Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đối với một thiếu niên bị giam cầm suốt nhiều ngày qua, luôn phải sống trong bóng tối rợn người dưới nanh vuốt của kẻ sát nhân, thì vào lúc tưởng như đã tuyệt vọng nhất, bỗng nhiên trước mắt lại xuất hiện người giáo viên mà mình hết lòng tin tưởng. Phản ứng đầu tiên của cậu ta chắc chắn là vỡ òa trong kích động.
Do bị trói c.h.ặ.t trong một thời gian dài, trên cả hai tay và hai chân của cậu ta đều hằn sâu những vết dây thừng rớm m.á.u, đan xen với những vết thương rách da thịt do cố sức giãy giụa gây ra .
Nguyễn Kiều còn chưa kịp định thần, đã thấy cậu thiếu niên dùng hết sức bình sinh lao về phía mình , ôm chầm lấy cô mà khóc nức nở: “Em cứ tưởng cô đã c.h.ế.t rồi ... Đều tại em, tất cả là lỗi của em!”
Nguyễn Kiều vẫn còn đang ngẩn người . Nhìn đứa trẻ bị giam cầm lâu ngày trông t.h.ả.m hại đến mức đáng thương, cô đang định tiến lên vỗ về an ủi vài câu.
“Có thể gặp lại cô giáo thực sự tốt quá rồi , hu hu…”
Thế nhưng lời còn chưa dứt, Trần Việt bỗng cảm thấy hai chân mình hẫng hụt giữa không trung.
Người đứng phía sau cô vô cùng cao lớn. Cổ tay anh ta trắng trẻo đến mức gần như trong suốt, những ngón tay thon dài thản nhiên túm c.h.ặ.t lấy chéo áo sau lưng Trần Việt. Người nọ nhìn qua thì có vẻ gầy gò, nhưng sức lực lại lớn đến đáng sợ, chỉ một tay đã dễ dàng xách bổng cậu thiếu niên lên.
Một chất giọng trầm thấp vang lên, mang theo tia bất mãn rõ rệt: “Cậu đang ôm ai đấy?”
Thiếu niên mới mười mười bốn tuổi, vốn dĩ đã gầy yếu hơn các bạn đồng lứa, vóc dáng lại chẳng cao lớn gì, nay cộng thêm việc bị giam cầm chuỗi ngày dài khiến cơ thể cậu ta yếu ớt đến mức dường như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã quỵ. Bị Tô Tịch xách lên như thế, cậu ta căn bản chẳng có chút sức lực nào để kháng cự. Người phía sau khẽ dùng lực xoay một vòng, dứt khoát đặt cậu ta sang một bên khác cách xa Nguyễn Kiều.
[Thập Lý Trường Đình: Ha ha ha ha ha ha sao nhìn cứ như đang xách một con cún con thế này !]
[Ăn Sạch Hoài Sơn: Nhìn cái điệu bị xách lên đáng yêu xỉu ha ha ha ha ha!]
[Chỉ Vũ: Hồn Đồn kiểu: Ai cho cậu gan ôm vợ tôi hả?!]
[Kim Miên: Ha ha ha ha ha xin lỗi nha, tự dưng xem đoạn này cái tôi quên sạch bách bầu không khí căng thẳng vừa rồi luôn.]
[Giang Vân Quy: Bất giác nở một nụ cười hiền hậu làm sao .]
Nguy An nghi ngờ lên tiếng hỏi: “Kẻ sát nhân điên loạn đã đền tội rồi , tại sao nhiệm vụ của tôi lại biến thành trốn khỏi hang quỷ nữa?”
Khoảnh khắc tìm thấy những chiếc thùng nhựa ban nãy, nhiệm vụ chính tuyến của Nguy An đã chính thức hoàn thành. Nơi đây quả nhiên là một địa ngục ăn thịt người đúng nghĩa, tất cả những nạn nhân mất tích đều bị hung thủ bắt về nhà họ Trương để p.h.â.n x.á.c. Nhiệm vụ của anh ta vốn là tìm ra sự thật đằng sau những vụ mất tích bí ẩn liên tiếp của người dân trong làng, đồng thời tìm kiếm tung tích của họ. Giờ đây, những người đó quả thực đã được tìm thấy, chỉ có điều, họ lại xuất hiện bên trong những chiếc thùng nhựa dưới một hình thức vô cùng kinh dị và t.h.ả.m khốc.
Nguyễn Kiều khẽ thở dài một tiếng: “Mọi người đừng vội mừng quá sớm. Còn nhớ kẻ thủ ác tấn công Cầu Vồng trước đó đã cố tình giả làm gã thọt trước mặt Cầu Vồng Âm Bộc không ?”
Nguy An gật đầu lia lịa: “Mụ già điên đó muốn đ.á.n.h lạc hướng chúng ta , đổ hết tội lỗi lên đầu gã thọt hòng xóa sạch hiềm nghi, khiến chúng ta mất cảnh giác với mụ ta . Như vậy , mụ ta mới có thể thừa cơ chúng ta không đề phòng mà ra tay tàn sát. Nếu không , sao mụ ta lại phải chuẩn bị một con d.a.o dài chuyên dùng để g.i.ế.c người như thế, rồi nửa đêm còn mò ra ngoài săn lùng chúng ta làm gì?”
Tô Tịch khẽ rủ hàng mi, thản nhiên dội một gáo nước lạnh: “Không đúng. Gã thọt không phải lúc nào cũng sống ở nhà họ Trương, hôm nay ông ta đột ngột trở về hoàn toàn là ngoài dự tính.”
Nguyễn Kiều lập tức tiếp lời: “ Đúng vậy . Lúc chúng ta rời đi để đến công xưởng đen, mẹ của Trương Minh vẫn luôn ở nhà, mụ ta làm sao biết được chúng ta đã chạm trán gã thọt trên đường ra khỏi làng chứ? Nếu thực sự muốn đ.á.n.h lạc hướng để đổ tội cho người khác, tại sao mụ ta không giả làm Trương Minh?”
“Có lẽ… là do đặc điểm nhận dạng của gã thọt rõ ràng hơn?” Nguy An bắt đầu cảm thấy não mình sắp quá tải đến nơi rồi .
“Mụ ta hoàn toàn có thể vứt lại một vài món đồ tùy thân của Trương Minh trên đường tháo chạy, như vậy là đủ để đổ vấy tội lỗi sang cho hắn ta rồi .” Nguyễn Kiều lắc đầu phản bác, “ Nhưng điểm mấu chốt quan trọng nhất chính là viên t.h.u.ố.c [Uống Vào Là Tèo]. Chúng ta đã tìm thấy những viên t.h.u.ố.c này ở các căn phòng khác nhau trong nhà họ Trương, công dụng của nó là giúp người sử dụng miễn nhiễm khỏi sự quấy nhiễu của các linh hồn trong ngôi nhà này . Việc tung tích của viên t.h.u.ố.c được ghi lại trong cuốn nhật ký của chị ba nhà họ Trương đã chứng minh một điều: Không chỉ người chơi chúng ta , mà loại t.h.u.ố.c này cũng có tác dụng tương tự đối với các NPC trong phó bản.”
