Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dư Hưng c.h.ế.t rồi .
Thi thể bị treo ngay phía sau cánh cửa nhà bếp, đồng t.ử giãn to, nhãn cầu như muốn trào ra khỏi hốc mắt, chằng chịt những tia m.á.u, trông vô cùng ghê rợn. Đôi môi và sống mũi đã tím tái, còn chiếc lưỡi mềm oặt buông thõng khỏi bờ môi tím ngắt.
Bên ngoài trời đang mưa lâm thâm, mấy người họ khiêng t.h.i t.h.ể của Dư Hưng vào phòng kho để chung một chỗ với Kẻ Mạnh Luôn Mạnh. Còn về Thỏ Bạch ở trong chiếc tủ bếp, do tình trạng cái c.h.ế.t quá mức m.á.u me nên chẳng ai muốn đến khiêng đi .
Cái c.h.ế.t của Dư Hưng khiến cho bầu không khí giữa các người chơi trở nên quỷ dị hẳn lên. Những người chơi còn lại ngoại trừ Tô Tịch ra thì toàn bộ đều là nữ, mỗi người nhìn những người khác ít nhiều đều mang theo vài phần đề phòng.
Ăn xong bữa trưa, làm dịu đi cái bụng đói cồn cào, mọi người lại phải đối mặt với một vấn đề...
Dư Hưng rốt cuộc đã c.h.ế.t như thế nào.
Trong lòng mọi người đều biết rõ, linh hồn chỉ g.i.ế.c người vào ban đêm, hơn nữa bắt buộc phải tuân theo một quy tắc trò chơi nhất định. Người chơi c.h.ế.t vào ban ngày phần lớn là bị con người g.i.ế.c c.h.ế.t.
Lúc di chuyển t.h.i t.h.ể của Dư Hưng, mấy người bọn họ cũng thuận tiện kiểm tra qua t.h.i t.h.ể của Kẻ Mạnh Luôn Mạnh, phát hiện hắn ta không phải c.h.ế.t do hộc ra m.á.u đen, mà là bị đ.â.m thủng động mạch, chính vì vậy trên mặt đất mới có nhiều m.á.u đến thế.
Điều này cũng đã kiểm chứng cho manh mối tìm thấy trước đó, trong cô nhi viện này còn ẩn giấu một người nữa, người đó cực kỳ có khả năng chính là người chăm sóc, và người này cũng không có ý định để các người chơi yên ổn sống qua năm ngày.
Trần Tư không nhịn được nữa: “Sẵn tiện mọi người đều đang ở đại sảnh này , chúng ta nói thẳng ra luôn đi , tôi nghi ngờ trong số chúng ta có một người chính là người chăm sóc, và kẻ g.i.ế.c người vào ban ngày cũng chính là người đó.”
Vân Đóa lắc đầu: “Tại sao người đó nhất định phải ở giữa chúng ta ? Nhỡ đâu người đó trốn đi , âm thầm tìm kiếm cơ hội để ra tay với chúng ta , sau đó kích động chúng ta nghi kỵ lẫn nhau , tàn sát lẫn nhau thì sao ?”
“Cô vội vàng biện bạch như vậy , chẳng lẽ cô chính là người chăm sóc?” Trần Tư hỏi ngược lại , “Nếu như có một người sống sờ sờ trốn ở trong căn nhà này , chúng ta lại có thể hoàn toàn không mảy may phát giác sao ?”
[Cứ cảm thấy Vân Đóa có vấn đề thế nào ấy …]
[Còn nhớ vừa rồi lúc nói xong câu người đó đến rồi thì Vân Đóa liền xuất hiện không , chẳng lẽ……!]
“Bụi bặm trên chiếc giường số 204 ít hơn những nơi khác trong phòng, chứng tỏ nơi đó trước đây từng có người ở.” Văn Tình trái lại xuất hiện một cách bất ngờ khi đứng về phía Vân Đóa: “Hai người các cô nói đều có lý, nhưng còn nhớ lúc trò chơi vừa mới bắt đầu hệ thống đã nói thế nào không ?”
