Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Chào buổi tối các chị gái xinh đẹp nha, tôi tên là Mộc Lạc.” Tự động phớt lờ hai người đàn ông trong phòng, chàng trai vừa bước lên lầu liền ngồi bệt xuống giường mà chẳng chút đề phòng. Đôi chân dài miên man gác lên bệ cửa sổ, bộ đạo phục cải tiến trên người mặc xộc xệch, rộng thùng thình, ống tay xắn lên đầy tùy ý. Bộ trang phục vốn cổ hủ, lỗi thời nay lại được cậu mặc ra một phong cách thời trang giản dị và đầy ngẫu hứng. Bờ môi mỏng nhếch lên, nở một nụ cười rạng rỡ.
Làn da cậu trắng trẻo, trông chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi, nhưng vóc dáng lại rất cao, ít nhất cũng phải từ một mét tám mươi tư trở lên.
[Hàn: Á á á á, anh chàng đẹp trai quá đi mất!]
[Tại Lý: Ba phút, tôi muốn có toàn bộ tư liệu về người đàn ông này !]
[Kim Miên: Vãi chưởng, Mộc Mộc!!]
[Ba La Toàn Chữ Số: Tỏ tình với Mộc Mộc nhà tôi !]
[Thần Kỳ Tái Tái: Thầu trọn em trai Mộc Mộc!!]
Nhìn phản ứng từ những dòng bình luận trong phòng phát trực tiếp, thiếu niên đang cười vô tư lự trước mắt này hẳn là nhân vật có chút tiếng tăm.
Nụ cười của cậu quả thực rất trong trẻo, nhìn vô cùng thuận mắt, nhưng lại không giống với Tô Tịch ở trận trò chơi trước . Lúc đó, Tô Tịch cười lên tựa như chú cừu non dịu dàng, lưu luyến; còn vị trước mắt này … lại giống thằng con ngốc của nhà địa chủ hơn.
Nguyễn Kiều thăm dò: “Xin hỏi, cậu có phải là người con trai cao ráo, đẹp trai, tuấn tú, quyến rũ, như vầng thái dương ch.ói lọi trên bầu trời kia không ?”
Mộc Lạc nhướng mày, nghi hoặc hỏi: “Hả?”
Nguyễn Kiều tiếp lời: “Chính là thanh mai trúc mã của tôi ấy .”
Mộc Lạc bật cười , hai lúm đồng tiền ẩn hiện trên má: “Chị gái ơi, mặc dù tôi rất sẵn lòng làm thanh mai trúc mã của chị, nhưng đây chẳng phải là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sao ?”
Nguyễn Kiều thở phào nhẹ nhõm: “Không phải cậu là tốt rồi …”
[Vũ Trụ Hồ Ly: Ha ha ha ha ha, rốt cuộc “đứa con của thần thái dương” là ai thế hả?]
[Ca Tẫn Đào Hoa: Không phải là Vân Thần của tôi đấy chứ?]
[Tô Điềm Và Su Kem: Xác suất trận nào cũng gặp được Vân Thần là bao nhiêu cơ chứ? Có thể đi mua vé số được rồi đấy, cho dù có kết bạn đi chăng nữa thì cũng không thể trận nào cũng ghép chung một chỗ được đâu .]
[Tiểu Tiên Nữ: Thì đúng là vậy thật, nhưng mà tôi vẫn mong chờ quá đi , á á á!]
“ Tôi là đồ đệ của thầy Mộc trong làng.” Mộc Lạc tiếp tục nói , chất giọng thiếu niên trong trẻo, mang theo chút ý cười thoải mái. Cậu cúi đầu chỉnh lại bộ quần áo trên người : “Mọi người cũng thấy rồi đấy, nà, chính là làm mấy cái nghề này .”