“ Tôi và Cầu Vồng từng phát hiện ra hai lọ t.h.u.ố.c trong phòng gã thọt, sau đó mọi người cũng tìm thấy thêm hai lọ cùng một bản bệnh án trong phòng anh cả. Hai anh em Nam Bắc Thành ban đầu ở trong phòng của chị ba, cũng tìm thấy viên t.h.u.ố.c tương tự. Tính ra trong toàn bộ nhà họ Trương, chỉ duy nhất phòng của Trương Minh và phòng của mẹ hắn là không hề có loại t.h.u.ố.c này .” Nguyễn Kiều tiếp tục phân tích, “Ban đầu tôi cứ nghĩ linh hồn kéo mình vào ảo cảnh chính là chị ba nhà họ Trương, thế nên cô ta mới chỉ nhắm vào các người chơi nữ mà không hề ra tay với nam giới.”
Nguy An cau mày suy ngẫm: “Nói như vậy cũng hợp lý. Mụ già đó chính là hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t những người kia , mụ ta vốn chẳng sợ những linh hồn này , dĩ nhiên là không cần đến t.h.u.ố.c để tự vệ.”
Tô Tịch bình thản cắt ngang: “Thân phận thực sự của linh hồn đó không quan trọng, linh hồn của chị ba nhà họ Trương cũng chỉ là một trong số các nạn nhân mà thôi. Trước đây gã thọt cũng từng nói , ông ta là vì ban đêm bị âm hồn ám quẻ nên mới bất đắc dĩ phải quay về căn nhà này .”
Nguyễn Kiều gật đầu tán thành: “ Đúng vậy , tất cả người chơi đều phải chịu sự tấn công của các linh hồn, chỉ là trùng hợp hai anh chưa chạm trán chúng mà thôi. Nếu mẹ Trương Minh thực sự không sợ linh hồn, tối nay mụ ta đã không rơi vào trạng thái g.i.ế.c ch.óc điên cuồng ngay từ đầu như thế. Mụ ta cũng bị các linh hồn ảnh hưởng, có điều tối nay nỗi oán hận đã đạt đến đỉnh điểm, triệt để ép mụ ta phát điên.”
Trong lúc ba người họ đang mải miết thảo luận, Trần Việt – cậu thiếu niên vừa bị vứt sang một bên – đành lẳng lặng tự rót cho mình một cốc nước ấm…
Nghe họ bảo kẻ sát nhân đã c.h.ế.t, lại thấy bên cạnh cô giáo có thêm hai người đàn ông trông có vẻ rất giỏi đ.á.n.h nhau , Trần Việt liền thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng những lời họ phân tích sau đó cậu ta nghe chẳng hiểu mô tê gì, nhưng chắc là hiện tại mình đã an toàn rồi nhỉ?
[Đại Hoa: Con tin số khổ quá đi mà!]
[Quạt Phẩy Một Cái Đi Một Đống: Náo nhiệt là của các người , còn tôi đến một ngụm nước ấm cũng chẳng có .]
[Lạc Cận: Cậu nhóc kiểu: Lặng lẽ núp một góc bổ sung nước cái đã .]
[Alice: Cậu em trai nhỏ này cứ để tôi bế đi nhé, phần còn lại các người tự chia nhau đi !]
…
Một vệt mây đen lướt qua vầng trăng, khiến ánh trăng nhợt nhạt lại một lần nữa rơi xuống khu sân viện đẫm m.á.u.
Sau khi cửa nhà bếp được mở ra , cả ba người đều đã tiến vào bên trong. Trong sân, không gian trở nên yên tĩnh một cách khác thường.
Con ch.ó đen duy nhất còn sống sót đang nằm rạp trên mặt đất, trên người cũng đầy vết thương, lúc này chỉ còn thoi thóp, ép sát thân mình xuống nền đất lạnh.
Không rõ là m.á.u của ai hòa lẫn với nước mưa, men theo địa thế mà chảy tràn xuống dưới . Con ch.ó đen khẽ rên rỉ một tiếng, rồi thè lưỡi l.i.ế.m lấy vũng m.á.u loang trên mặt đất.
Trên nền xi măng của hành lang tối đen như mực, m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp nơi, đặc biệt dày đặc nhất là ngay khu vực cửa hành lang.
Đi sâu vào trong thêm một đoạn là một ngã rẽ.
Tất cả các cánh cửa phòng đều đang mở toang. Ngay trước cửa phòng đầu tiên bên trái, một t.h.i t.h.ể cao lớn đang nằm bò rạp, làn da khô quắt dần trở nên cứng đờ theo thời gian.
Két.
Trong căn phòng vốn không một bóng người , một âm thanh khẽ vang lên.
Nếu Nguyễn Kiều có mặt ở đây, cô sẽ lập tức nhận ra đó chính là âm thanh mình từng nghe thấy khi đến căn phòng này để bày mê vụ trận trong lúc chơi trốn tìm với bà lão trước đó.
Âm thanh ấy rất nhỏ. Khi ấy lại bị lẫn trong những tạp âm khác cùng tiếng la hét của bà lão, nên cô mới ngỡ rằng mình đã nghe nhầm.
Âm thanh phát ra từ tủ quần áo.
Rầm.
Cánh cửa của chiếc tủ bên phải bật mở.
Một đôi bàn tay khô quắt, xấu xí bấu c.h.ặ.t lấy cánh tủ. Ngay sau đó, một đôi mắt điên cuồng hiện ra , mang theo sự kích động khó che giấu.
Bạch.
Người trong tủ quần áo bò ra ngoài. Vừa nhìn thấy cái xác nằm gục trước cửa phòng, gã lập tức co rúm người lại . Nhưng ngay sau đó, gã thận trọng từng chút một tiến tới gần, dùng mũi chân đá đá vào t.h.i t.h.ể.
Không có phản ứng.
Gã cúi xuống, giơ tay lật cái xác lại .
Bà lão vẫn trợn trừng đôi mắt to. Khuôn mặt vốn đã độc ác, đáng sợ nay càng vặn vẹo vì đau đớn đến mức biến dạng. Bất kể là ai nhìn thấy bộ dạng ấy cũng sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, nhưng người nọ lại càng nhìn càng trở nên hưng phấn. Gã thè lưỡi l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ, rồi từ từ đứng thẳng dậy.