[Không ngờ ban đêm ở cô nhi viện lại lạnh như thế, đêm đầu tiên của chín tình nguyện viên các bạn ở nơi này lại khó khăn đến vậy . Căn nhà này lớn như thế, tuy rằng trẻ con ở đây không nhiều, nhưng các bạn cũng phải chăm sóc chúng thật tốt .]
“Chín tình nguyện viên, mỗi nhóm ba người . Nếu như có một người là người chăm sóc, hệ thống đáng lẽ ra phải thông báo là tám tình nguyện viên mới đúng.” Văn Tình tiếp tục nói : “Rõ ràng đối phương muốn chúng ta c.h.ế.t, nếu chúng ta nghi kỵ lẫn nhau , phòng bị lẫn nhau , quả thực sẽ càng có lợi cho việc người đó đạt được mục tiêu này . Cho nên tôi nghiêng về giả thuyết người chăm sóc là một NPC.”
“Nếu người đó là NPC, vậy tại sao lại muốn g.i.ế.c chúng ta ?” Trần Tư tiếp tục nói . “Chúng ta chỉ là những tình nguyện viên bình thường, đến thời hạn thì tự khắc sẽ rời khỏi nơi này .”
“Cô nhi viện Vui Vẻ, một ngôi nhà ma mà một khi đã bước vào thì đừng mong có thể thoát ra .” Nguyễn Kiều xen vào .
“Bởi vì chúng ta đã biết được bí mật của cô nhi viện.” Văn Tình liếc nhìn Nguyễn Kiều một cái: “Kể từ khoảnh khắc chúng ta phát hiện ra t.h.i t.h.ể của những đứa trẻ này , với tư cách là hung thủ ban đầu của thế giới này , chắc chắn sẽ không để cho chúng ta có cơ hội ra ngoài nói ra bí mật của cô nhi viện.”
Cô ta lấy ra một chai sữa bò, dưới ánh sáng yếu ớt có thể lờ mờ nhìn thấy bên trong ẩn hiện chút sắc đỏ nhạt: “Bất kể là triệu chứng trên khuôn mặt của ba đứa trẻ còn lại , hay là các loại manh mối trong căn nhà này đều chỉ ra rằng, bọn trẻ rất có thể đã c.h.ế.t vì ngộ độc nitrite.”
Trên mặt Nguyễn Kiều bày ra một vẻ mặt tò mò lắng nghe , nhưng trong lòng lại có vài phần tán thưởng khả năng quan sát của Văn Tình.
Cô thực ra từ sớm đã phát hiện ra cái cô nhi viện này nơi nơi đều xuất hiện manh mối về sữa bò, các loại dấu hiệu đều chỉ ra , trong sữa bò rất có thể có độc, cũng là nguyên nhân gây t.ử vong chính của các cô nhi.
“ Tôi đã tìm thấy trên báo những tin tức về cuộc cạnh tranh giữa các nhà cung cấp sữa bò.” Văn Tình nói . “ Tôi đoán rằng một trong số các nhà cung cấp đã cấu kết với người chăm sóc, lợi dụng cơ hội để bỏ thêm nitrite vào sữa của đối thủ. Đây là cuốn sổ ghi chép tôi tìm được trên tầng lầu. Bên trong có ghi lại vài dòng.”
Cô ta lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay màu đen, lật đến một trang rồi đặt lên bàn. Trên đó viết mấy từ ngắn gọn: “Màu đỏ, tiêu chảy, hỏa tiêu”.
“Bọn họ muốn những đứa trẻ trong cô nhi viện sau khi uống loại sữa đó sẽ xuất hiện các triệu chứng bất thường, từ đó khiến cô nhi viện, thậm chí toàn bộ người dân trong thành phố, chuyển sang sử dụng sữa của nhà cung cấp khác.” Văn Tình cười lạnh. “ Nhưng nitrite là chất cực độc. Chỉ cần nuốt khoảng ba gram cũng đủ khiến một người trưởng thành mất mạng. Cô bé không tay đầu tiên chính là vật hy sinh. Cậu bé thứ hai vì vô tình nghe được những điều không nên nghe nên bị g.i.ế.c để bịt miệng. Ba đứa trẻ còn lại cũng đều c.h.ế.t vì ngộ độc nitrite.”
