Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyễn Kiều và Trần Tư đi ra phía sau một căn nhà bên cạnh. Mai T.ử có vẻ là người ít nói , chỉ đứng một bên, cũng không có ý định bắt chuyện với hai người .
Mộc Lạc ghé sát vào mặt Tô Tịch, nhỏ giọng hỏi: “Trần Tư này , tôi thấy cô ta xấu tính lắm, Miên Miên liệu có bị bắt nạt không ?”
Tô Tịch nhìn về hướng Nguyễn Kiều rời đi , ánh mắt lưu luyến: “Miên Miên quả thật có hơi đơn thuần và lương thiện, nhưng tôi tin vào phán đoán của cô ấy . Dù vậy , nếu cô ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ lập tức chạy sang.”
Mộc Lạc luôn cảm thấy lời này của Tô Tịch có gì đó không đúng. Cậu lộ vẻ nghi hoặc, nghĩ ngợi một lúc rồi cũng không muốn xoắn xuýt nữa, bèn kéo Tô Tịch thần thần bí bí sang một bên. Liếc nhìn Mai T.ử đang đứng trước cửa, cậu hạ thấp giọng như đang làm chuyện mờ ám, hỏi Tô Tịch:
“Anh trai, tôi chỉ hỏi anh một chuyện thôi, anh có phải rất giỏi đ.á.n.h nhau không ?”
Tô Tịch suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Hiện tại có lẽ tôi không mạnh lắm, không có cách nào kích hoạt trạng thái chiến đấu.”
Anh lại bổ sung thêm một câu: “Nếu vừa nãy tôi mở miệng là đ.á.n.h cậu luôn, vậy thì chứng tỏ lúc đó sức chiến đấu của tôi đang ở mức khá cao.”
Mộc Lạc: “??”
Mộc Lạc ho khan một tiếng: “ Tôi đã thấy anh không ổn từ lâu rồi , cứ như biến thành một người khác ấy . Là phân liệt nhân cách à ? Hay là thiết lập trò chơi gì đó? Thôi bỏ đi , cũng chẳng liên quan đến tôi . Chỉ cần anh đ.á.n.h được là đủ rồi . Thế với trạng thái hiện tại này của anh , anh có thể đối phó với quái ở cấp bậc nào?”
Càng nói , Mộc Lạc càng thấy hơi chán nản. Ban đầu cậu còn tưởng mình ôm được đùi lớn, ai ngờ thực lực của đối phương lại lúc mạnh lúc yếu.
Đến cả trạng thái chiến đấu còn không mở được , e rằng đối phó với loại quái làm nền cấp thấp như dân làng bình thường thôi cũng đã rất chật vật. Nếu gặp quái mạnh hơn một chút, biết đâu còn phải để cậu chăm sóc ngược lại .
Tô Tịch nghiêm túc suy nghĩ một lúc, dường như đang cân nhắc thực lực hiện tại của bản thân .
“Cấp bậc Lãnh Chúa thì khá khó đối phó, giới hạn cao nhất đại khái là…”
“Dưới cấp tiểu ác ma.”
Mộc Lạc: “?? Làm phiền rồi .”
Rốt cuộc người này là kiểu gì vậy ?
Không mở trạng thái chiến đấu mà vẫn có thể gánh nổi đối thủ dưới cấp tiểu ác ma sao ?
Người bình thường nếu không mở trạng thái chiến đấu thì ngay cả cấp bậc quái làm nền cũng rất khó đối phó. Những người có tố chất cơ thể tốt hoặc từng được huấn luyện ngoài đời thực có lẽ còn có thể tay không chống đỡ vài đòn, nhưng muốn đối đầu với quái vật bình thường thì bắt buộc phải kích hoạt trạng thái chiến đấu.
Tiểu ác ma đã tương đương với một boss nhỏ trong phó bản trung cấp đến sơ cao cấp. Vậy nếu mở trạng thái chiến đấu, thậm chí tiến vào trạng thái Lãnh Chúa của Vân Thôn Tịch Quyển, thì rốt cuộc sẽ mạnh đến mức nào?