Trừ yêu diệt ma, hoặc giả là bói toán xem tướng…
“Mấy ngày trước , tôi cùng sư phụ ra ngoài làm việc. Lúc đó sư phụ tôi thể hiện kỹ năng ‘mạnh mẽ như hổ’ xong thì bọn tôi tạch luôn. Đến lúc tỉnh dậy thì cũng chẳng biết đã qua mấy ngày rồi .” Mộc Lạc thở dài, lộ rõ vẻ sầu não: “Sư phụ bỏ mặc tôi rồi chạy mất tăm không rõ tung tích, tôi đành phải tự dùng đôi chân này hộc tốc chạy bộ về đây. Đêm hôm khuya khoắt không ngủ được nên ra ngoài đi dạo, thấy mọi người ở đây tụ họp, tôi bèn đến góp vui nè~”
Nguyễn Kiều “Ồ” một tiếng: “Chỗ giường này không đủ đâu , nếu cậu định tranh giành chỗ ngủ thì có lẽ sẽ bị hai vị anh em kia ném thẳng từ đây xuống dưới đấy.”
Cô Độc Phi Ưng phối hợp nhìn sang. Gã vốn dĩ đã chẳng ưa gì loại “mặt trắng nhỏ” này , lại thấy ánh mắt mấy cô gái cứ dính c.h.ặ.t lấy cậu ta , gã đương nhiên chẳng thể giữ thái độ hòa nhã.
Mộc Lạc rụt cổ vẻ đầy ủy khuất: “Vậy thì chúng ta cũng nên trao đổi tình báo một chút chứ hả…”
Nguyễn Kiều kéo cậu đi xuống lầu, Mộc Lạc cũng không phản kháng gì nhiều, cứ thế để mặc cho cô lôi đi .
Vừa xuống đến nơi, Nguyễn Kiều liền hét vọng lên lầu: “Ngày mai mọi người tự đi tìm manh mối đi , khoảng sáu giờ chiều tập hợp ở đây. Nếu nhìn thấy người chơi khác thì cũng nhớ thông báo cho nhau một tiếng nhé.”
Song Thanh Đạo ở trên lầu đáp lại một tiếng.
Mộc Lạc đi theo phía sau Nguyễn Kiều, vì bị cô nắm c.h.ặ.t cổ tay nên chỉ đành khom người bước đi : “Này, này , này , chị gái ơi, đi đâu thế hả?”
Nguyễn Kiều đáp: “Tìm một nơi không có ai, chúng ta …”
Mộc Lạc: “??”
Mộc Lạc: “Mới gặp mặt lần đầu mà đã trực tiếp như vậy rồi sao ?”
[Du Uyên Ngư: Đau lòng cho em trai Mộc Lạc của tôi quá.]
[Kẹo Đường Nhỏ: Ha ha ha, địa vị “cây hài” của streamer đã bị thách thức rồi .]
[Alice: Mộc Lạc vốn là một streamer nổi tiếng với vẻ ngoài điển trai và cách nói chuyện đầy cợt nhả, xem ra lần này cậu ấy đã gặp phải kỳ phùng địch thủ rồi .]
[Viên Tròn: Ha ha ha ha ha, đúng là đối thủ ngang tài ngang sức!]
[A Kỷ: Tôi nghi ngờ mọi người đang… nhưng tôi không có bằng chứng.]
Nguyễn Kiều buông tay cậu ra , liếc nhìn cậu một cái. Hai người đã đi được một quãng, phía trước có một đống rơm, sau đống rơm là một chiếc ghế đá khuất tầm nhìn . Sau khi xác định xung quanh không có ai, Nguyễn Kiều mới bảo Mộc Lạc ngồi xuống trước .
Kể từ sau khi gặp Nam Bắc Thành, khả năng miễn nhiễm của Nguyễn Kiều đối với những lời cợt nhả và đường mật đã tăng lên đáng kể, cô đi thẳng vào vấn đề: “Kết minh đi .”