Nguyễn Kiều gật đầu: “Trên giường của cô nhi có viết chữ “Không muốn uống sữa”, bọn trẻ chắc là đã nhận ra có điều gì đó không ổn , nhưng vẫn chỉ có thể bị ép buộc uống hết sữa bò.”
“Những kẻ này vì tiền mà hoàn toàn không coi mạng sống của bọn trẻ ra gì.” Nghĩ đến những chiếc phễu kia , Trần Tư không khỏi rùng mình . “Chẳng lẽ những cái phễu đó được dùng để cưỡng ép đổ sữa vào ...?”
[Kinh hãi thật sự.]
[Tức c.h.ế.t đi được , sao lại có loại người như vậy chứ?]
[Người chăm sóc tốt nhất nên là một NPC, bằng không nếu là người chơi thì tôi có thể sẽ tính món nợ này lên đầu người đó đấy.]
[Nhiệm vụ nhánh]Tiến độ nhiệm vụ nhánh đã được cập nhật, chúc mừng toàn thể người chơi đã thành công vạch trần chân tướng của cô nhi viện. Kích hoạt cốt truyện ẩn [Trả giá đắt], những người chơi sống sót thành công thông qua phó bản này có thể nhận được phần thưởng sau khi trò chơi kết thúc.
Số lượng cốt truyện nhánh hiện tại (3/4)
Đợi sau khi thông báo của hệ thống kết thúc, Văn Tình mới mở miệng hỏi: “Nếu như tìm thấy người chăm sóc, các người dự định sẽ làm thế nào?”
Trần Tư ngẩn người , cô ta quả thực là muốn tìm ra người này , bằng không ngày đêm đều phải đề phòng con người , lại còn phải đề phòng cả linh hồn thần xuất quỷ nhập. Nhưng nếu thực sự tìm ra người này thì bọn họ có thể làm được gì, trói người lại sao ?
Tô Tịch nãy giờ vẫn luôn
không
lên tiếng bỗng nhiên khẽ
cười
một tiếng, giọng
nói
hay
ho mang theo một tia hưng phấn như
có
như
không
: “Tất nhiên là.
..”
Anh mướn mi mắt lên: “G.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó.”
Ánh mắt quét qua vài người chơi trước mắt, rõ ràng là một đôi mắt rất đẹp , nhưng khi anh nhìn người khác, lại luôn khiến người ta cảm thấy một trận ớn lạnh từ tận trong xương tủy. Giống như trong nháy mắt, những người bị anh nhìn trúng đều trở thành con mồi đ.á.n.h mất quyền kiểm soát mạng sống của chính mình .
Nghe thấy câu nói này , Nguyễn Kiều khẽ gật đầu một cái.
Nếu cô vẫn còn tài khoản trước đây, nói không chừng đã nhảy dựng lên đập tay với Tô Tịch một cái rồi , thực sự là quá hợp khẩu vị của cô.
Năm đó, cô luôn tin tưởng tuyệt đối vào một câu nói : Không có vấn đề gì mà g.i.ế.c ch.óc không thể giải quyết được . Nếu có , vậy chỉ có thể là vì bạn chưa đủ mạnh.
[Là ảo giác của tôi sao ? Streamer vừa rồi có phải đã gật đầu tán thưởng không vậy ?]
[Người gật đầu phía trước đừng đi mà ha ha ha.]
[Nói đến chuyện c.h.é.m người , Vân thần đột nhiên hưng phấn.jpg]
Thời gian ban ngày càng lúc càng ngắn, thậm chí chưa qua mấy tiếng đồng hồ, ngày thứ tư đã trôi qua. Thời gian cách thời điểm kết thúc trò chơi càng ngày càng ngắn, sau khi màn đêm buông xuống, toàn bộ cô nhi viện lại biến thành nơi t.ử vong âm u khủng khiếp đó.