Mộc Lạc ngồi xổm xuống, đôi chân dài co lại . Ống tay áo đạo bào rộng thùng thình trượt xuống cổ tay, cậu tiện tay kéo lên rồi thở dài một hơi .
Tô Tịch nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
Mộc Lạc đáp: “ Tôi đang ngồi trên đỉnh núi chanh cao thật cao.”
Cuộc đối thoại này chẳng khác nào hỏi: “Lần này thi thế nào?”
Đối phương lại đáp: “Không khả quan lắm, trước khi thi còn chưa ôn xong, chắc chỉ được khoảng 99 điểm thôi.”
Cậu tự bế nửa phút, rồi mới đứng dậy, miễn cưỡng điều chỉnh lại tâm trạng. Ánh mắt nhìn về phía Tô Tịch cũng trở nên nghiêm túc hơn: “ Tôi có chuyện muốn nói với anh .”
…
Nguyễn Kiều muốn tranh thủ Trần Tư, nhưng đối phương là người thông minh, hiểu rõ nói nhiều ắt lộ sơ hở. Ngay từ đầu cô ta đã không lên tiếng, chờ Nguyễn Kiều chủ động mở lời để nắm quyền chủ động trong tay.
Dĩ nhiên cũng không thể để hai người cứ tiếp tục im lặng nhìn nhau như vậy .
Nguyễn Kiều chủ động phá vỡ bầu không khí trầm mặc: “Chuyện của Mai T.ử chính là thành ý hợp tác tôi đưa ra cho cô.”
Câu nói này cũng đồng nghĩa với việc cô thừa nhận bản thân biết rõ đó là một cái bẫy.
Trần Tư lộ ra vẻ mặt đúng như dự đoán: “Cô giúp tôi là vì cô vốn không phải người sống, hay là muốn mượn chuyện này để lấy lòng tin của tôi , rồi trà trộn sang phía tôi làm nằm vùng?”
Nguyễn Kiều hỏi ngược lại : “Chuyện đó quan trọng sao ?”
Mục đích của Trần Tư là giành lấy thắng lợi cho bản thân . Còn Nguyễn Kiều có thật sự cùng phe với cô ta hay không , thực ra cũng không ảnh hưởng đến việc cô ta đã có trong tay bằng chứng xác thực về trận doanh “nhân loại”.
Huống hồ, bất kể Nguyễn Kiều nói gì, Trần Tư cũng không thể hoàn toàn tin tưởng cô.
Vậy nên, thật giả của thân phận ngược lại không còn quá nhiều ý nghĩa.
Nguyễn Kiều nói : “Tiêu chuẩn phân chia trận doanh cô đều đã biết rồi , chuyện này không cần tôi giải thích thêm. Các cô không phải người đến hỗ trợ giáo d.ụ.c, mà là thủy quỷ, đúng không ? Phó bản lần này đã thể hiện rất rõ, trong số người chơi có tồn tại những kẻ không phải con người .”
Trần Tư hỏi: “Cậu đạo sĩ kia nói cho cô biết à ?”
Nguyễn Kiều không phủ nhận.
Trần Tư tiếp tục: “Không sai, chúng tôi mượn thân phận giả của người đến hỗ trợ giáo d.ụ.c để trà trộn vào . Nếu cô đã biết chuyện này , vậy tại sao vẫn chọn hợp tác với tôi ? Cô có mục đích gì?”
Nguyễn Kiều đáp: “Mục đích hợp tác của tôi rất đơn giản, tôi cần cô giành được sự tin tưởng từ phía Thẩm Mộc.”
Điều này vừa khéo lại đúng với mục tiêu của Trần Tư.
Cô ta hỏi tiếp: “Vậy còn cô?”