Sau khi đá mạnh vào cái xác thêm vài cái, xác định đối phương đã c.h.ế.t hẳn, gã mới cúi xuống nhặt con d.a.o dài dưới đất lên.
Hiệu quả cách âm của nhà bếp rất tốt , vì thế mỗi lần gã g.i.ế.c người ở đó đều không ai phát hiện.
Đúng rồi , gã còn mở tivi thật lớn. Thêm cả tiếng ch.ó sủa trong sân che lấp mọi động tĩnh, nên càng không có ai biết chuyện gì đang xảy ra .
Nhưng hôm nay, sao lũ ch.ó của gã lại chẳng có chút động tĩnh nào?
Chiếc áo mưa màu đen phủ lên người gã. Lần này , gã không trùm kín đầu như trước nữa.
Đưa lưỡi l.i.ế.m vệt m.á.u tươi còn đọng trên mũi d.a.o, gã nghiêng tai lắng nghe cuộc trò chuyện vọng tới từ bên ngoài.
Hiệu quả cách âm của nhà bếp vốn rất tốt — với điều kiện cửa phải được đóng kín.
Chậc, vẫn còn mấy con cá lọt lưới chưa c.h.ế.t sao ?
Vậy thì để chính tay gã xử lý vậy ...
Khóe môi gã nhếch lên thành một nụ cười đầy hưng phấn. Gã bước qua cái xác nằm trên sàn, đi ra khỏi căn phòng rồi biến mất trong hành lang tối tăm.
…
Nửa đêm,
Nhà bếp họ Trương.
“Lúc đó, người cùng chúng ta ra ngoài rồi gặp gã thọt là Trương Minh. Người không tìm thấy t.h.u.ố.c trong phòng cũng là gã.” Nguy An cũng nhanh ch.óng hiểu ra . “Ý cô là hung thủ thật sự chính là gã? Nhưng chẳng phải gã đã đến nhà họ hàng và phải ngày mai mới quay về sao ? Trong khi Nam Thành rõ ràng c.h.ế.t từ chiều nay.”
Trong căn phòng tối đang giam giữ Trần Việt còn chất mấy chiếc bao tải lớn. Trước đó, bọn họ đã mở ra kiểm tra, phát hiện bên trong chứa đủ loại giày dép khác nhau , rất có thể đều thuộc về những người mất tích.
Có hơn bốn mươi đôi.
Quả nhiên còn nhiều hơn số chứng minh thư mà bọn họ tìm được .
Nguyễn Kiều gom tất cả d.a.o kéo trong bếp ném vào căn phòng tối, sau đó chọn ra bốn con d.a.o thích hợp chia cho mọi người .
“Ai nói gã nhất định đã đến nhà họ hàng?”
“Chúng ta vừa tới xưởng đen thì Cầu Vồng đã bị tấn công. Điều đó chứng tỏ hung thủ luôn bám theo chúng ta . Chỉ khi đi cùng mới có thể lợi dụng lúc mọi người tách lẻ để ra tay. Sau đó, khi chúng ta quay về nhà họ Trương, ai cũng nghĩ gã đã bỏ trốn. Nhưng thực ra gã vẫn luôn theo sát phía sau chúng ta , thậm chí còn nhân lúc không ai để ý mà xử lý Nam Thành, người đi cuối hàng.”
Nguy An nhận lấy con d.a.o, trầm giọng nói :
“Vừa rồi cô bảo đã tìm thấy xác Nam Thành trong tủ quần áo ở phòng của gã thọt. Vậy chẳng phải từ đầu đến cuối, Trương Minh vẫn luôn trốn cùng cái xác trong chiếc tủ đó sao ? Thế thì hiện giờ gã...”
Nguyễn Kiều nói : “Lúc đó tôi và Cầu Vồng đều có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi. Khi ấy , Trương Minh chắc chắn đang trốn trong tủ quần áo và âm thầm quan sát chúng ta . Đống quần áo vứt trên giường phần lớn cũng là do gã lôi ra . Nhưng sau đó, khi tất cả mọi người đều ra ngoài sân, Trương Minh đã rời khỏi tủ quần áo. Gã đổi sang một chỗ ẩn nấp khác, vì vậy chúng ta mới không đụng mặt gã.”
Vừa dứt lời, Nguyễn Kiều lập tức quay đầu nhìn về phía cửa sổ nhà bếp.
Qua ô cửa kính, có thể thấy một bóng đen đang khom người , lặng lẽ di chuyển ngang qua. Hướng mà bóng đen ấy tiến tới chính là cánh cửa nhà bếp đang mở toang lúc này .
Nguyễn Kiều hít sâu một hơi .
“Mọi người vẫn còn đ.á.n.h được chứ? Hy vọng tên này sẽ không quá khó đối phó.”
Cuối cùng, bóng đen kia cũng xuất hiện ở cửa.
Đó là một người đàn ông khoác áo mưa đen. Bình thường, gã luôn khom lưng co người , bày ra vẻ rụt rè nhút nhát, nên chẳng ai nhận ra rằng khi đứng thẳng lên, gã lại cao lớn và đáng sợ đến vậy .
Khuôn mặt vốn luôn mang vẻ yếu đuối, nhu nhược giờ đây ngập tràn sự điên cuồng và hưng phấn. Trương Minh siết c.h.ặ.t con d.a.o dài trong tay, cất tiếng cười khàn khàn đầy quái dị.
“Không hổ là con mồi tao đã nhắm trúng. Vậy mà vẫn sống sót được tới tận bây giờ.”
Đôi mắt gã ánh lên vẻ hưng phấn điên cuồng, chăm chăm nhìn Nguyễn Kiều.
Đối phương đã chủ động xuất hiện trước mặt như thế, Nguyễn Kiều đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu thêm về tên địch nhân này .
[Dị năng thứ nhất: Tâm Thuật] phát động.
Trương Minh vẫn chăm chăm nhìn Nguyễn Kiều. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gã xuất hiện, những người chơi trong phòng đã đồng loạt bày ra tư thế phòng thủ.
[Tại sao lại nhìn tao bằng ánh mắt đó?]
[Không nhận ra tao sao ...]
Trương Minh ngoác miệng cười lớn. Tiếng lòng của gã vang dội đến mức gần như át cả mọi âm thanh khác, mang theo sự điên cuồng méo mó, tựa như một kẻ tâm thần đang không ngừng lẩm bẩm với chính mình .
[Tại sao lại quay về ngôi làng này chứ?]
[Tại sao không chạy đi ?]
[Mày đáng lẽ phải nhân cơ hội mà bỏ trốn mới đúng.]
[Phải rời khỏi nơi này .]
[Chạy đi .]
[Chạy càng xa càng tốt .]
[Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của mày khi chạy trốn...]