Mộc Lạc đỏ mặt: “Trực tiếp thế cơ à ? Tôi , tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nữa…”
[Hoa Oải Hương: Ha ha ha ha ha ha ha, Mộc Mộc thẹn thùng trông “ngon nghẻ” quá đi mất!]
[Ôn Thi Cao Học Vẫn Vào Xem Live: Kịch bản gì thế này ?? Kịch bản nữ chính à ?]
[Xôi Xoài: Cậu muốn tôi cười c.h.ế.t để tôi không thèm xem trò chơi kinh dị nữa đúng không ?]
Nguyễn Kiều: “…”
Xin lỗi , vừa rồi cô thế mà lại chọn đúng người này để kết minh, đúng là mù mắt rồi !
Thấy Nguyễn Kiều im lặng, Mộc Lạc bật cười : “Chị gái xưng hô thế nào đây?”
“Nhuyễn Miên Miên.”
Mộc Lạc gật đầu: “Gọi chị thì nghe già quá, năm nay tôi mười tám tuổi.”
Nguyễn Kiều thấy cậu chàng cũng khá hợp nhãn, bèn nói thêm: “ Tôi mười chín.”
Giọng Mộc Lạc trong trẻo: “ Đúng là một chị gái xinh đẹp . Tôi biết vì sao chị lại kéo tôi ra ngoài rồi , là nhắm trúng cái thân phận phó bản này của tôi chứ gì?”
Nguyễn Kiều gật đầu, đúng như dự liệu: “Vì cậu đã hiểu rõ nên tôi không cần giải thích nhiều. Tôi là con gái nhà họ Nguyễn trong làng. Ngay khi trò chơi bắt đầu, tôi đã gặp phải một đoàn người đưa dâu quỷ dị ở đầu làng. Sau đó, tôi có được manh mối: chủ nhân của căn nhà lúc nãy chính là bạn thân thời thơ ấu của tôi , vừa mới thành thân cách đây không lâu.”
Mộc Lạc dường như đang suy tư điều gì đó, một lúc sau mới đáp: “ Tôi trở về làng vào khoảng chạng vạng tối. Tôi cũng gặp một đoàn người đưa dâu, nhưng khi quay đầu nhìn lại thì mới phát hiện bọn họ thực chất là một đoàn người đưa tang.”
Nguyễn Kiều đã chủ động bày tỏ thành ý bằng việc tiết lộ thông tin về đoàn người đưa dâu trước . Việc Mộc Lạc sẵn sàng chia sẻ chi tiết về đoàn người đưa tang chứng tỏ cậu cũng đã gặp phải những hiện tượng kỳ quái tương tự. Cuộc trao đổi đầu tiên giữa hai người diễn ra rất thuận lợi, đôi bên đều thể hiện rõ lòng tin dành cho đối phương.
Ít nhất là ở chi tiết cùng gặp phải đoàn người đưa dâu, cả hai đã có trải nghiệm tương đồng. Điều này làm tăng cao khả năng họ đang ở cùng một đội.
Thân phận của Nguyễn Kiều có mối liên hệ mật thiết với người trong ngôi làng này , trong khi hiện tượng tâm linh xuất hiện ngay từ đầu trò chơi cũng khiến cô nghi ngờ phó bản này thực sự tồn tại những thế lực siêu nhiên. Trong bối cảnh đó, thân phận của Mộc Lạc chắc chắn sẽ là một lợi thế giúp thu thập thêm thông tin.
Chỉ khi hợp tác với nhau , hai người mới có thể giành được ưu thế ngay từ giai đoạn đầu.
Trong các giải đấu đối kháng đồng đội, một khi rơi vào tình huống địch ta bất phân như hiện tại, việc nhanh ch.óng tìm ra điểm tương đồng giữa các đồng đội là vô cùng quan trọng. Ai xác định được tiêu chuẩn phân chia phe phái sớm hơn, người đó sẽ chiếm được lợi thế lớn hơn.
