[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 11: Viện mồ côi kinh hoàng 11C. 11: Viện mồ côi kinh hoàng 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Vừa nãy cô cũng rơi vào ảo giác sao ?”

 

Giọng của Tô Tịch vang lên từ phía sau . Nguyễn Kiều khẽ gật đầu.

 

Ban đầu, cô cũng không hoàn toàn chắc chắn. Chỉ là việc hai người đồng đội kia cứ liên tục thúc giục cô xuống lầu khiến cô cảm thấy có điều gì đó không ổn . Hơn nữa, trong ảo cảnh, Tô Tịch lại tỏ ra khó chịu, thậm chí nổi giận vì hành động của cô. Điều đó càng khiến cô tin rằng tất cả chỉ là một cái bẫy được giăng sẵn.

 

Ảo cảnh vừa tan biến. Có lẽ vì đã có người chơi t.ử vong nên màn chơi này mới thực sự đi đến hồi kết.

 

Nguyễn Kiều nghiêm mặt nói : “Anh không biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào đâu . Tôi suýt chút nữa đã mắc bẫy con ác quỷ kia . Nó vậy mà còn biến thành dáng vẻ của anh , định dùng mỹ nam kế để dụ dỗ tôi .”

 

Cô ôm c.h.ặ.t chiếc hộp sắt trong tay, vừa nói vừa bước về phía cầu thang: “May mà tôi đủ kiên định, giữ vững bản tâm, không để sắc đẹp làm cho mê muội .”

 

Tô Tịch: “…”

 

[ Đúng là nghiêm túc nói hươu nói vượn mà.]

 

[Nếu con quỷ đó thật sự biến thành dáng vẻ của Vân thần rồi đi theo hướng quyến rũ người khác... thì cái đó... chắc tôi không chống đỡ nổi đâu ...]

 

[Đồng ý.]

 

[Đồng ý +1.]

 

“ Tôi nhớ trên người Văn Tình có một chiếc chìa khóa, có thể thử xem có mở được nó không .” Nguyễn Kiều vừa nói vừa đi trước dẫn đường.

 

Hai người lần lượt trèo xuống chiếc thang gỗ. Khi rời khỏi phòng 204, tiếng hét t.h.ả.m thiết dưới lầu đã hoàn toàn im bặt, nhưng cơn giông bão bên ngoài dường như không hề có dấu hiệu suy yếu.

 

“Ầm—— Ầm—— Ầm——”

 

Từng tia chớp trắng x.é to.ạc màn đêm, chớp sáng liên hồi, soi rõ hành lang u ám và rùng rợn. Dưới ánh chớp lập lòe, những hình vẽ ác quỷ đen sì vặn vẹo trên tường hiện lên càng thêm dữ tợn.

 

Xuống đến tầng một, đại sảnh vẫn chìm trong bóng tối như trước . Cánh cửa phòng ăn khép hờ, để lộ ánh nến vàng nhạt yếu ớt hắt ra từ bên trong.

 

Nguyễn Kiều ôm chiếc hộp sắt bước vào , Tô Tịch lặng lẽ theo sau . Văn Tình và Kẻ Mạnh đang ngồi trên ghế, còn những người khác thì tụ tập quanh khu vực tủ bát đĩa ở bên cạnh.

 

Vẻ mặt Văn Tình bình thản, dường như đang suy nghĩ điều gì đó trong lúc nghỉ ngơi. Trái lại , Kẻ Mạnh đứng còn không vững, hai chân mềm nhũn, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng nôn khan.

 

Nguyễn Kiều đặt chiếc hộp sắt lên bàn ăn rồi mới đưa mắt nhìn sang.

 

Thỏ Bạch quả thật đã c.h.ế.t.

 

Cô bé c.h.ế.t trong tủ bếp, t.h.i t.h.ể vẫn bị nhét c.h.ặ.t bên trong. Cái đầu bị bẻ gập một cách quái dị, gần như chạm tới đầu gối. Toàn thân co quắp, như thể trước khi c.h.ế.t đã cố hết sức thu mình lại để trốn vào nơi chật hẹp ấy . Máu tươi lênh láng khắp sàn nhà.

 

Hai lọn tóc đuôi ngựa buông xuống bên má, dính đầy thứ m.á.u đã ngả sang màu thẫm. Trên cơ thể cô bé không hề có bất kỳ vết thương ngoài da nào, toàn bộ m.á.u đều trào ra từ cổ họng.

 

Miệng cô bé há to hết cỡ, tạo thành một khoảng tối đen ngòm.

