi tận mắt chứng kiến anh ra tay vẫn dám chủ động đi theo phía sau . Lá gan quả thật không nhỏ.
[Dù thực lực Streamer hơi kém, nhưng rất biết điều.]
[Đùi của Vân thần mà dễ ôm thế sao ? Anh ấy nổi tiếng là tàn bạo vô tình đấy!]
[Bị ma nhát c.h.ế.t với bị Vân thần hành c.h.ế.t, hình như cái trước vẫn tốt hơn một chút.]
Nguyễn Kiều không phải lần đầu tiên chơi trò chơi này , cô biết với thực lực hiện tại của mình thì hoàn toàn không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Tịch, nhân lúc cày phó bản lên cấp này , lấy được lòng tin của Tô Tịch là vừa đẹp .
Nếu không , chưa kịp áp sát anh thì đã bị g.i.ế.c c.h.ế.t trong một nốt nhạc rồi .
Nằm ngoài dự đoán, cửa lớn không bị khóa.
Tô Tịch mở cửa, gió lạnh bên ngoài lùa vào đại sảnh, lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.
Nhưng mọi người đều đang quan sát, lúc này bên ngoài chưa chắc đã an toàn , chi bằng cứ để Tô Tịch đi dò đường trước .
Nguyễn Kiều và Tô Tịch đi ra bên ngoài, quả nhiên phong cảnh giống hệt như những gì cô nhìn thấy từ cửa sổ trên lầu. Chỉ là dưới gốc cây nơi đứa trẻ ma xuất hiện lúc trước giờ trống không , chỉ có hai con ngựa gỗ cũ kỹ phía sau đang đung đưa qua lại trong gió.
Cửa sắt dẫn ra bên ngoài đã bị khóa, không thể ra được , phía bên trái ngôi nhà là một nhà vệ sinh.
Nhiệm vụ của bọn họ là sinh tồn năm ngày trong cô nhi viện, chứ không phải trốn thoát khỏi đây. Những phần quy tắc trò chơi không nói rõ cần người chơi tự mình khám phá, trong quá trình khám phá còn có thể kích hoạt cốt truyện ẩn. Nhưng có một điều có thể biết được chính là —— Đừng bao giờ khiêu chiến quy tắc trong phó bản, nếu không sẽ c.h.ế.t rất t.h.ả.m.
Sau khi vài người trở lại đại sảnh thì bắt đầu trao đổi thông tin.
Sau một vòng tự giới thiệu, người của ba nhóm cũng đã tìm được đồng đội của mình .
Số 1 của nhóm A vừa vặn là Tô Tịch, ID Vân Thôn Tịch Quyển, số 2 là Vân Đóa, số 3 là Nguyễn Kiều.
Số 1 của nhóm B là gã béo Dư Hưng, số 2 là nam thanh niên mặc áo hoodie, tên của cậu ta hoàn toàn trái ngược với vẻ nhút nhát mà cậu ta thể hiện ra , tên là Cường Giả Hằng Cường. Số 3 là cô nữ sinh trung học buộc tóc hai bên, tên là Tiểu Bạch Thỏ.
Số 1 của nhóm C là Văn Tình, số 2 là cô gái ở cùng phòng thứ ba với Tiểu Bạch Thỏ, tên Trần Tư. Số 3 là gã tóc dài từng xảy ra xung đột với Văn Tình, có biệt danh Đội Trưởng Chính Nghĩa. Chỉ tiếc rằng nhìn thế nào gã cũng chẳng có chút dáng vẻ chính nghĩa nào.
“Trong đại sảnh, ngoài một vài món đồ nội thất và chiếc đồng hồ lớn
ra
thì
không
còn thứ gì đáng chú ý. Chiếc đồng hồ đó
có
lẽ dùng để nhắc nhở chúng
ta
về thời gian. Ngoài
ra
còn
có
vài căn phòng mà dù dùng sức mạnh cũng
không
thể mở
được
, chắc hẳn cần đáp ứng điều kiện nào đó mới kích hoạt
được
. Hiện tại, trong
toàn
bộ ngôi nhà
này
chỉ
có
chín
người
chúng
ta
.
”
Dư Hưng tổng kết những gì mọi người đã tìm kiếm được rồi tiếp tục:
“Người mang số 1 trong các nhóm đều là người chơi kỳ cựu từ cấp 20 trở lên; số 2 là những người chơi cấp mười mấy; còn số 3 là tân thủ chỉ mới vài cấp. Đây là phó bản thiên về hỗ trợ lẫn nhau và mục tiêu là kéo dài thời gian sinh tồn. Vì vậy , trong thời gian tới tốt nhất chúng ta đừng tấn công lẫn nhau . Dù sao thì đến bây giờ, mối nguy hiểm thực sự của phó bản này vẫn chưa xuất hiện. Bớt đi một người đồng nghĩa với việc mất đi một phần sức chiến đấu.”