[Thật sự khiến tao hưng phấn đến phát điên...]
[Mau chạy đi , mau chạy đi .]
[Nếu không , mày sẽ bị tao bắt được .]
[Đến lúc đó, mày chỉ có thể...]
[Vĩnh viễn ở lại nơi này .]
[Rồi tao sẽ... ăn sạch não của mày, móc đôi mắt của mày ra , từng nhát d.a.o một lóc hết thịt trên người mày. Tao sẽ lắng nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết tuyệt vời ấy của mày...]
[Ha ha ha ha ha...]
Khi hiệu quả dị năng kết thúc, Nguyễn Kiều khẽ thở phào một hơi . Cuối cùng cô cũng không cần tiếp tục nghe những lời nhảm nhí làm bẩn tai mình nữa.
“Thì ra những kẻ biến thái như các người đều như vậy à ? Bề ngoài lúc nào cũng im lìm ít nói , nhưng trong đầu lại chất đầy mấy lời sến súa đến nổi da gà thế này ?”
Trương Minh: “??”
Gã cười lạnh một tiếng, đưa lưỡi l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ rồi cất giọng khàn khàn:
“Xem ra mày gan dạ hơn nhiều so với lần trước tao gặp nhỉ.”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khung cảnh trước mắt Nguyễn Kiều đột ngột thay đổi.
Có kinh nghiệm từ lần ở cô nhi viện, cô lập tức nhận ra mình lại đang rơi vào một đoạn hồi ức, nhập vào một cơ thể không thuộc quyền khống chế của bản thân .
Trước mắt cô là một phòng khách quen thuộc. Trên tường treo kín những tấm bằng khen và cờ thưởng do phụ huynh học sinh gửi tặng.
Cô đang đứng cạnh chiếc điện thoại.
Từ đầu dây bên kia , giọng một người đàn ông vang lên: “ Đúng vậy . Bên tôi đã liên lạc được với một số thân nhân của những người mất tích. Đến lúc đó, chúng ta có thể hẹn gặp nhau tại bến xe khách dưới chân thôn Bắc Tỉnh.”
“Khi nào xuất phát?” Cô hỏi.
“Bên tôi vẫn cần điều tra thêm một số việc. Tôi đã nhờ người dò la tình hình bên đó, đợi có tin phản hồi rồi mới tiến hành bước tiếp theo. Chắc sẽ mất khoảng bốn, năm ngày.”
Cô cau mày.
“Lâu quá. Chỉ cần kéo dài thêm một ngày thôi, đứa trẻ có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới đáp: “ Nhưng tôi cũng không thể để những người khác mạo hiểm được . Hiện tại, những thông tin chúng ta nắm trong tay vẫn còn quá ít.”
Cơ thể mà Nguyễn Kiều đang nhập vào không nói thêm lời nào, trực tiếp cúp máy.
Cô nhìn thoáng qua cuốn lịch treo trên tường, sau đó thay một bộ quần áo khác rồi đi ra ngoài. Tắt toàn bộ thiết bị điện trong nhà xong, cô đeo balo lên vai và rời khỏi nhà.
Xem ra , cô định đi trước một bước, tự mình đến đó thăm dò tình hình.
Khung cảnh trước mắt như được nhấn nút tua nhanh. Nguyễn Kiều nhìn “chính mình ” bao một chiếc xe đến thôn Bắc Tỉnh rồi một thân một mình lên núi.
Người đàn ông đáng thương đứng ở đầu làng vẫn ở đó. Cô đi thẳng một mạch tới trước cổng nhà họ Trương.
Lúc lên đến nơi đã là nửa đêm, trên đường không thấy một bóng người qua lại . Nguyễn Kiều cúi đầu nhìn cuốn sổ tay trong tay. Trên đó ghi chép toàn bộ những thông tin cô đã tự điều tra được trong mấy ngày qua.
Có thể nhìn thấy những dòng chữ như:
“Nhà họ Trương, thôn Bắc Tỉnh.”
“Tinh thần có vấn đề.”
“Có khuynh hướng bạo lực.”
“Đối tượng tình nghi trọng điểm.”
Vị giáo viên này cũng không đến mức quá ngốc. Tuy rằng cô một thân một mình tiến vào ngôi làng chẳng khác nào tự dâng mình vào nguy hiểm, nhưng ít nhất cô không phải trong tình trạng mù mờ mà liều lĩnh xông tới.
Quả nhiên đúng như Nguyễn Kiều dự đoán. Sau khi “cô” bước vào nhà họ Trương, rất nhiều điểm bất thường dần lộ ra .
Ở lại nhà họ Trương được ba ngày, cô cuối cùng cũng phát hiện ra căn phòng tối trong nhà bếp và tìm thấy Trần Việt đang bị giam giữ bên trong. Thế nhưng, chỉ với sức của một mình cô thì hoàn toàn không phải đối thủ của Trương Minh.
May mắn thay , sau một hồi liều mạng giãy giụa, cô đã nhân cơ hội trốn thoát được .
Nhưng ngay khi xuống núi tìm người quay lại cứu Trần Việt, cô mới phát hiện Trương Minh vốn chưa từng có ý định buông tha cho mình .
Gã âm thầm bám theo “Nguyễn Kiều” suốt dọc đường mà không để lộ bất kỳ dấu vết nào. Từ ngôi làng đến khu rừng trên núi, gã vẫn lặng lẽ theo sát phía sau .
Đến một lúc nào đó, cô cuối cùng cũng nhận ra có người đang bám đuôi mình .
Mà khi phát hiện kẻ đó chính là tên sát nhân điên loạn kia , nỗi sợ hãi trong lòng cô lập tức dâng lên đến cực điểm.
Khi thấy người phía trước đã phát hiện ra mình , Trương Minh cũng chẳng buồn tiếp tục che giấu. Gã bắt đầu công khai truy đuổi cô giữa khu rừng tối tăm.
Có vài lần cô bị gã bắt kịp, nhưng Trương Minh dường như cố tình thả cô đi . Gã vừa tận hưởng nỗi sợ hãi của con mồi, vừa không ngừng truy sát phía sau . Thế nhưng, chính sự tàn nhẫn méo mó ấy cũng vô tình cho cô cơ hội đứng dậy và tiếp tục chạy trốn.
Đường núi vào ban đêm vốn đã khó đi , huống chi là trong rừng rậm.
Cô liều mạng lao về phía trước . Trong cơn hoảng loạn, cô chẳng còn phân biệt được phương hướng, chỉ biết chọn đại một con đường để chạy.
Cuối cùng, cô lao thẳng tới một sườn dốc đứt gãy.
Một bước hụt chân.
Cả người cô lập tức mất thăng bằng, từ trên sườn dốc lăn nhào xuống dưới .