Thế nhưng đêm nay cho đến tận chín giờ tối, tiếng chuông cũng không hề vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-13-vien-mo-coi-kinh-hoang-13.html.]
“Chúng ta đã phá giải được cốt truyện thế giới, linh hồn của ba đứa trẻ còn lại cũng sẽ không xuất hiện nữa.” Vân Đóa thở phào nhẹ nhõm: “Xem ra đêm nay an toàn rồi .”
Trần Tư: “Chưa chắc, không có linh hồn, nhưng vẫn còn một kẻ sát nhân đang ẩn trốn ở một nơi mà chúng ta không biết .”
Nguyễn Kiều bỗng nhiên “A” lên một tiếng.
Tất cả các cô gái lập tức dồn ánh mắt tập trung lên người cô.
Nguyễn Kiều: “Khát nước quá, tôi đi pha ly trà đây.”
Mọi người cứ tưởng cô nhớ ra manh mối quan trọng nào đó: “……”
Nguyễn Kiều tỏ ra như không có chuyện gì bước vào nhà bếp. Vào lúc những người khác đều không bằng lòng hành động đơn độc, cô vậy mà vẫn dám một mình vào nhà bếp, với tư cách là một tân thủ thì lá gan quả thực không nhỏ. Trong lòng Trần Tư, sự nghi ngờ đối với Nguyễn Kiều một lần nữa lại tăng lên.
Nguyễn Kiều thực sự là vào đây để pha trà thật.
Nếu người chăm sóc là một NPC, vậy thì vào lúc cô thoát khỏi tầm mắt của mọi người , hành động đơn độc thì đối phương nhất định sẽ tới ra tay. Một thiếu nữ tân thủ hoàn toàn không có khả năng chống cự, chính là đối tượng tấn công tốt nhất, đến lúc đó cô có thể dụ được đối phương ra . Nhưng nếu người chăm sóc giống như cô suy đoán, ẩn giấu ở giữa bọn họ, vậy thì cô hành động đơn độc sẽ không phải chịu tấn công.
Tuy nhiên, vế sau quả thực không phù hợp với lời nói về chín tình nguyện viên.
Chơi game mà, không lấy được toàn bộ thành tựu, không mở khóa được toàn bộ cốt truyện thì thật là đáng tiếc.
Cô đóng cửa nhà bếp lại , bắt đầu đun nước.
Nước sôi lăn tăn đẩy nắp nồi lên phía trên , trong tiếng nước phập phồng có kẹp theo những tiếng động nhỏ yếu ớt. Nguyễn Kiều quay đầu lại , nương theo ánh sáng yếu ớt của ngọn nến nhìn về phía cánh cửa nhà bếp đang đóng c.h.ặ.t.
Kẽo kẹt... kẽo kẹt...
Tay nắm cửa đang chậm rãi xoay động.
Chứng tỏ phía sau cánh cửa có “ người ” đang mở cửa.
[Kích thích quá!]
[Đến rồi đến rồi !!]
[Đáng sợ quá đi mất à !!!]
Tay nắm cửa đứng yên không động đậy nữa.
Cạch.
Ba giây sau , cửa mở ra .
……
“Một mình cô ấy chắc không xảy ra chuyện gì chứ?” Vân Đóa lo lắng nói . “Chúng ta có cần một người đi cùng cô ấy không ?”
Trần Tư ngồi trên ghế sofa: “Thế thì vừa khéo, tất cả chúng ta đều ở đây, nếu như Nhuyễn Miên Miên c.h.ế.t, vừa vặn chứng minh người chăm sóc không có ở giữa chúng ta . Cô muốn đi tìm cô ấy như vậy , chẳng lẽ cô muốn thừa cơ đi g.i.ế.c cô ấy sao ?”
Vân Đóa vốn luôn nhẫn nhịn lúc này cũng không nhịn được mà cao giọng lên: “ Tôi có ngốc đến thế không ? Chỉ có tôi và cô ấy ở cùng nhau , ồ, sau đó tôi còn g.i.ế.c cô ấy nữa, tôi đây không phải là tự dán mấy chữ [ tôi là boss] lên trán mình sao ?”