Nguyễn Kiều giúp cô ta đến mức này , không thể nào bản thân lại không có tính toán gì.
Nguyễn Kiều mỉm cười : “Cô có được sự tin tưởng của Thẩm Mộc, đối với tôi đã là kết quả tốt nhất rồi . Chuyện phía sau tôi tin cô sẽ tự sắp xếp. Cô thắng lợi… chẳng phải cũng chính là tôi thắng lợi sao ?”
Câu nói này của Nguyễn Kiều đã ngầm biểu thị rằng cô và Trần Tư đang đứng cùng một trận tuyến.
Trần Tư nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Kiều, dường như muốn từ đó nhìn ra liệu cô có đang nói dối hay không .
Đôi mắt của thiếu nữ trong trẻo và sáng ngời, gương mặt nhỏ nhắn mang theo vài phần xinh đẹp đáng yêu, nhưng thần thái lại vô cùng điềm tĩnh và tự tin.
“Nếu cô vẫn cảm thấy trên đời không có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, vậy thì trả lời tôi một câu hỏi.”
Nguyễn Kiều tiếp tục: “Cô Độc Phi Ưng… rốt cuộc là người sống hay người c.h.ế.t?”
Trần Tư nhìn cô. Vẻ nghiêm túc vốn có trên mặt bỗng tan đi , cô ta bật cười : “ Tôi nói anh ta là người c.h.ế.t, cô có tin không ?”
Nguyễn Kiều không đáp.
Trần Tư tiếp tục phản công. Nguyễn Kiều đã vạch trần thân phận của cô ta để giành quyền chủ động, vậy cô ta cũng không định tỏ ra lép vế.
“Nếu tôi đoán không nhầm… Vân Thôn cũng không phải người sống, đúng không ? Nếu không thì chỉ bằng một sợi xích sắt bé tí như thế, làm sao có thể trói được anh ta ?”
Trần Tư biết Tô Tịch từng bị nhốt trong từ đường bằng xích sắt. Mặc dù cô ta không rõ chi tiết về bùa chú trên sợi xích đó, nhưng điều ấy không cản trở việc đưa ra phán đoán.
“Cô và anh ta chắc chắn là cùng một đội. Nếu bốn người chúng ta đều thuộc trận doanh không phải người , cộng thêm Cô Độc Phi Ưng nữa thì vừa khéo đủ năm người …”
“Vậy cậu em đạo sĩ kia e rằng chính là trận doanh người sống. Hơn nữa thân phận của cậu ta lại vừa hay khắc chế chúng ta , nên cô tốt nhất đừng đi quá gần cậu ta .”
“Đã là người cùng đội, tôi cũng không muốn kế hoạch bị phía cô phá hỏng đâu .”
Giọng Nguyễn Kiều nhàn nhạt vang lên: “Chuyện này thì không cần cô phải lo.”
[Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Trần Tư cũng thông minh đấy chứ.]
[Chấp Tửu Y Nhàn Vân: Tôi thấy cô ta đang cố tình chia rẽ quan hệ giữa con trai tôi với Miên Miên!]
[Chủ nhân của mèo lông xoăn nè: Cô ấy chỉ đang phân tích một cách tương đối khách quan thôi, sự thật vốn dĩ cũng là như vậy mà.]
[Nam Sơn: Lạc nhi, đứa con trai ngốc nghếch của mẹ ơi, phải làm sao đây hu hu… Xung quanh toàn một đám cáo già.]
Nguyễn Kiều lại nói : “Cô biết dị năng của tôi mà.”
Trước đó, khi còn ở trên tầng nhà Tần Nguyệt, Nguyễn Kiều đã từng sử dụng tâm thuật với Mai Tử. Cuộc đối thoại vừa rồi cũng cho thấy năng lực này của cô quả thực có tác dụng.
Quả nhiên, ngón tay Trần Tư khẽ động một chút, ánh mắt cũng xuất hiện biến hóa rất nhỏ.
