Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Lâm An: Mẹ ơi, tôi bắt đầu thấy hoảng thật rồi đấy...]
Đúng lúc đó, một tia chớp lại xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lóa trong khoảnh khắc đã chiếu sáng toàn bộ căn phòng.
Tuy chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng Nguyễn Kiều đã nhanh ch.óng ghi nhớ toàn bộ bố cục và tình trạng bên trong vào đầu.
Bên trái là một chiếc tủ quần áo cỡ nhỏ, bên phải là một chiếc giường đôi phủ chăn ga hoa mẫu đơn sặc sỡ. Dưới khung cửa sổ đặt một chiếc bàn gỗ. Cách bài trí của căn phòng gần như giống hệt phòng của chị ba ở sát vách, chỉ khác là chiếc giường ở đây lớn hơn một chút.
Nhưng điều khiến người ta để ý là chiếc chăn trên giường đã bị lật tung một nửa, như thể chủ nhân vừa vội vã rời đi .
Hơn nữa, trước giường cũng không có đôi giày nào.
Bà lão không có mặt trong phòng.
Nguyễn Kiều lập tức đẩy cửa bước vào , kéo Tô Tịch theo sau rồi thuận tay khép cửa lại .
“Bà ta tỉnh rồi .” Cô tựa lưng vào cánh cửa, hạ thấp giọng. “Bóng đen lướt qua trước cửa phòng lúc nãy rất có thể chính là mẹ của Trương Minh.”
Một khi bà lão đã tỉnh dậy, bất kể bà ta có định ra sân hay không , chỉ cần phát hiện căn phòng mà Nguyễn Kiều ở trước đó đã không còn ai, chắc chắn sẽ sinh nghi.
Bắc Thành hiện đang trốn trong tủ quần áo. Căn phòng kia lại bừa bộn ngổn ngang, nếu bà lão phát hiện bên trong không có người , đồng thời nhìn thấy cánh cửa nối từ hành lang ra sân vẫn đang mở, bà ta nhất định sẽ cho rằng những người chơi còn lại đang ở ngoài sân.
Trong tình huống đó, khả năng cao bà lão sẽ không lập tức lục soát tủ quần áo.
Vì vậy , ít nhất ở thời điểm hiện tại, Bắc Thành vẫn tạm thời an toàn .
Nhưng Nguy An và Cầu Vồng thì nguy hiểm rồi .
Nguyễn Kiều cũng không phải kẻ ngốc. Biết rõ bà lão có điểm bất thường mà vẫn chủ động dâng mạng đến tận cửa thì chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Phó bản đã đưa cho họ chìa khóa, vậy thì nơi mà nó chỉ dẫn tới nhất định phải tồn tại manh mối để hoàn thành nhiệm vụ.
Cho nên, nơi này cô buộc phải vào .
[Chiêu Bạch: Vận may này đúng là 6666, vừa nãy còn tưởng là chỗ nguy hiểm nhất, ai ngờ bây giờ lại thành nơi an toàn nhất.]
[Xôi Xoài Viên: Nhưng nếu đám người chơi bên ngoài bị giải quyết xong thì mụ già kia chẳng phải sẽ quay lại như cũ sao ?]
[Nhập Cư Lậu Sang Châu Âu: Mau tìm manh mối rồi hoàn thành nhiệm vụ đi thôi, chỗ này đáng sợ quá rồi , tôi không muốn ở lại thêm giây nào nữa QAQ.]
“Á ——!!!”
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
Ngay sau đó, hàng loạt âm thanh đổ vỡ vang lên lẫn lộn, những tiếng “leng keng” và “loảng xoảng” chồng chéo vào nhau , kèm theo cả tiếng bước chân hoảng loạn.
Trong đêm muộn, khi cơn bão sắp ập tới, tiếng hét t.h.ả.m thiết của một người phụ nữ càng lúc càng trở nên dồn dập và ch.ói tai hơn.
“ẦM ĐÙNG!!!!”