Cô ấy khựng lại một chút: “Ngược lại là cô, cứ luôn c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tôi , nói không chừng cô mới là người chăm sóc, đang vội vã tìm người đổ vỏ ấy chứ.”
“ Tôi đâu có luôn c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cô, những người khác tôi cũng nghi ngờ như vậy thôi.” Trần Tư phản bác nói : “Dư Hưng là một gã béo cường tráng như thế mà lại bị người ta lặng lẽ giải quyết mất. Kẻ Mạnh Luôn Mạnh cũng bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t trong một nốt nhạc, tôi thấy thực lực của Vân Thôn rất giống boss phó bản, sở thích là diệt sạch toàn bộ người sống cũng rất giống tác phong của anh ta . Văn Tình cũng là người chơi cao cấp, đối với cốt truyện phó bản lại hiểu rõ như thế, tại sao thiên vị mỗi cô ta là có thể tìm được manh mối ẩn giấu kỹ như nitrite chứ? Đổi lại là tôi mà phân phối cái vai diễn độ khó cao như người chăm sóc này , cũng sẽ phân cho người chơi cao cấp.”
“Hơn nữa, tân thủ của các nhóm khác đều đã c.h.ế.t sạch rồi , chỉ còn mỗi Nhuyễn Miên Miên là còn sống, tôi thấy cô ta chẳng mềm mại chút nào cả.”
Lúc Nguyễn Kiều trở lại đại sảnh, vừa vặn nghe thấy Trần Tư như một khẩu s.ú.n.g liên thanh mù quáng b.ắ.n tỉa tất cả mọi người một lượt.
Tân thủ Nguyễn bị nhắm vào cho đến tận bây giờ vẫn chưa c.h.ế.t lên tiếng: “Cái đó, tôi cảm thấy chiếc tạp dề là một manh mối, có thể người chăm sóc là một người phụ nữ.”
Trần Tư vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục phản bác: “Biết đâu đây chỉ là sự đ.á.n.h lạc hướng do phó bản cố tình tạo ra ? Muốn chúng ta loại bỏ hết nam giới trước , rồi cuối cùng lại tung ra một màn lật ngược tình thế thì sao ?”
Nguyễn Kiều quay đầu nhìn Tô Tịch. Người đàn ông có dáng người cao gầy, khí chất nổi bật ấy đứng đó, hoàn toàn không giống một người sẽ xuất hiện trong nhà bếp.
Cô bất giác tưởng tượng đến cảnh anh mặc chiếc tạp dề hình cừu con.
...Xin lỗi , hình ảnh đó đẹp đẽ quá mức.
Tô Tịch, người được tất cả công nhận là giống một boss phản diện hơn bất kỳ ai: “...”
Nguyễn Kiều tiện tay ném một cuốn sách tranh lên bàn.
“Xem cái này đi .”
Vừa rồi khi cô ở trong bếp, cánh cửa đột nhiên tự động mở ra . Thế nhưng ngoài lối vào tối đen như mực kia lại chẳng hề có bất cứ thứ gì.
Ấm nước trên bếp sôi ùng ục, cuối cùng phát ra tiếng réo ch.ói tai. Đợi đến khi Nguyễn Kiều quay đầu lại , cô mới phát hiện trên mặt bàn vốn trống không trước mặt mình đã xuất hiện thêm một cuốn sách tranh.
Cô bưng trà lên, tiện tay cầm theo cuốn sách tranh rồi quay trở lại đại sảnh.
Kể từ ngày đầu tiên đến nơi này , cô bé thích vẽ tranh kia đã luôn thông qua sách tranh để truyền đạt thông tin cho cô.
Trong cuốn sách tranh này chắc chắn có manh mối quan trọng.
Nguyễn Kiều vừa mới lật mở trang đầu tiên, tất cả mọi người liền nhận được một thông báo mới.
[Hệ thống]Nhiệm vụ chính tuyến đã được cập nhật.
Chaporia
Bình Luận (0)