Dường như tin chắc rằng ngã từ độ cao ấy xuống thì không thể nào sống sót, Trương Minh đứng trên sườn núi nhìn xuống một lúc. Đến khi không còn động tĩnh gì nữa, gã mới ung dung xoay người , chậm rãi đi bộ trở về làng.
Nguyễn Kiều đã hôn mê suốt một ngày giữa khu rừng trên núi, mãi đến tối ngày thứ hai mới tỉnh lại .
Thế nhưng, do đầu
bị
va đập mạnh,
lại
phải
trải qua nỗi sợ hãi cực độ
trước
đó, cô rơi
vào
trạng thái mê man, đồng thời mất
đi
một phần ký ức của
khoảng
thời gian
trước
một cách
có
chọn lọc.
Sau khi tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là phải nhanh ch.óng đi tìm người học sinh mất tích.
Khung cảnh trước mắt chợt thay đổi. Cánh rừng trên núi mà cô nhìn thấy khi vừa tiến vào trò chơi biến mất, thay vào đó là căn bếp lạnh lẽo trước mặt. Ngay tại lối ra duy nhất của căn bếp, tên sát nhân tàn bạo đang đứng đó.
Thảo nào trong túi quần áo của cô lại có loại t.h.u.ố.c chỉ xuất hiện ở nhà họ Trương.
Trước đó, lọ t.h.u.ố.c được tìm thấy có tổng cộng năm viên, nhưng lọ t.h.u.ố.c của cô chỉ còn lại ba viên. Rõ ràng đã có hai viên từng được sử dụng.
Không phải cô chưa từng nghi ngờ Trương Minh.
Chỉ là sau đó gã vẫn luôn không xuất hiện. Thêm vào đó, thời gian quá gấp gáp, lại còn phải đối phó với bà lão phát điên, khiến cô không thể phân tâm để xâu chuỗi và sắp xếp lại toàn bộ những manh mối này .
Ngay từ đêm đầu tiên đặt chân đến nhà họ Trương, Trương Minh đã nhìn cô bằng ánh mắt như thế.
Thì ra đó không phải là một lời nhắc nhở thiện ý.
Mà là sự hưng phấn của kẻ săn mồi đang thưởng thức trò mèo vờn chuột.
Nhìn thấy cảm xúc hiện lên trong mắt cô gái, Trương Minh ngoác miệng cười , để lộ nụ cười điên cuồng đến méo mó. Giọng gã khàn đặc như có cát mắc trong cổ họng, vô cùng ch.ói tai. Đôi mắt đỏ ngầu, giăng kín những tia m.á.u.
“Cuối cùng mày cũng nhớ ra rồi sao ?”
“ Nhưng lần này , mày không thoát được đâu .”
Khóe miệng gã nhếch lên đầy khoái trá.
“Bởi vì tao cảm thấy thịt của mày bây giờ chắc chắn đã trở nên rất ngon rồi . Chỉ có thứ thịt được ngâm trong vô số nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mới là ngọt ngào nhất.”
Ánh mắt gã chuyển sang Trần Việt đang đứng bên cạnh, trong mắt thoáng hiện vẻ không hài lòng.
“Sao mày lại thả món hàng tao nuôi dưỡng cẩn thận ra ngoài thế?”
“Nếu đã vậy ...”
“Thì dùng chính các người để bù đắp đi .”
Gã chậm rãi đảo mắt qua từng người , vẻ mặt đầy hưng phấn và tham lam.
“Để tao xem nào...”
“Nên bắt đầu từ ai trước đây?”
Ánh mắt hưng phấn của Trương Minh đảo qua từng người trong phòng, rồi cuối cùng dừng lại trên người Nguyễn Kiều.
“Tao còn phải cảm ơn các người đã xử lý mụ già điên kia nữa đấy.”
Khóe miệng gã càng lúc càng nhếch cao, nụ cười méo mó đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-28-chuyen-cu-o-lang-me-that-12.html.]
“Bây giờ tao cuối cùng cũng được tự do rồi .”
“Tao không cần phải sợ bất kỳ ai nữa!”
“Ha ha ha ha ha!”
Vừa gào lên đầy cuồng loạn, gã vừa siết c.h.ặ.t con d.a.o trong tay rồi lao thẳng vào căn bếp.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, Nguy An đã sắt hóa hai cánh tay của mình . Anh cầm hai con d.a.o phay trong tay, mà sau khi cánh tay được sắt hóa, anh cũng không còn phải lo lắng bị con d.a.o dài của Trương Minh c.h.é.m trúng nữa.
Tô Tịch và Nguy An gần như đồng thời phát động tấn công.
Toàn thân Trương Minh không ngừng phát ra những tiếng xương cốt vặn xoắn rợn người .
Nguyễn Kiều khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn .
Nếu Trương Minh thật sự là BOSS của phó bản này , thì nói thật, nhìn bề ngoài gã còn không cường tráng bằng bà lão. Muốn một mình đối đầu với cả ba người bọn họ quả thực là chuyện không dễ dàng.
Trừ khi...
Trên người gã đang sở hữu một loại sức mạnh vượt xa phạm trù của người bình thường.
Trong các phó bản của [Khu Cách Ly], những tồn tại được xếp vào loại [Quái] được chia thành tổng cộng sáu cấp bậc.
Cấp thấp nhất là [Bao Cát], bao gồm những quái vật có sức chiến đấu yếu và số lượng đông đảo, chẳng hạn như binh lính xương khô hay tang thi cấp thấp.
Cao hơn một bậc là [Phổ Thông], dành cho những quái vật có năng lực ổn định hơn, ví dụ như các linh hồn của nhà họ Trương hoặc những đứa trẻ trong cô nhi viện.
Tiếp theo là [Tiểu Ác Ma]. Đây thường là cấp bậc của BOSS trong các phó bản quy mô nhỏ, chẳng hạn như Vân Đóa, bà lão, hoặc những tồn tại tương đối khó đối phó như Trương Minh.
Trên [Tiểu Ác Ma] là [Ác Ma], cấp bậc dành cho BOSS của các phó bản quy mô lớn.
Cao hơn nữa là [Lãnh Chúa]. Những BOSS siêu cấp này thường sở hữu thế giới riêng của mình , đồng thời có khả năng vượt qua ranh giới giữa nhiều thế giới phó bản khác nhau .
Và đứng trên đỉnh cao nhất của toàn bộ hệ thống chính là [Ma Thần].
Toàn bộ Khu Cách Ly hiện có năm vị Ma Thần, nhưng đến nay mới chỉ xác nhận được danh tính của ba vị.