Trần Tư là người có tâm tư thâm trầm, cô ta và Mai T.ử đã sớm lập thành một nhóm, rõ ràng không phải là đối tượng kết minh tối ưu của Nguyễn Kiều. Thân phận của Song Thanh Đạo và Cô Độc Phi Ưng cũng không có gì đáng để khai thác sâu. Nhóm bốn người bọn họ đã gắn kết với nhau , thay vì chen chân vào đó, kết minh với một Mộc Lạc đang đơn độc lẻ loi như mình lúc này vẫn là lựa chọn sáng suốt hơn cả.
Nguyễn Kiều thuật lại toàn bộ trải nghiệm của bốn người bọn họ cho Mộc Lạc nghe : “Suy đoán ban đầu của chúng tôi là hai đội Đỏ và Trắng được phân chia dựa theo chiếc xe đã ngồi trước đó. Nhưng vì cậu là người của ngôi làng này , điều đó chứng tỏ tiêu chuẩn này không còn chính xác nữa.”
Mộc Lạc nở nụ cười bí ẩn, ghé sát vào Nguyễn Kiều rồi hạ thấp giọng: “Chị đợi đấy, tôi cho chị xem bảo bối của tôi .”
[Hàn Thiền Bất Tri Ý: ??]
[Đậu Nhỏ: Câu thoại này nghe thật “tồi tệ”.]
[A Kỷ: Tôi lại nghi ngờ… nhưng tôi vẫn không có bằng chứng.]
Những ngón tay trắng trẻo, thon dài khẽ cử động, Mộc Lạc tựa như đang làm ảo thuật, không biết từ đâu lấy ra một cuốn sổ nhỏ đã ngả vàng.
Trên bìa sách chỉ vỏn vẹn vài chữ Hán phồn thể.
Nương theo ánh trăng, Nguyễn Kiều liếc nhìn rồi thốt lên: “Bảo bối của cậu đấy à ? Đây chẳng phải là cuốn sách k.h.i.ê.u d.â.m sao ?”
Mộc Lạc “ai ya” một tiếng, vội thanh minh: “Đây đâu phải sách k.h.i.ê.u d.â.m thông thường, ái chà, cái này hoàn toàn không phải sách k.h.i.ê.u d.â.m, có được không hả!”
Ngón tay cậu lướt qua bìa sách, đọc to mấy chữ trên đó: “Bảo vật gia truyền của họ Mộc.”
Nguyễn Kiều không nhịn được mà cà khịa: “Người kiểu gì lại đi in bốn chữ ‘bảo vật gia truyền’ làm tên sách thế kia chứ!”
Mộc Lạc ngượng ngùng gãi đầu, lật mở trang sách: “Cái này là do hệ thống tặng lúc bắt đầu trò chơi, còn kèm theo một tờ hướng dẫn sử dụng nữa. Hình như phải đạt đến điều kiện nhất định thì nội dung phía sau mới hiển thị ra . Hiện tại, tôi cũng chỉ mới thấy được trang thứ nhất và trang thứ hai mà thôi.”
Trang thứ nhất là giới thiệu về kỹ nghệ gia truyền của họ Mộc, chuyên chịu trách nhiệm làm phép, cầu phúc, tiêu tai và trừ tà. Trang thứ hai là mục lục, nhưng lật tiếp về sau thì chỉ toàn là những trang giấy trống đã ngả vàng.
Nguyễn Kiều lướt nhìn mục lục: “Bí quyết cầu phúc, Phân loại ma quỷ, Cấm thuật huyết chú…”
Mộc Lạc cất cuốn sổ nhỏ đi : “Trong này nhất định có manh mối quan trọng, ngày mai tôi sẽ đến từ đường xem sao .”
Nguyễn Kiều tiếp lời: “ Tôi sẽ đến nhà họ Thẩm, thử xem có thể liên lạc với bên ngoài không , nhiệm vụ của tôi là phát đi tín hiệu cầu cứu.”