Dị năng của mỗi người sẽ dần dần ảnh hưởng đến cảm quan và cơ thể của chính họ. Sự tồn tại của loại dị năng thiên về tâm lý như tâm thuật khiến Nguyễn Kiều trở nên đặc biệt nhạy bén với những thay đổi tinh vi trong biểu cảm của sinh vật.
Biểu cảm và động tác vừa rồi của Trần Tư đã truyền đến cho cô một thông tin, thực ra đối phương cũng không hoàn toàn chắc chắn về chuyện Cô Độc Phi Ưng có phải người hay không .
Nếu chỉ đơn thuần nói dối, với năng lực diễn xuất của Trần Tư, Nguyễn Kiều không thể nhìn ra sơ hở.
Nhưng vào khoảnh khắc cô nhắc đến việc bản thân sở hữu dị năng nhìn thấu lòng người , Trần Tư đã d.a.o động trong chốc lát.
Chính sự hoảng hốt ngắn ngủi ấy , sự nghi ngờ liệu lời nói dối của mình có bị Nguyễn Kiều nhìn thấu hay không , đã vô tình bán đứng cô ta .
Thậm chí còn có khả năng Trần Tư từng lừa cả Cô Độc Phi Ưng, nói với anh ta rằng anh không phải người sống.
Nhưng trên thực tế, ngay cả Trần Tư cũng không thật sự biết rõ thân phận của Cô Độc Phi Ưng.
Khả năng cực lớn là, bản thân Cô Độc Phi Ưng cũng không hoàn toàn chắc chắn về trận doanh của mình , cho nên mới bán tín bán nghi đối với thái độ của Trần Tư.
[Bộ Tầm: Cuộc đối thoại của hai người này … là do tôi quá ngốc sao ? Sao tôi chẳng hiểu gì hết vậy ?]
[Chủ nhân của mèo lông xoăn nè: @Lớp trưởng đâu rồi ]
[Tù Chi: Xin lớp trưởng tóm tắt giúp!]
[Cuộn Bột:
1. Miên Miên và Trần Tư dường như đã đạt được nhận thức chung về việc phân chia trận doanh giữa “ người ” và “ không phải người ”. Hai người tạm thời liên minh, còn Miên Miên sẽ giúp Trần Tư giành được sự tin tưởng từ trận doanh “ người sống” bên phía Thẩm Mộc.
2. Hai người cũng đang tung b.o.m khói với nhau . Nói nhiều như vậy , nhưng thực chất vẫn luôn đề phòng và thăm dò đối phương.]
Nguyễn Kiều đồng ý nói chuyện riêng với Trần Tư vốn cũng là để dò xét thái độ của cô ta . Sau khi xác nhận suy nghĩ hiện tại của Trần Tư về cơ bản phù hợp với điều mình mong muốn , Nguyễn Kiều mới yên tâm hơn một chút.
Lần thăm dò này còn mang lại thêm một kết quả khác liên quan đến thân phận của Cô Độc Phi Ưng, trận doanh của anh ta hiện vẫn chưa thể xác định.
Nguyễn Kiều nói mình định đến nhà Tần Nguyệt để tiếp tục điều tra chuyện liên quan đến cô dâu.
Trần Tư thì tỏ ý cô ta sẽ dẫn Mai T.ử đi hỏi thăm trong thôn về những chuyện quái dị xảy ra gần đây.
Đã vậy , hai nhóm người dứt khoát tách ra hành động riêng.
Mai T.ử đi theo Trần Tư về phía nam của ngôi làng. Trên đường, hai người dường như đang trao đổi điều gì đó.
Thấy Nguyễn Kiều quay lại , Mộc Lạc cũng vội vàng chạy tới: “Cô ta không làm gì cô chứ?”
Nguyễn Kiều lắc đầu: “Không sao , đi thôi.”
Mộc Lạc có dáng người cao ráo, đứng cạnh Nguyễn Kiều vừa khéo tạo thành kiểu chênh lệch chiều cao rất đáng yêu, khiến màn hình đạn lập tức gào thét dữ dội.