Đội Trưởng Chính Nghĩa hừ lạnh một tiếng.
“Tùy các người .”
Nhiệt độ trong toàn bộ đại sảnh rất thấp, nến cũng không cháy được bao lâu, Trần Tư liền đề nghị mọi người đi về nghỉ ngơi trước .
“Buổi tối đáng sợ quá.” Tiểu Bạch Thỏ là một tân thủ mới chỉ trải qua hai ba phó bản, từ đầu đến cuối đều bám sát Trần Tư. Chỉ cần có chút động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến cô bé sợ đến run rẩy. “Hay là chúng ta đợi trời sáng rồi hẵng ra ngoài tìm manh mối đi .”
Mọi người lần lượt trở về phòng nghỉ ngơi. Tiếng thét ch.ói tai rợn người từng vang lên bên ngoài khi cánh cửa bị khóa trước đó cũng không xuất hiện nữa.
Cả ngôi nhà chìm trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Không gian trống trải, cũ kỹ và âm u càng khiến bầu không khí thêm phần quỷ dị. Sự yên tĩnh quá mức ấy chẳng những không làm người ta an tâm, mà ngược lại còn khiến sống lưng lạnh buốt.
Văn Tình và Vân Đóa đều đã lên giường nghỉ ngơi, nhưng Nguyễn Kiều lại lặng lẽ ngồi dậy.
Tiểu Bạch Thỏ nói không sai. Ban đêm quả thực là khoảng thời gian các hiện tượng tâm linh dễ xuất hiện nhất, đồng thời cũng là thời điểm thích hợp nhất để thăm dò phó bản và kích hoạt cốt truyện.
Đôi mắt Nguyễn Kiều sáng lên trong bóng tối. Chỉ cần nghĩ đến việc lần theo những manh mối ẩn giấu trong một phó bản kinh dị đã đủ khiến cô cảm thấy hưng phấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-3-vien-mo-coi-kinh-hoang-3.html.]
Từ chiếc giường bên cạnh, Vân Đóa nhìn thấy Nguyễn Kiều đứng dậy và bước về phía cửa. Trong đôi mắt đối phương ánh lên sự phấn khích khó giấu, cứ như cô không phải đang ở trong một ngôi nhà ma đầy rẫy nguy hiểm, mà đang dạo chơi trong công viên giải trí vậy .
Vân Đóa bất giác rùng mình .
“Chị Miên Miên, chị định đi đâu thế?”
Trước khi đóng cửa lại , Nguyễn Kiều quay đầu nhìn cô nàng rồi mỉm cười .
Thế nhưng nụ cười ấy chẳng những không khiến Vân Đóa cảm thấy yên tâm hơn, mà ngược lại còn làm da đầu cô nàng tê dại, sống lưng lạnh toát.
Cô nói : “ Tôi đi vệ sinh.”
[Tự dâng mạng đến tận cửa.]
[ Tôi đã đ.á.n.h giá thấp khả năng tự tìm đường c.h.ế.t của tân thủ rồi ...]
[Cảnh báo án mạng phòng vệ sinh.]
Trí nhớ của Nguyễn Kiều cực kỳ xuất sắc, nhưng khả năng định hướng lại tệ đến đáng thương. Vì thế, với rất nhiều tuyến đường, cô chỉ có thể dựa vào trí nhớ để ghi nhớ một cách máy móc. Những lúc không cần thiết, chức năng nhận biết phương hướng trong đầu cô gần như tự động ngừng hoạt động.
May mà cô nhi viện này không lớn, chỉ có hai tầng. Cho dù nhắm mắt lại , cô cũng có thể lần theo trí nhớ để tìm đường quay về.
Nguyễn Kiều khẽ khép cửa phòng sau lưng. Một luồng gió lạnh từ hành lang lùa tới, bò dọc sống lưng cô. Ánh nến lay động trong màn đêm, kéo cái bóng của cô dài ra , vươn mãi đến tận nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Giữa cô nhi viện cũ kỹ và trống trải, thiếu nữ nâng cây nến trong tay, chậm rãi bước xuống từng bậc thang.
Đại sảnh vắng lặng, không có gì thay đổi so với lúc mọi người vừa rời đi . Nguyễn Kiều đi một vòng quan sát, rồi bất chợt quay đầu nhìn về phía cầu thang bên cạnh.
Giữa cầu thang, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bé gái mặc váy tây màu trắng. Cô bé trông khoảng mười tuổi, đứng lặng trên bậc thang, gương mặt không biểu cảm, ánh mắt chăm chú nhìn Nguyễn Kiều.
[...Vừa rồi cô bé không phải luôn đi theo sau lưng streamer đấy chứ?]
[Càng nghĩ càng thấy sợ.]