 

“Con quỷ đêm nay đáng sợ quá.”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh mặt cắt không còn giọt m.á.u. Cả người anh ta thỉnh thoảng lại run lên từng cơn, đôi mắt ngập tràn vẻ kinh hãi.

 

Bầu không khí trong phòng ăn thoáng mang theo chút khác thường. Nguyễn Kiều dứt khoát cũng ngồi xuống xem kịch.

 

[Ngăn cách qua màn hình livestream mà tôi còn cảm nhận được nỗi sợ hãi của ông anh này .]

 

[Nhìn là biết hiện tại ông ấy đang hoảng loạn vãi chưởng.]

 

[Xem kìa, dọa đứa trẻ đến mức nào rồi .]

 

[Trả lại em gái tóc hai bên đáng yêu cho tôi đi !!]

 

“Đáng sợ sao ?” Trần Tư cười lạnh một tiếng. “ Tôi lại thấy đôi khi, con người còn đáng sợ hơn cả quỷ quái. Thỏ Bạch là người mới của nhóm B các người đúng không ? Chậc chậc, đến lúc cần ra tay thì ngay cả đồng đội cùng nhóm cũng không hề do dự.”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc: “Cô không hiểu đâu ... Cô căn bản không hiểu đâu ... Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi . Quá đáng sợ... Quá đáng sợ... Cứ trốn ở đó, chờ cô ta tìm ra mình , còn khó chịu hơn cả việc bị g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức... Cô không hiểu đâu ... Cô căn bản không hiểu đâu ...”

 

Lúc đó, Dư Hưng và Văn Tình đang trốn trong đại sảnh, Vân Đóa trốn trong nhà bếp. Trong phòng ăn chỉ còn lại Kẻ Mạnh Luôn Mạnh, Trần Tư và Thỏ Bạch.

 

Là người chơi cấp cao đứng đầu nhóm B, Dư Hưng hiểu rất rõ rằng việc mất đi một thành viên đồng nghĩa với việc phần thưởng cuối cùng cũng bị giảm bớt. Huống hồ đây còn là một phó bản hạng A cực kỳ khó vượt qua.

 

Anh ta khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Trần Tư nở một nụ cười đầy mỉa mai, liếc Kẻ Mạnh Luôn Mạnh một cái.

 

“Vốn dĩ con ma nhóc kia sẽ tìm người theo thứ tự. Cái tủ đầu tiên nó định mở đáng lẽ phải là nơi Kẻ Mạnh Luôn Mạnh đang trốn. Nhưng đúng vào thời khắc then chốt, hắn lại ném một quả bóng đồ chơi về phía chỗ Thỏ Bạch ẩn nấp, nhờ vậy mới đổi được một mạng sống cho mình .”

 

Nguyễn Kiều nhìn quả bóng nhỏ nằm trong vũng m.á.u. Nó đã bị m.á.u nhuộm đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu, nhưng hình dáng và kích thước vẫn giống hệt những quả bóng mà bọn họ từng thấy trong phòng đồ chơi trên lầu.

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh là kiểu người có lá gan rất nhỏ, nhìn thế nào cũng không giống một người chơi thiên về trí tuệ. Thế nhưng trong tình huống đạo cụ và kỹ năng đều bị phong ấn, anh ta lại tìm được một con đường sống cho riêng mình .

 

Chẳng trách có thể trở thành người chơi trung cấp cấp mười mấy.

 

Hóa ra cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

 

Ít nhất, ở phương diện bất chấp mọi giá bán đứng đồng đội để tự bảo toàn bản thân , anh ta quả thật cũng khá thành thạo.

 

Bị Trần Tư vạch trần chuyện vừa xảy ra , sắc mặt Kẻ Mạnh Luôn Mạnh càng trở nên khó coi.

 

Hắn ta đúng là nhát gan, nhưng trò chơi này có thể mang lại khoản thu nhập không nhỏ, vì thế mới liên tục tham gia. Quả bóng kia cũng chỉ là thứ hắn tiện tay nhét vào túi áo từ trước . Khi nỗi sợ hãi dâng lên đến cực điểm, hắn đã ném nó về phía chiếc tủ nơi Thỏ Bạch đang ẩn nấp, quả thật là muốn đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của con ma.

 

Người khác c.h.ế.t thế nào hắn ta không quan tâm, miễn là người c.h.ế.t không phải mình .

 

Trong trò chơi này , t.ử vong không chỉ khiến người chơi tụt cấp mà còn phải chịu đủ loại trừng phạt khác. Khó khăn lắm hắn ta mới hạ quyết tâm tham gia một phó bản thăng cấp thuộc hệ linh dị mà bản thân sợ hãi nhất, tất cả đều vì phần thưởng hậu hĩnh sau khi vượt ải.