“Còn nhiệm vụ của tôi là tìm người sư phụ đã mất tích.” Mộc Lạc đứng bật dậy, cái bóng cao gầy đổ dài trên mặt đất, bộ đạo phục rộng lùng bùng khoác trên người trông thật trống trải. “Vậy thì hẹn chiều mai gặp lại .”
Từ nhà của Tần Nguyệt
đi
về hướng đông là nhà họ Nguyễn,
đi
về phía bắc là nhà của thầy Mộc.
Sau khi chia tay, Nguyễn Kiều một
mình
trở về nhà họ Nguyễn.
Cô gõ cửa rồi đứng đợi một lát, từ bên trong truyền đến một hồi tiếng bước chân.
Cánh cửa mở ra , lộ ra gương mặt tái nhợt và tiều tụy của một người phụ nữ trung niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-31-tan-nuong-quy-the-luong-3.html.]
Nhìn thấy Nguyễn Kiều đứng trước cửa, vẻ mặt người phụ nữ hiện lên sự bàng hoàng không thể tin nổi: “Tiểu Nguyễn, con… con về rồi đấy sao ?”
Hoàn cảnh nhà họ Nguyễn không mấy dư dả, căn nhà nhỏ bé xập xệ chỉ có ba gian, gồm hai phòng ngủ và một phòng chính.
Việc con gái trở về khiến mẹ Nguyễn đặc biệt vui mừng. Nguyễn Kiều kể sơ qua trải nghiệm của mình , mẹ Nguyễn liền tất tả giúp cô dọn dẹp phòng ốc để cô nghỉ ngơi.
Căn phòng vốn đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, mẹ Nguyễn lấy chiếc chăn từ trong tủ ra cho cô: “Thật không ngờ con lại có thể trở về, mẹ … mẹ vui quá đi mất. Con mau nghỉ ngơi đi , sáng mai mẹ nấu món cháo trứng gà con thích nhất cho con ăn.”
Nguyễn Kiều gật đầu, mẹ Nguyễn lúc này mới lầm bầm lải nhải rồi trở về phòng mình , để lại cô một mình nghỉ ngơi.
Lúc vừa bước vào nhà, cô đã nhận ra ngay, phía bên trái cửa lớn có đặt một chiếc tủ, trên đó thắp hương nến và bày biện đồ cúng tế.
Phía trên tủ treo một bức di ảnh của người đàn ông, các đường nét trên khuôn mặt vô cùng nghiêm nghị và dữ dằn, đang nhìn chằm chằm vào một góc tối tăm nào đó trong căn nhà.
Nhớ lại người cha nghiện rượu, tàn bạo và mê tín trong lời kể của hệ thống đã sớm “lĩnh hộp cơm” rời khỏi cuộc chơi, Nguyễn Kiều liền cảm thấy nhẹ lòng.
Cô nằm trên giường, ánh trăng từ cửa sổ soi rọi vào phòng, mang theo vẻ tĩnh mịch dịu dàng.
Trong phòng phát trực tiếp, người xem đang tranh luận sôi nổi về việc liệu trận này có sự xuất hiện của Vân Thôn Tịch Quyển (Tô Tịch) hay không .
Nguyễn Kiều vốn không định để ý, nhưng chẳng ngờ những dòng bình luận kia lại cãi nhau ỏm tỏi cả lên.
Một nhóm người xem cảm thấy bản thân đang theo dõi trò chơi một cách nhẹ nhàng, thoải mái nên cực kỳ khó chịu khi thấy tên của người khác bị spam liên tục trong phòng phát trực tiếp. Họ cho rằng hành động này không chỉ ảnh hưởng đến trải nghiệm xem mà còn che lấp mất những bình luận đ.á.n.h giá hữu ích; nhóm người còn lại đa phần là fan của Vân Thần hoặc fan CP, sau khi bị phản bác thì cơn giận cũng bốc lên đùng đùng.
Hai phe tranh cãi ngày một gay gắt hơn.