[Streamer cố chống chọi nhé! Cô mà ngỏm là tôi không xem được Vân thần nữa đâu !]
Nguyễn Kiều đi vòng xuống dưới chân cầu thang. Đôi mắt của bé gái vẫn chăm chú dõi theo cô. Theo từng bước di chuyển của cô, cái đầu của bé gái cũng cứng nhắc xoay theo một góc chín mươi độ.
Thế nhưng cơ thể cô bé vẫn đứng nguyên tại chỗ, hướng thẳng về phía trước . Chỉ có phần đầu vặn lệch một cách quỷ dị trên bờ vai, khuôn mặt tái nhợt vẫn lạnh lùng, không hề để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Xung quanh là một bầu không khí im lặng như c.h.ế.t.
Bé gái: “...”
Nguyễn Kiều: “??”
[Các cậu có nhìn thấy ánh mắt hoang mang của streamer không ? Tôi nghi ngờ cô ấy còn muốn chào hỏi người ta nữa kìa...]
[Đáng sợ nhất là bầu không khí bỗng nhiên im lặng.]
[Streamer bị dọa đến mức mất tiếng luôn rồi à ?]
Cuối cùng, thân thể của bé gái cũng chậm rãi xoay lại . Trong lúc xoay người , toàn thân cô bé phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc.
Khuôn mặt cô bé thoạt nhìn không có gì khác thường, nhưng đôi môi lại tím tái, còn nửa dưới khuôn mặt thì sưng bầm như từng chịu một cú va đập mạnh.
Bé gái giơ một cuốn sách tranh lên.
Những nét vẽ bằng sáp màu vốn dĩ ngây ngô, đáng yêu, nhưng lúc này nằm trong tay cô bé lại toát lên vẻ quỷ dị khó tả. Trên cùng của bức tranh là con số 201. Chính giữa bức tranh có một chiếc giường, trên giường là một hình người nhỏ đang nằm bất động.
Xoạt.
Bé gái lật sang một trang khác của cuốn sách tranh.
Trang tiếp theo vẫn là khung cảnh ấy . Người nhỏ nằm trên giường ở giữa bức tranh đã lớn hơn một chút, như thể góc nhìn đang dần được kéo lại gần. Bên dưới cơ thể người nhỏ là những nét sáp màu đỏ nguệch ngoạc, chồng chéo hỗn loạn.
Xoạt.
Cô bé lại lật thêm một trang nữa.
Trang thứ ba không còn bất kỳ hình vẽ nào. Toàn bộ mặt giấy bị phủ kín bởi một chữ duy nhất được viết nguệch ngoạc bằng sáp màu đỏ thẫm ——
C.h.ế.t.
C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t.
Những chữ viết điên cuồng chồng chất lên nhau , gần như lấp đầy cả trang giấy.
Đúng lúc ấy , bên tai Nguyễn Kiều bỗng vang lên tiếng cười khanh khách của một đứa trẻ.
Ngay giây tiếp theo, ngọn nến trong tay cô đột ngột phụt tắt.
“Hi hi...”
——
Tốc độ thích nghi với bóng tối của Nguyễn Kiều nhanh hơn người bình thường đôi chút. Gần như ngay khi ngọn nến tắt, cô đã nhận ra bé gái quỷ dị kia cũng biến mất vào trong màn đêm.
Con số 201 hẳn là số phòng. Theo cách đ.á.n.h số phòng thông thường, đó chính là căn phòng đầu tiên trên tầng hai, cũng là nơi cô đang ở.
Nguyễn Kiều lần mò đi lên tầng hai trong bóng tối. Suốt quãng đường, cô không gặp thêm bất kỳ hiện tượng quỷ dị nào nữa.
Mở cửa phòng, cô nhẹ nhàng leo lên giường, kéo chăn quấn c.h.ặ.t quanh người để xua đi cái lạnh vẫn còn vương trên cơ thể.
Quả nhiên, vẫn là nằm trên giường dễ chịu nhất.
Tấm chăn vẫn còn lưu lại hơi ấm quen thuộc, khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái.
Khoan đã .
Cô đã xuống dưới khá lâu rồi , chăn gối sao vẫn còn ấm như vậy ?
Thiếu nữ khẽ xoay người .
Ngay khoảnh khắc ấy , cô đối diện với một đôi mắt dài hẹp, âm u và lạnh lẽo trong bóng tối.
Bình luận trong nháy mắt điên cuồng.
[Ôi vãi vãi vãi vãi vãi vãi tình tiết gì đây?]
[Streamer rụt rè một chút đi !!!!!!!!!!]
[Định nghĩa lại trò chơi kinh dị...]
[Ôm đùi một cách cốt lõi.]
[Á á á á á á tôi cũng muốn ngủ cùng Vân thần!!!]
Chaporia
Bình Luận (0)