 

Nếu cứ vậy mà c.h.ế.t đi , chẳng phải mọi công sức đều đổ sông đổ biển hay sao ?

 

Nhưng giờ Trần Tư đã nói trắng ra như vậy , Dư Hưng vốn là đồng đội cùng nhóm với hắn ta chắc chắn sẽ không còn sẵn lòng giúp đỡ nữa. Thậm chí, rất có thể đối phương còn bắt đầu đề phòng hắn ta .

 

Nghe xong lời Trần Tư, Dư Hưng lại rơi vào im lặng.

 

Xét cho cùng, đây chỉ là một trò chơi sinh tồn. Để sống sót, người chơi dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng là chuyện có thể hiểu được . Anh ta không cần thiết phải vì cái c.h.ế.t của Thỏ Bạch mà lên tiếng chỉ trích Kẻ Mạnh Luôn Mạnh.

 

Tuy nhiên, trong lòng anh ta vẫn âm thầm nâng cao cảnh giác.

 

Đi quá gần loại người như vậy , ai biết được người bị đem ra làm vật thế mạng trong lần tiếp theo có phải là chính mình hay không .

 

Văn Tình nhìn chiếc hộp đặt trên bàn, hỏi: “Ở đâu ra vậy ?”

 

Nguyễn Kiều đáp: “Bọn tôi tìm thấy một lối cầu thang dẫn lên gác mái trong căn phòng trống số 204. Chiếc hộp này được tìm thấy trên đó. Cô thử xem chiếc chìa khóa kia có mở được không .”

 

Văn Tình gật đầu, lấy chiếc chìa khóa tìm được trên t.h.i t.h.ể cậu bé lúc trước ra . Quả nhiên, ổ khóa vừa khít, chiếc hộp nhanh ch.óng được mở ra .

 

Chiếc hộp không lớn. Bên trong là một chiếc tạp dề được gấp gọn gàng, trên mặt thêu hình một chú cừu non.

 

Ngoài ra còn có một tấm ảnh đen trắng hình vuông. Khung cảnh trong ảnh là sân của cô nhi viện. Cây cổ thụ bên trái chỉ lọt vào khung hình khoảng một phần ba tán cây, còn ở chính giữa bức ảnh là bóng dáng một người đứng đó, nhưng gương mặt lại mờ nhòe, không thể nhìn rõ.

 

Ngoài những thứ đó ra , trong hộp còn chất đầy những chiếc phễu nhựa nhỏ.

 

Văn Tình cầm tấm ảnh lên xem xét.

 

“Trước đó, trong chiếc tủ ở phòng 201, chúng ta từng tìm thấy một bức ảnh chụp chung của năm đứa trẻ. Bức ảnh đó cũng có kích thước và kiểu dáng gần giống thế này , đều là ảnh hình vuông.”

 

Dư Hưng cũng bước tới nhìn thử.

 

“Ảnh hình vuông như thế này không phổ biến lắm.”

 

“ Đúng vậy .” Văn Tình gật đầu. “Hai bức ảnh này vốn dĩ hẳn là cùng một tấm.”

 

Ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ qua bóng người mờ nhòe ở chính giữa bức ảnh.

 

“Xem ra trong cô nhi viện này quả thật không chỉ có năm đứa trẻ.”

 

Nguyễn Kiều cầm chiếc tạp dề thêu hình cừu non lên, quay sang nhìn Vân Đóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-11-vien-mo-coi-kinh-hoang-11.html.]

 

“Cô còn nhớ lần trước đã nhìn thấy chiếc tạp dề này ở đâu không ?”

 

Vân Đóa vốn đang đứng bên cạnh thất thần. Bị gọi tên đột ngột, cô ấy ngẩn người một lúc, theo phản xạ buột miệng: “A?”

 

Một lát sau , dường như nghĩ ra điều gì đó, cô ấy hơi do dự rồi lên tiếng: “Ý chị là... chiếc tạp dề này thuộc về người đó sao ?”

 

Nguyễn Kiều gật đầu.

 

“Trong đoạn ký ức t.ử vong của cậu bé đầu tiên, hung thủ mà tôi nhìn thấy mặc chính chiếc tạp dề này . Hơn nữa, người đó còn có một đồng phạm là một người đàn ông lái xe tải. Tôi có đủ cơ sở để nghi ngờ người đó chính là người giao sữa.”

 

Văn Tình trầm ngâm suy nghĩ.