Phòng phát trực tiếp lúc này đã đạt tới con số ba ngàn người , không ít người qua đường ngơ ngác nhìn những dòng bình luận nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao .
Đừng nói là phòng phát trực tiếp ba ngàn người , trước đây cô cũng từng kinh qua không ít những trận phát trực tiếp với lượng người xem lên đến hàng vạn.
Gặp phải tình huống này , phần lớn các streamer sẽ chọn cách tắt khung bình luận, đợi một khoảng thời gian cho cơn giận của khán giả dịu xuống rồi mới mở lại .
Nguyễn Kiều thì thuộc về một phe khá là lập dị khác người .
Tình huống này cô đã gặp quá nhiều lần , cũng đã luyện được kinh nghiệm đầy mình , chỉ cần vài lời nhẹ tựa lông hồng là đủ xoay chuyển cục diện phòng phát trực tiếp.
“Vân Thôn Tịch Quyển? Đúng vậy , anh ấy cũng ở trong trận thi đấu này .” Nguyễn Kiều ngồi bật dậy. Câu nói vừa dứt, hội fan CP ngay lập tức bắt đầu chế độ tung hoa ăn mừng chiến thắng. “ Nhưng tôi phải đính chính một chút, tôi và anh ấy là bạn tốt của nhau thì không sai, nhưng việc vô tình ghép chung trận trong trò chơi thì còn phải dựa vào vận may nữa. Mọi người hẳn ai cũng từng có lúc chơi trò chơi cùng bạn thân đúng không nào? Đôi khi chơi một mình cũng thú vị thật, nhưng phần lớn thời gian được trải nghiệm trò chơi mình yêu thích cùng bạn bè, tâm trạng đó mới là vui vẻ nhất.”
“ Tôi rất vui vì có thể gặp được mọi người . Mỗi một trận đấu, tôi đều nhìn thấy những ID quen thuộc. Giống như mọi người thích xem tôi chơi, tôi cũng thích được chơi trò chơi, thích được chơi cùng mọi người ; vì thế lần nào tôi cũng mở phòng phát trực tiếp và để mở khung bình luận. Đương nhiên, tôi cũng rất thích được chơi cùng bạn bè.”
“Việc spam tên người khác trong phòng phát trực tiếp của người khác quả thực không được lịch sự cho lắm, nhưng Hoành Thánh (Tô Tịch) là bạn của tôi mà, nên tôi sẽ không để tâm đâu .” Nguyễn Kiều khéo léo lái sang chủ đề khác: “Trái lại , tôi còn phải nhờ mọi người giúp tôi để ý manh mối một chút, tìm kiếm vị thiếu niên bị mất liên lạc ấy . Hoành Thánh lần này có điểm xuất phát không giống tôi , đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tìm thấy đồng đội, tôi cũng đang rất sốt ruột đây.”
[Giang Vân Quy: Hu hu hu hu, vợ yêu là thiên sứ nhỏ mà!]
[Chiêu Bạch: Thiên sứ không sai vào đâu được nữa rồi !!]
[T.ử Vũ U Tuyết: Vân Thần là bạn tốt của cô… ha ha ha ha, tôi suýt chút nữa thì tin sái cổ rồi đấy.]
[Thập Lý Trường Đình: Suýt chút nữa là bị nói đến phát khóc luôn rồi QAQ.]
[Luyến Luyến: Được được được , chúng tôi không cãi nhau nữa đâu .]
[Tặng quà] Vật đáng yêu cấp tiến “Cuộn Bột” tặng [Mìn] × 1
[Cuộn Bột: Dù có bé con hay không thì tôi vẫn sẽ xem mà thôi~]
Thấy những dòng bình luận trong phòng phát trực tiếp đã ổn định trở lại , Nguyễn Kiều mỉm cười . Đôi mắt cô trong veo như chứa đựng ánh trăng, theo ý cười nơi khóe mắt mà dâng lên từng vòng gợn sóng lăn tăn.