Sự tồn tại của Ma Thần đã vượt khỏi phạm vi của một thế giới đơn lẻ. Trong những phó bản thuộc phạm vi ảnh hưởng của họ, sức mạnh của Ma Thần gần như hiện diện ở khắp mọi nơi.
Mọi BOSS đều sẽ nhận được sự gia trì từ vị Ma Thần tương ứng với mình .
Nguyễn Kiều cũng lao vào trận chiến. Cô không có khả năng cận chiến, nên chỉ có thể đứng ở vòng ngoài, ôm một đống dụng cụ nhà bếp trong tay, vừa quan sát vừa tìm cơ hội ném chúng về phía Trương Minh.
Tốc độ và sức mạnh của Trương Minh đã vượt xa giới hạn mà người bình thường có thể đạt tới. Cảm giác đau đớn và những điểm yếu vốn có của cơ thể con người dường như hoàn toàn không tồn tại trên người gã.
Cho dù tay chân đã cắm đầy những con d.a.o mà Nguyễn Kiều liên tục ném tới, tốc độ của gã vẫn không hề suy giảm dù chỉ một chút.
Thậm chí, sau khi tung một cú đá hất văng Nguy An ra ngoài, gã còn ung dung giơ tay rút con d.a.o đang cắm trên người xuống.
Gã quay đầu nhìn Nguyễn Kiều, nở một nụ cười đầy ác ý.
“Cô bé kia , cứ chờ đấy.”
“Đợi tao xử lý xong hai đứa này ...”
“Rồi sẽ lập tức đến chăm sóc mày.”
Mặc dù đòn tấn công của Tô Tịch không hề yếu, nhưng khi rơi lên người Trương Minh sau khi cuồng hóa lại gần như chẳng phát huy được tác dụng gì.
Ngược lại , chính anh lại bị đối phương làm bị thương.
Sau khi lưỡi d.a.o của Tô Tịch c.h.é.m trúng người Trương Minh, gã đột ngột xoay người , chộp lấy cánh tay anh . Ngay sau đó, gã dùng sức quật mạnh anh về phía bức tường bên cạnh.
Rầm!
Cơ thể Tô Tịch va mạnh vào tường rồi rơi xuống sàn.
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt nay càng trắng bệch không còn chút huyết sắc. Một vệt m.á.u đỏ tươi chậm rãi tràn ra nơi khóe môi.
Tô Tịch vẫn chưa mở trạng thái chiến đấu. Chỉ dựa vào năng lực hiện tại mà có thể cầm cự với một Trương Minh cấp bậc Tiểu Ác Ma sau khi cuồng hóa trong thời gian dài như vậy , đã vượt xa phần lớn người chơi khác rồi .
Khi nhìn thấy con d.a.o nhỏ mình ném ra cắm thẳng vào cổ Trương Minh nhưng thậm chí không thể đ.â.m xuyên qua da, ngược lại còn bị bật văng ra ngoài, Nguyễn Kiều cuối cùng cũng không nhịn được mà bật thốt: “Rõ ràng chỉ là một tên sát nhân biến thái bình thường thôi, tại sao cổ lại có thể cứng đến mức chặn được cả d.a.o vậy chứ?!”
[A Kỷ: Ha ha ha, streamer có phải đang hiểu sai định nghĩa của từ "bình thường" không ?]
[Vượt Biên Đến Châu Âu: Trương Minh: Tao chỉ là một tên sát nhân bình thường thôi mà.]
[Kính Từ: Đang g.i.ế.c những người bình thường trong một căn bếp bình thường.]
[Đại Mộng Nhất Tràng Tam Thiên Tái: Cầm một con d.a.o bình thường.]
[Tiểu Đậu Tử: Nói những lời điên cuồng hết sức bình thường.]
Khán giả trong phòng livestream của Nguyễn Kiều vẫn còn tâm trạng trêu chọc và pha trò.
Nhưng bản thân cô thì đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, chỉ muốn mở miệng châm chọc vài câu cho hả giận.
Rốt cuộc đây là Tiểu Ác Ma dưới sự che chở của vị Ma Thần nào vậy chứ?
Ỷ vào việc cấp bậc của cô quá thấp, không thể phá vỡ phòng ngự của đối phương sao ?
Chắc chắn là tên Gluck kia đang cố tình trả thù cô rồi !
Nguyễn Kiều tự động bỏ qua chuyện Gluck có biết việc cô lập tài khoản phụ hay không .
Năm vị Ma Thần của Khu Cách Ly đều sở hữu trí tuệ cấp độ siêu AI, gần như là những cá thể có tư duy độc lập hoàn chỉnh. Những năm gần đây, chúng thậm chí còn mang đến cảm giác của một dạng tồn tại siêu hiện thực.
Trong số đó, Ma Thần đại diện cho m.á.u tanh và phẫn nộ chính là Gluck.
Dòng game kinh dị theo hướng siêu hiện thực từng có một thời gian cực kỳ được người chơi săn đón. Đặc điểm của thể loại này là một số NPC trong trò chơi có thể nhận thức được bản thân chỉ là nhân vật trong game, thậm chí còn tạo ra những tương tác dường như kéo dài tới cả thế giới hiện thực.
Đối với người chơi, loại công nghệ ấy từng là một trải nghiệm vô cùng mới lạ. Sự phát triển của kỹ thuật cũng khiến không ít ý tưởng tưởng chừng chỉ tồn tại trong tưởng tượng trở thành hiện thực.
Nhưng suy cho cùng...
Nó vẫn chỉ là một trò chơi mà thôi.
Những nhà thiết kế tạo ra dòng game siêu hiện thực hiểu rõ điều đó, và các người chơi cũng hiểu rõ điều đó.
Dù NPC có thể nhận thức được bản thân chỉ là nhân vật trong trò chơi, nhưng sở dĩ chúng có thể “nhận thức” được những điều ấy là vì các thông tin đó đã được nhà thiết kế viết sẵn vào chương trình.
Nói cách khác, những nhân vật trong game không thật sự tự mình hiểu ra chân tướng của thế giới.
Chúng chỉ đang biết những gì mà nhà thiết kế muốn chúng biết mà thôi.
Sau khi bị quật văng, lưng của Tô Tịch đập mạnh vào bức tường phía sau .
Tình trạng của anh trông không chỉ đơn giản là chật vật. Nhìn biểu hiện đau đớn cùng tư thế gượng gạo khi cử động, rất có thể anh còn bị gãy xương.
Nguyễn Kiều vội vàng chạy tới kiểm tra thương thế của anh .
“Chỉ cần anh mở trạng thái chiến đấu, cơ thể sẽ lập tức được cường hóa...”
Tô Tịch ngắt lời cô. Giọng anh rất yếu: “Nếu tôi mở trạng thái chiến đấu, thì...”