 

“Vậy những chiếc phễu nhựa này dùng để làm gì? Còn nữa, tại sao bức ảnh lại bị cắt rời rồi khóa cất riêng trong chiếc hộp này ?”

 

Vân Đóa đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng ăn đang khép hờ.

 

Bên ngoài đại sảnh, bóng tối chồng chất lên nhau . Thỉnh thoảng lại có một tia chớp x.é to.ạc màn đêm, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang vọng khắp nơi. Dưới những đợt sấm chớp liên hồi, ngọn nến trên bàn không ngừng lay động, như có thể tắt phụt bất cứ lúc nào.

 

Cô ấy bất giác rùng mình , khẽ lên tiếng: “Trận game thứ hai sắp bắt đầu rồi . Chúng ta vẫn nên nhanh ch.óng nghĩ cách giải quyết những linh hồn kia thì hơn.”

 

Văn Tình cất những món đồ trong hộp sắt trở lại như cũ rồi nói :

 

“Chẳng lẽ lần này chúng ta phải chủ động đi tìm quỷ? Nhiệm vụ nhánh có nhắc rằng nhóm A đã tìm thấy t.h.i t.h.ể của đứa trẻ đầu tiên. Như vậy có phải đồng nghĩa với việc còn tồn tại t.h.i t.h.ể của đứa trẻ thứ hai không ?”

 

Dư Hưng gật đầu.

 

“Nếu đã vậy thì chúng ta chia nhau ra tìm đi .”

 

Nhưng Trần Tư lại đột ngột lên tiếng ngắt lời: “Với chút thời gian còn lại , chưa chắc chúng ta đã tìm được thứ gì. Thay vì vậy , nếu trực tiếp hy sinh một người chơi để vượt qua mốc mười hai giờ, chúng ta sẽ có thêm ba tiếng đồng hồ để tiếp tục tìm kiếm.”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh đột nhiên ngẩng phắt đầu lên nhìn Trần Tư, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Trần Tư đã gọi thẳng tên hắn ta .

 

“Có một người như Kẻ Mạnh Luôn Mạnh ở đây, ai biết được vị trí của mình có bị hắn ta bán đứng hay không . Chi bằng trực tiếp đẩy hắn ta cho quỷ đi . Hắn ta c.h.ế.t rồi , giữa chúng ta cũng bớt đi được một phần nghi kỵ và đề phòng.”

 

“Dựa vào cái gì mà cô quyết định sống c.h.ế.t của tôi chứ?” Kẻ Mạnh Luôn Mạnh lập tức phản đối.

 

“Được thôi.”

 

Trần Tư bình thản đứng dậy, lấy từ ngăn kéo chiếc tủ bên cạnh ra một cuốn sổ tay và một cây b.út.

 

“Đây là sổ ghi chép của phòng ăn. Mỗi người tự viết ý kiến của mình lên đó, thống kê theo hình thức bỏ phiếu kín.”

 

Cô ta đặt cuốn sổ xuống bàn, tiếp tục nói : “Ai đồng ý để Kẻ Mạnh Luôn Mạnh c.h.ế.t thì viết chữ ‘C.h.ế.t’, không đồng ý thì viết chữ ‘Sống’. Thiểu số phục tùng đa số .”

 

Trần Tư là người viết trước . Viết xong, cô ta xé tờ giấy ra , gấp lại rồi ném lên mặt bàn.

 

Sau đó, Văn Tình, Dư Hưng, Vân Đóa và Nguyễn Kiều cũng lần lượt ghi lựa chọn của mình .

 

Nguyễn Kiều là người mất nhiều thời gian nhất. Viết xong, cô đưa giấy và b.út cho Tô Tịch đang dựa vào tủ bát bên cạnh.

 

Ánh nến lay động hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối đan xen. Khóe môi lạnh nhạt khẽ nhếch lên, giọng điệu hờ hững: “Nhàm chán.”

 

Tô Tịch liếc nhìn những người chơi còn lại , không nhận lấy giấy b.út. Anh xoay người , trực tiếp bước ra khỏi phòng ăn. “ Tôi lên phòng của người chơi tìm trước .”

 

“Vừa đủ năm phiếu.” Trần Tư xem như anh đã từ bỏ quyền bỏ phiếu. Cô ta gom tất cả những mảnh giấy trên bàn lại , trộn lẫn với nhau . Đợi đến khi không thể phân biệt được ai viết tờ nào nữa, cô ta mới lần lượt mở ra .

 

“C.h.ế.t.”

 

Mở đến tờ thứ hai, động tác của cô ta khựng lại đôi chút.