“Đừng qua đây!”
“Bạch bạch bạch bạch!”
“Là giọng của Bắc Thành.” Nguyễn Kiều khẽ nhíu mày. Dựa vào phương hướng âm thanh truyền tới thì không phải từ căn phòng sát vách, rõ ràng Bắc Thành đã tỉnh lại và rời khỏi vị trí ban đầu.
Tuy nhiên, bên ngoài lúc này mưa lớn bất ngờ trút xuống, lại thêm tiếng sấm rền vang không ngớt, khiến việc xác định chính xác nguồn âm thanh trở nên vô cùng khó khăn.
Dù vậy , dựa vào đại khái phương hướng, có thể thấy Bắc Thành rất có khả năng đã thoát ra khỏi căn phòng đó.
Cô nói với Tô Tịch một câu “nhanh ch.óng tìm đi ”, rồi lập tức bật chế độ “dỡ nhà tăng tốc”.
[Tịch Mạch: Đậu má, hóa ra màn “dỡ nhà” trước đó vẫn chưa phải giới hạn bạo lực của streamer sao ?]
[Liễu Liễu: Ngày mai cô có thể đi làm bên đội giải phóng mặt bằng được rồi đó.]
[Thập Lý Trường Đình: Ha ha ha ha, tìm kiếm kiểu lốc xoáy luôn rồi trời ơi.]
Trong phòng của bà lão cũng có một chiếc tủ quần áo, nhưng nhỏ hơn nhiều. Bên trong chất đầy quần áo và thêm vài chiếc hộp.
Những chiếc hộp đều đựng đồ lặt vặt. Tô Tịch lần lượt lục tìm, cuối cùng dưới một lớp lót giày cũ lại phát hiện thêm một chiếc chìa khóa khác.
[Cuốn Bột: Hoàng t.ử nhỏ đang đi tìm chìa khóa.]
[Kim Miên: Ha ha ha ha, chú ch.ó tìm chìa khóa.]
[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: “Kẻ hủy diệt chìa khóa”
nghe
cũng hợp lý phết.
]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-26-chuyen-cu-o-lang-me-that-10.html.]
Ở phía đầu giường, Nguyễn Kiều cũng phát hiện một hộp t.h.u.ố.c [Uống Vào Là Tèo], nhưng lúc này loại đạo cụ này đối với cô đã không còn tác dụng quá lớn.
Chỉ cần nghe âm thanh bên ngoài cũng đủ biết trận chiến kia khốc liệt đến mức nào. Hiện tại, điều quan trọng nhất vẫn là đối phó với bà lão.
Theo thói quen sau khi lật tung chiếc giường, Nguyễn Kiều dừng tay lại .
Đệm giường bị cô đẩy nghiêng sang một bên, tấm ga trải giường màu đỏ thắm in hoa mẫu đơn cũng rơi xuống nền đất, để lộ phần dát giường được sơn một lớp đỏ bên dưới .
Tuy nhiên, chiếc giường này rõ ràng cao hơn nhiều so với giường ở các phòng khác.
Âm thanh bên ngoài dần yếu đi , đến mức gần như không còn nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m của Bắc Thành nữa.
Ngược lại , tiếng mưa lại càng lúc càng lớn, từng giọt rơi lộp bộp trên mái, khiến người ta không khỏi bồn chồn, bất an.
Nguyễn Kiều khẽ gõ lên mặt dát giường.
Có tiếng vọng lại .
Cô lùi lại nửa bước, đồng thời trong tư thế cảnh giác, mạnh tay lật tấm dát giường lên.
Ngay lập tức, trong khoảng không gian bên dưới giường, một bộ xương trắng hiện ra trước mắt.
Nó vẫn mặc trên người bộ quần áo bình thường, chất vải sạch sẽ, không hề có dấu hiệu bụi bẩn hay mục nát.