Anh cụp mắt xuống, khẽ ho một tiếng. Vệt m.á.u nơi khóe môi càng làm nổi bật sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
“ Tôi không muốn đi .”
Nguyễn Kiều cúi người nhặt con d.a.o rơi bên cạnh anh lên, nghiến răng nói : “Anh mà còn không mở trạng thái chiến đấu, thì tất cả chúng ta sẽ c.h.ế.t ở đây đấy!”
Đương nhiên, nếu Tô Tịch không mở trạng thái chiến đấu rồi trực tiếp nhận cơm hộp tại đây thì đối với Nguyễn Kiều mà nói cũng là chuyện không tệ. Thậm chí cô còn suýt nữa muốn vỗ tay ăn mừng.
Nhưng cô biết rất rõ, Tô Tịch vẫn chưa bị dồn đến đường cùng.
Việc anh đến giờ vẫn không mở trạng thái chiến đấu tuy có phần kỳ lạ, nhưng một khi thật sự mở ra , thì tên điên đang đứng phía sau cô kia sẽ chẳng còn là vấn đề gì nữa.
Vì vậy , dù không hiểu rốt cuộc anh đang cố chấp điều gì, Nguyễn Kiều vẫn quyết định phải diễn tròn vai một người đồng đội tận tâm.
Trong tình huống này , cô dĩ nhiên không thể nói ra những lời kiểu như: “Anh ngàn vạn lần đừng mở nhé, để chúng ta cùng nhau đồng quy vu tận. Anh tốt , tôi cũng tốt .”
Trên mặt cô hiện lên vẻ bi tráng như thể đã xem nhẹ sống c.h.ế.t.
“Anh cứ ở đây đừng nhúc nhích.”
“Để tôi đi .”
[Xuyên Xuyên Áp: Á á á á! Trời đất ơi, đây là tình yêu tuyệt mỹ gì thế này ?!]
[Bắc Lộ: Bị streamer hớp hồn mất rồi !]
[T.ử Chanh: Rõ ràng chỉ là một trò chơi kinh dị thôi, nhưng không hiểu sao lại thấy cảm động quá vậy ??]
[Phục Ly: Khóc đi ! Tất cả mau khóc hết cho tôi !!]
[Không Cho Cục Cục: Tôi khóc rồi đây!]
Nguyễn Kiều vừa xoay người lại , liền nhìn thấy Nguy An bị Trương Minh đ.â.m một nhát d.a.o xuyên qua đùi, ghim c.h.ặ.t xuống sàn nhà.
Cận chiến vốn là điểm yếu của cô.
Huống hồ hiện giờ, với cấp bậc của mình , cô thậm chí còn không thể phá nổi lớp phòng ngự của đối phương.
Nhưng Nguyễn Kiều vẫn hít sâu một hơi rồi lao thẳng về phía trước .
Tô Tịch dường như muốn nói điều gì đó.
Thế nhưng vừa hé môi, anh đã cảm nhận được cơn đau như x.é to.ạc truyền tới từ vùng bụng và sau lưng.
Đôi môi mỏng vốn đã tái nhợt khẽ mím lại .
...Thật sự không thể tiếp tục được nữa rồi sao ?
Quả nhiên, Trương Minh chẳng buồn liếc nhìn Nguy An đang nằm dưới đất thêm một lần nào nữa.
Con d.a.o dài vẫn còn cắm xuyên trong đùi người đàn ông. Gã buông tay khỏi chuôi d.a.o, mặc cho nó ghim c.h.ặ.t Nguy An tại chỗ.
Về phía Nguyễn Kiều, dù con d.a.o cô đ.â.m ra đã ghim trúng bụng Trương Minh, nhưng cũng chỉ xuyên vào được một đoạn mũi d.a.o rồi dừng lại .
Trương Minh cúi đầu nhìn vết thương trên bụng mình , sau đó ngẩng đầu lên, nở một nụ cười khát m.á.u với Nguyễn Kiều.
“ Đúng là một con cún con biết c.ắ.n người đấy.”
Khóe miệng gã càng nhếch cao hơn.
“Tao càng lúc càng tò mò muốn biết ...”
“Thịt của mày rốt cuộc có mùi vị thế nào rồi .”
Ngay khi câu nói vừa dứt, gã đột ngột giơ tay bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ thon nhỏ của Nguyễn Kiều.
Ngón tay siết lại từng chút một.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô gái dần trở nên tái xanh vì thiếu dưỡng khí, sự điên cuồng và hưng phấn trong mắt Trương Minh càng lúc càng đậm đặc, gần như tràn ra ngoài.
Dưới khóe mắt, Nguyễn Kiều liếc về phía Tô Tịch.
Cô chỉ nhìn thấy anh đang dựa vào tường, ngồi bệt trên sàn với dáng vẻ suy yếu. Mái tóc đen rũ xuống che khuất đôi mắt, nhưng Nguyễn Kiều vẫn có thể tưởng tượng được hàng mi dày như chiếc quạt nhỏ ấy đang phủ bóng lên đôi mắt đẹp đến nhường nào.
Dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi tái nhợt đang mím c.h.ặ.t, để lộ sự đau đớn mà chủ nhân của nó đang cố gắng chịu đựng.
Anh...
Vẫn chưa mở trạng thái chiến đấu...
Bà chị đây sắp bị bóp...
Bóp c.h.ế.t rồi đấy...
Đúng là...
Một kẻ tàn nhẫn mà...
Ngay khi Nguyễn Kiều cảm thấy đầu óc mình bắt đầu ù đi vì thiếu dưỡng khí, một giọng điện t.ử quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai.
[Muốn làm một giao dịch với Round không nào~]
Round?
Chẳng phải là cái tên đồ thị hình đường cong ở cô nhi viện kia sao ?
Sao đi đến đâu cũng gặp gã hết vậy ?
[Chậc chậc, sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà vẫn còn tâm trạng châm chọc tôi cơ đấy.]
Cút.
[Tuổi còn trẻ mà hỏa khí lớn như vậy không tốt đâu nha. Thế nào, làm một cuộc giao dịch với tôi đi . Tôi có thể giúp cô mở ra một con đường sinh tồn "gian lận" đấy nhé~]
Cảm ơn.
Ít nhất tên này nói chuyện còn biết ngắt câu để lấy hơi .
[Vậy nên, có muốn giao dịch với tôi không nào?]
Trương Minh đang say sưa thưởng thức dáng vẻ giãy giụa vì ngạt thở của cô gái trước mắt. Thế nhưng, điều khiến gã bất ngờ là Nguyễn Kiều chẳng những không hoảng loạn, ngược lại còn bật cười .
Nguyễn Kiều đâu phải kẻ ngốc.