 

“...Sống.”

 

Tờ thứ ba, Sống.

 

Tờ thứ tư, C.h.ế.t.

 

Hai phiếu Sống, hai phiếu C.h.ế.t.

 

Lá phiếu cuối cùng sẽ quyết định số phận của hắn ta .

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh căng thẳng đến mức nín thở, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào mảnh giấy cuối cùng đang được Trần Tư chậm rãi mở ra .

 

Thế nhưng trên tờ giấy lại không hề viết chữ Sống hay C.h.ế.t.

 

Chỉ với vài nét b.út đơn giản, người viết đã phác họa nên một gương mặt vô cùng bắt mắt. Biểu cảm sinh động như thật, trông chẳng khác nào một meme được vẽ tay.

 

Bên dưới bức vẽ là bốn chữ to tướng.

 

Biểu cảm ma tính: Bất ngờ chưa kìa

 

Trần Tư: “…”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh: “…”

 

[Cứu mạng, đầu tôi sắp cười rụng đến nơi rồi .]

 

[Đệt mợ ha ha ha ha ha họa sĩ linh hồn!]

 

[Nhà ngươi mặn mòi quá.]

 

[Trong số chúng ta đã trà trộn vào một kẻ tấu hài.]

 

Lúc này , Kẻ Mạnh Luôn Mạnh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cái meme kia nữa.

 

“Cái này phải tính là bỏ phiếu trắng chứ? Phiếu ngang nhau thì coi như không có kết quả!”

 

“Sống hay c.h.ế.t đều do số mệnh, ai có bản lĩnh thì tự lo cho mình .” Nguyễn Kiều đứng dậy. “Không còn nhiều thời gian nữa, tôi sẽ tìm bên phía nhà bếp.”

 

Vân Đóa vội vàng bước theo. “ Tôi đi cùng chị Miên Miên. Hai chúng ta tìm khu vực phòng ăn này .”

 

Trần Tư liếc Kẻ Mạnh Luôn Mạnh bằng ánh mắt lạnh nhạt. “ Tôi lên tầng hai tìm. Anh đừng đi theo tôi .”

 

Dư Hưng cũng nhanh ch.óng lên tiếng: “Tầng hai khá rộng, tôi đi cùng cô. Kẻ Mạnh, anh tìm ở đại sảnh và phòng kho đi .”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh biết rõ hiện giờ mình đã trở thành đối tượng bị mọi người đề phòng. Chẳng ai muốn hành động chung với hắn ta nữa, vì vậy hắn chỉ đành lặng lẽ đi về phía phòng kho, bắt đầu tìm kiếm từ đó.

 

Bên ngoài, mưa lớn đã bắt đầu trút xuống ào ào. Trong màn mưa và gió đêm, cả cô nhi viện rộng lớn, trống trải chìm trong bóng tối không ngừng phát ra những tiếng kẽo kẹt như tiếng than khóc đầy rùng rợn.

 

“Chị Miên Miên, chị giỏi thật đấy.” Vân Đóa vừa đi theo Nguyễn Kiều lục soát nhà bếp vừa nhỏ giọng nói . “Dù chị là người mới, nhưng em cảm thấy chị còn đáng tin hơn hai người bên nhóm B và nhóm C. Đi cùng chị, em luôn có cảm giác an toàn khó hiểu.”

 

Cô ấy ngượng ngùng cười .

 

“Lần đầu tiên em vào trò chơi, thật sự bị dọa đến mất hồn. Từ đầu đến cuối chỉ biết la hét thôi.”

 

“ Tôi tìm nhà bếp, cô tìm phòng ăn.” Nguyễn Kiều không có tâm trạng trò chuyện, trực tiếp phân chia khu vực tìm kiếm.

 

Nhà bếp không lớn. Ngoài khu vực nấu nướng ra thì chỉ còn những chiếc tủ dùng để cất giữ thực phẩm. Bên trong chủ yếu là bánh mì và các món ăn chay, ngoài ra còn có một chiếc tủ riêng dùng để bảo quản thịt xông khói và sườn heo.

 

Rau củ không nhiều. Trong góc còn chất vài chai sữa đã uống hết.

 

Nguyễn Kiều đóng cửa tủ lại .

 

Vừa ngẩng đầu lên, cô lập tức nhìn thấy trước mặt mình có hai đứa trẻ, một trai một gái, đang đứng lặng lẽ ở đó.

 

Chúng đứng bất động trong bóng tối, không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.

 

Giống như đã đứng đó từ rất lâu, lặng lẽ dõi mắt nhìn cô.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...