Đôi khi chỉ cần nhìn vào những bình luận ấy , cô cũng đủ cảm nhận được sự quan tâm của mọi người .
Đôi môi anh đào khẽ mấp máy, cô cười khẽ rồi nói : “Trận thi đấu lần này rất phức tạp, ngày mai còn phải đi khắp nơi tìm manh mối nữa. Tôi cũng giống như mọi người , chỉ mong nhanh ch.óng tìm được đồng đội của mình thôi.”
[Chúc Cửu Âm: Đúng thế, trò chơi mới là trọng tâm.]
[Nam Hoài: Trò chơi cái gì cơ chứ? Bây giờ chẳng phải nên tập trung ngắm nhan sắc hay sao ? Vợ tôi đẹp quá đi mất, hu hu hu hu hu hu hu!]
[Chuyển Niệm: Đẹp đến phát khóc +1!]
Sau khi “tỏ tình” với cô xong, khung bình luận cũng bắt đầu thảo luận một cách nghiêm túc.
[Miêu Mặc: Hiện tại vẫn chưa có đầu mối gì cả, manh mối ít quá đi mất.]
[Ngộ Oánh: Vậy thì Vân Thần sẽ hạ cánh ở nơi nào đây?]
[Hệ Thống Nhân Mè Đen: Tôi có một ý nghĩ táo bạo… cái anh chàng “đứa con của thần thái dương” kia không phải chính là…]
[Trường Uyên: Á á á, xin đừng, xấu hổ quá đi mất, ngậm miệng vào !]
Vốn dĩ cô chỉ hỏi một câu, không ngờ trí tưởng tượng của những dòng bình luận quả thực khiến người ta phải kinh ngạc.
[Vân Tiêu Vũ Ký: Có khi hạ cánh ở ngay trong kiệu hoa cũng không chừng đâu nhé.]
[Yêu Yêu: Có khả năng đấy nha, chẳng lẽ là trong kiệu hoa của ma nữ sao ?]
[Lâm An: Cái người bảo tân nương là ác quỷ kia à ? Ha ha ha, tôi lại nghĩ là cái anh chàng đại gia phú nhị đại nhà họ Thẩm kia cơ, kiểu thanh mai trúc mã các thứ ấy .]
[Tiểu Trì Ngư: Không thể nào, anh chàng thanh mai trúc mã kia chẳng phải còn có một vị “công chúa” gì đó của anh ta nữa sao ? Không thể chấp nhận được đâu , emmmm…]
[Vương À Ngu: Đừng đoán nữa, Hoành Thánh chính là “công chúa” đấy.]
[Vi Thiển: Nếu Vân Thần mà là cô dâu ma, mọi người coi như đã được “định sẵn” cái kết diệt sạch toàn đội rồi . Tôi bỏ một phiếu cho phe công chúa.]
[Ôn Như Cố: Xoa xoa tay, tôi lại thấy “cô dâu” là không chạy đi đâu được rồi , hi hi hi.]
Phe công chúa, phe cô dâu và phe thanh mai trúc mã chia ba thiên hạ.
Nguyễn Kiều bị trí tưởng tượng phong phú của khán giả làm cho bật cười , nhưng ngày mai nhà họ Thẩm quả thực là nơi bắt buộc phải đến. Nhiệm vụ cốt truyện yêu cầu cô phải tìm cách phát đi thông tin cầu cứu về vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Đêm đã khuya, nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, Nguyễn Kiều hít một hơi thật sâu rồi nằm xuống giường, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Cô đã mơ một giấc mơ.
Theo lý mà nói , trong trò chơi rất hiếm khi nằm mơ, trừ phi bản thân phó bản này đã tác động vào giấc mộng, hoặc giả người chơi đã phải chịu một loại kích thích mãnh liệt nào đó trước khi ngủ.
Cô đơn độc bước đi giữa khu rừng đêm mù mịt sương giăng, xung quanh là tiếng quạ kêu khàn đặc.