Cô biết rõ đám ma quỷ này thích nhất là đi khắp nơi dụ dỗ người khác ký kết giao dịch. Một khi đồng ý, kết cục thường chẳng khác gì bán thân , bán linh hồn cho chúng.
Cũng không biết ma giới của bọn họ có phải mỗi tháng đều có chỉ tiêu thu thập linh hồn cần hoàn thành hay không nữa.
[Ồ? Sao cô lại biết chúng tôi có KPI cần hoàn thành thế?]
[Không hổ là người mà tôi đã để mắt tới. Quả nhiên rất thông minh.]
[Chỉ cần cô đồng ý giao dịch...]
[Quyền lực tối cao, sức mạnh tuyệt đối, năng lực muốn gì được nấy...]
[Tất cả đều có thể thuộc về cô đấy nhé~]
Tôi ...
Nguyễn Kiều khẽ nhắm mắt lại , khóe môi hơi cong lên.
Nếu Tô Tịch thật sự có thể trơ mắt nhìn cô c.h.ế.t ngay trước mặt mình , vậy thì cô phải nghiêm túc đ.á.n.h giá lại con người này mới được .
Hay nói cách khác...
Tất cả những gì anh thể hiện từ trước đến nay đều chỉ là một lớp ngụy trang được dựng lên để lừa cô?
Nếu cô thật sự c.h.ế.t ở đây, nhất định phải ra ngoài đăng ký cho anh một giải Oscar mới xứng đáng...
[Giao dịch chứ?]
Tôi ...
Từ chối.
Ngay trong khoảnh khắc ấy , Nguyễn Kiều bỗng cảm thấy bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ mình đột ngột buông lỏng.
Cô lập tức ngã khuỵu xuống sàn.
Không khí tràn trở lại vào l.ồ.ng n.g.ự.c khiến cô ho sặc sụa. Nguyễn Kiều chống tay xuống đất, cúi gập người , tham lam hít từng ngụm không khí lớn như người vừa được kéo lên từ mặt nước.
Trương Minh vốn đang đứng trước mặt cô, lúc này lại nằm sõng soài bên bệ xi măng cách đó vài mét. Nhìn tình cảnh ấy , rõ ràng là vừa bị ai đó đá văng đi .
Mà thủ phạm gây ra tất cả đang đứng ngay trước mặt cô.
Nguyễn Kiều ngồi bệt dưới đất, tầm nhìn thấp hơn bình thường rất nhiều. Cô đưa tay xoa xoa cổ mình , rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt cô đầu tiên là vạt áo khoác gió màu đen dài như đuôi én. Dù không có gió, tà áo vẫn khẽ lay động, để lộ lớp lót đỏ sẫm bên trong.
Cao hơn một chút là đôi chân thon dài, săn chắc và đầy sức mạnh. Đôi chân ấy vừa dài vừa thẳng, đẹp đến mức ngay cả Nguyễn Kiều cũng không khỏi cảm thấy ghen tị.
Từ góc độ ngước nhìn của cô lúc này , người trước mặt ít nhất cũng phải cao hơn mét tám. Cảm giác như từ cổ trở xuống toàn là chân.
Vòng eo gọn gàng càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, mảnh khảnh của anh . Giữa thế giới u ám và lạnh lẽo xung quanh, chiếc cổ áo kẻ caro màu đỏ lại hiện lên đặc biệt nổi bật.
Tô Tịch hơi nghiêng đầu, đôi mắt thon dài khẽ chớp. Hàng mi cong và dày phủ xuống, mang theo vẻ lười biếng khó tả.
Ánh mắt anh lạnh đến thấu xương.
Khi nhìn về phía Trương Minh đang trong trạng thái cuồng loạn, ánh mắt ấy không giống như đang nhìn một kẻ địch.
Mà giống như đang nhìn một người c.h.ế.t.
Khóe môi Tô Tịch khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười vừa hung hãn vừa khát m.á.u.
[Lâm An: Đôi chân này ! Vòng eo này ! Nhan sắc này ! Á á á á!]
[Đại Vương Cảm Hứng Mua Cá: Á á á á á á! Tôi không biết phải nói gì nữa rồi !]
[Cuốn Bột: Tiếp m.á.u! Tôi cần tiếp m.á.u! Trị liệu sư đâu rồi !!]
[Quên Mất Linh Hồn: Xin lỗi nhé, nhan sắc thịnh thế thế này , tà mị quyến rũ thế này , tôi yêu mất rồi !!]
Nguyễn Kiều liếc nhìn phòng livestream của mình .
Kết quả vừa nhìn đã phát hiện màn hình bình luận đang bùng nổ dữ dội, tin nhắn cuồn cuộn trôi qua như sấm vang chớp giật.
Cô sững người .
Khoan đã ...
Tại sao chỉ vì Tô Tịch mở trạng thái chiến đấu mà phòng livestream của cô lại nổ tung thành thế này chứ?!
Nhận ra ánh mắt của cô gái, Tô Tịch khẽ nghiêng đầu nhìn sang.
Đường nét nghiêng trên gương mặt anh hoàn mỹ đến cực điểm. Vẫn là ngũ quan ấy , nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt so với trước đây, như thể một chú cừu ngoan ngoãn trong chớp mắt đã hóa thành con sói khát m.á.u đang lộ nanh vuốt.
Anh cứ lặng lẽ đứng trong bóng tối như vậy , nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang đứng trên đỉnh của núi thây biển m.á.u.
Cao quý mà lạnh lùng.
Trong đôi đồng t.ử thấp thoáng ánh đỏ, ánh mắt Tô Tịch khẽ chuyển động rồi dừng lại trên người Nguyễn Kiều. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn nhưng đầy từ tính vang lên: “Xem ra có người không hoan nghênh tôi quay lại lắm.”
Nguyễn Kiều nhìn anh một lúc rồi bình thản đáp: “Thay đổi trang phục trong một giây, có phong cách đấy.”
[Luyến Luyến: ???]
[Điệp Y: Cứu mạng! Tôi đang mải l.i.ế.m màn hình thì bị một câu của streamer làm cười phun cả ngụm nước. Bây giờ màn hình dính đầy nước rồi đây!]
[Ninh Phù: Thôi nào lầu trên , bây giờ ai còn dùng màn hình để xem livestream nữa chứ? Ha ha ha ha!]
[Y Nhiên Mặc Nhiên: Màn hình toàn phần bị dính nước, có phong cách đấy.]
[Tây Bưởi: Ha ha ha ha ha ha! Đậu má, đúng là một người có phong cách!]
[Quên Mất Linh Hồn: Mọi người tập trung l.i.ế.m màn hình cho tôi được không ? Cười cái gì mà cười chứ! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]
Phó bản thứ ba: Cô Dâu Ma Thê Lương
Chaporia
Bình Luận (0)