Nhìn kỹ bộ quần áo trên xác, Nguyễn Kiều bỗng cảm thấy có chút quen mắt. Cô nhanh ch.óng nhớ lại bức ảnh gia đình từng tìm thấy trước đó, kiểu dáng này giống hệt bộ trang phục của người đàn ông đã mất tích trong Trương gia, cũng chính là bố của Trương Minh.
Mà từ đủ loại dấu vết còn sót lại trong căn phòng này có thể suy ra , người vợ của ông ta mỗi ngày đều ngủ ngay phía trên t.h.i t.h.ể ấy , thậm chí còn vì nó mà…
Thay quần áo mới.
...
“Nếu chiếc chìa khóa này vẫn không mở được cửa phòng phụ, tôi sẽ đập nát đầu tên thiết kế trò chơi này ra .” Nguyễn Kiều đón lấy chiếc chìa khóa từ tay Tô Tịch. Cô tiến lại gần, cẩn thận tra chìa vào ổ. Khi cánh cửa mở ra , cô không vội bước ngay ra ngoài mà áp sát người vào tường, kín đáo quan sát tình hình xung quanh.
Bên ngoài hành lang vắng ngắt, không một bóng người . Những tiếng ẩu đả cùng tiếng thét t.h.ả.m thiết khi nãy đều đã biến mất tăm.
Cơn mưa ngoài trời đã ngớt dần. Từ lúc con ch.ó đen trong sân ngừng sủa, không gian bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đến quỷ dị.
Nguyễn Kiều bật đèn pin, nhưng luồng sáng phát ra đã cực kỳ yếu ớt.
Tô Tịch nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, hai người chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Càng tiến gần đến đoạn hành lang thông ra phía sân, họ càng cảm nhận rõ rệt từng đợt gió lạnh buốt lùa vào .
Cuối cùng, cả hai cũng đi tới góc cua của hành lang.
Tô Tịch khẽ kéo cô ra sau che chở, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía đoạn hành lang.
Cánh cửa ở cuối hành lang đang mở toang. Chính giữa lối đi có một bóng người đang đứng lặng. Do đứng ngược sáng, hai người nhất thời không thể nhìn rõ dung mạo của kẻ đó.
Họ chỉ có thể lờ mờ nhận ra trên tay gã đang lăm lăm một con d.a.o.
Tí tách, tí tách.
Đó không phải tiếng mưa rơi, mà là tiếng m.á.u tươi đang nhỏ từng giọt từ mũi d.a.o xuống sàn.
Nguyễn Kiều lập tức nhận ra , con d.a.o ấy chính là thanh d.a.o dài mà cô từng tìm thấy trong tủ quần áo ở phòng anh hai trước đó.
Bóng người kia khẽ lảo đảo, rồi chậm rãi bước về phía hai người hai bước.
Nguyễn Kiều cuối cùng cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt của đối phương.
Mái tóc vốn hơi xoăn giờ sũng nước, dính bết vào gò má tái nhợt. Bàn tay cầm con d.a.o dài khẽ run rẩy, đôi mắt trợn trừng vì nỗi sợ hãi tột cùng. Máu tươi màu đỏ sẫm loang lổ che khuất hơn nửa khuôn mặt, dòng m.á.u rỉ ra từ hốc mắt chảy dài xuống, nhuộm bờ môi thành một màu đỏ rực rỡ đến ma mị.
Toàn thân Cầu Vồng Âm Bộc không ngừng run rẩy, ánh mắt đờ đẫn của cô ấy chậm rãi khóa c.h.ặ.t vào hai người phía trước .
Cặp môi cô ấy mấp máy mấy hồi, nhưng cuống họng lại nghẹn đắng, không cách nào phát ra nổi một âm tiết.
“Là...”
Phập!
Khó khăn lắm mới thốt ra được một chữ, thì một lưỡi d.a.o dài từ phía sau đã tàn nhẫn đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c cô ấy .
Mũi d.a.o lạnh ngắt, dòng m.á.u tươi tuôn trào xối xả, nhanh ch.óng tước đoạt đi chút sinh khí cuối cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)