Con đường dưới chân chẳng thể phân rõ phương hướng, mờ ảo ẩn hiện trong làn sương không rõ là bóng những cành cây khô, hay là cái bẫy của lũ yêu ma quỷ quái nơi núi rừng hoang vắng.
Cuối cùng, phía trước xuất hiện một khoảng đất trống rộng lớn.
Xung quanh bao phủ bởi làn sương mù màu xanh lam u tối, kéo dài từ chiếc kiệu hoa đặt giữa khoảng đất trống đến tận dưới chân cô.
Chiếc kiệu trông không hề xa hoa, thậm chí có phần đơn sơ, nhưng những chi tiết cần thiết đều đầy đủ. Trên tấm vải đỏ thẫm thêu hình “đan phụng triều dương” và “bách t.ử đồ”, lấp lánh những sợi chỉ vàng, chỉ bạc đan xen.
Hai chiếc đòn kiệu dài nhô ra ở hai bên trái phải , tựa như đang dang rộng vòng tay chào đón cô.
Nơi núi hoang vách đá, giữa đêm khuya vắng lặng không một bóng người , chiếc kiệu hoa đỏ rực nằm đó, cô độc đến lạ thường.
Đôi chân Nguyễn Kiều như không còn nằm trong tầm kiểm soát, vô thức bước về phía trước .
Khi chỉ còn cách chiếc kiệu nửa mét, một cơn gió lạnh từ đâu ập đến, hất tung tấm rèm kiệu.
Nguyễn Kiều chưa kịp nhìn rõ bên trong thì đã cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ phía sau đẩy mạnh, khiến cô ngã nhào vào lòng chiếc kiệu hoa.
Cô va phải người đang ngồi trong đó, nhưng đối phương dường như không hề yếu đuối như cô tưởng tượng.
Thậm chí vóc dáng người này còn có phần cao lớn; cô vừa ngã vào kiệu đã rơi gọn trong vòng tay của họ.
Nguyễn Kiều ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là một chiếc cằm cương nghị, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng cùng đôi mắt dài sâu thẳm.
Mái tóc dài của người nọ xõa xuống mu bàn tay cô, mang theo cảm giác ngứa ngáy đầy lạ lẫm.
Bộ hỉ phục đỏ rực không những không hề quê mùa, ngược lại còn làm nổi bật làn da trắng đến mức gần như trong suốt của anh , toát lên vẻ đẹp yếu ớt đầy bệnh tật. Bộ lễ phục rườm rà ôm lấy vòng eo săn chắc, gầy gò, bên eo thắt dải đai lưng thêu mây khảm ngọc bằng chỉ trắng, càng làm bật lên khí chất như ngọc của người nam t.ử. Những sợi tóc đen nhánh từ vai xõa xuống, rủ thẳng lên đôi tay đang đặt trên người cô.
Anh giơ bàn tay với những khớp xương rõ ràng lên, những đầu ngón tay tái nhợt nhẹ nhàng đặt trên khuôn mặt cô, tỉ mỉ phác họa từng đường nét.
Đầu ngón tay lướt qua khóe mắt,
Lướt qua sống mũi, lướt qua bờ môi.
Cuối cùng, anh dùng ngón tay kẹp c.h.ặ.t lấy cằm cô.
Anh chầm chậm cúi đầu, đôi đồng t.ử vốn đen láy giờ đây lóe lên tia m.á.u yếu ớt, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên gương mặt của cô gái trong lòng.
Một lúc lâu sau , anh mới cúi người xuống…
…
“Hù!” Nguyễn Kiều giật mình ngồi bật dậy trên giường. Ánh bình minh từ cửa sổ chiếu rọi vào phòng, đầu óc cô vẫn còn cảm giác ong ong, choáng váng.
Trước đó cô đã mơ thấy giấc mơ gì nhỉ?
Hình như, trong mơ có một mỹ nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)