Nhưng còn chưa đi được mấy bước, Mộc Lạc đã cảm thấy có một luồng lực bất ngờ đẩy mình sang bên.
Bị đẩy trong lúc không hề phòng bị , cậu loạng choạng lùi mấy bước. Vừa ngẩng đầu lên, cơn tức giận đã bốc lên: “Ai đẩy tôi vậy ?”
Không ai thèm để ý đến cậu .
Mộc Lạc quay đầu nhìn về phía thủ phạm, lại phát hiện đối phương vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra . Anh ung dung bước vào vị trí vừa rồi của cậu , thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn Nguyễn Kiều, nơi đáy mắt thấp thoáng ý cười như ánh sáng vụn.
Mộc Lạc không cam lòng, lập tức tiến lên, hết lần này đến lần khác muốn chen vào giữa hai người .
Nhưng
Tô Tịch luôn dùng đủ kiểu động tác và
thay
đổi vị trí tưởng như vô tình,
lại
lần
nào cũng
vừa
khéo chặn
cậu
lại
.
Mộc Lạc: “??”
Trước đây quả nhiên cậu đã bị vẻ ngoài ngoan ngoãn vô hại cùng khí chất dịu dàng của tên này lừa rồi !
Rõ ràng đây là một con sói xám lớn chuyên âm thầm bắt nạt người khác!
Mộc Lạc cứ lén lút có đủ loại động tác nhỏ ở phía sau , đến cả Nguyễn Kiều cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, bèn quay đầu nhìn cậu : “Cậu sao thế?”
Mộc Lạc “oao” lên một tiếng gọi, biểu cảm thê lương oán hận: “Hoàng thượng, ngài phải mưa lộ quân triêm* chứ ạ!”
*(Mưa móc ban đều: ý nói phải sủng ái đều nhau )
Cậu ta đi ở phía sau giống như một cái bóng đèn rất đáng thương có đúng không hả!
Nguyễn Kiều: “??”
Tô Tịch dừng bước, đôi chân dài miên man đứng thẳng tắp, trên mặt vẫn treo nụ cười thanh khiết như cũ, ánh mắt lại rất nguy hiểm: “Miên Miên, cô đi trước đi , tôi đi xem cậu ta một chút.”
Mộc Lạc dừng bước, bản năng cảm nhận được một tia nguy hiểm và sát khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-39-tan-nuong-quy-the-luong-11.html.]
Nhưng cậu ta đã đến trước mặt Tô Tịch rồi .
Dáng người của Mộc Lạc rất cao, nhưng Tô Tịch rõ ràng còn cao hơn cậu ta một chút.
Tô Tịch hơi nheo nheo mắt, khí chất vốn dĩ ngoan ngoãn vô hại có chút thay đổi mập mờ: “Mưa lộ quân triêm?”
Mộc Lạc lập tức liền tơi tả: “Anh trai, sai rồi , tôi lại sai rồi , hậu cung giai lệ ba ngàn người hoàng thượng chỉ độc sủng một mình anh thôi! Tôi là đến quét nhà cho hai người , không , trông cửa ấy chứ!”
Tô Tịch cười rồi , khóe miệng khẽ nhếch lên giống như một làn gió trong lành thổi tan ngày xuân, đuôi mắt đẹp đẽ vẽ ra độ cong dịu dàng: “Sau này đừng đùa như vậy nữa, đúng rồi , tôi có thẻ đạo cụ có thể g.i.ế.c đồng đội đấy.”
Mộc Lạc: “??”
Anh có loại thẻ đạo cụ đó thì tại sao còn phải nói cho tôi biết chứ??
Cậu đây là lại bị Vân Thôn Tịch Quyển uy h.i.ế.p rồi đúng không ?
Mộc Lạc cảm thấy ở chung với một bệnh nhân phân liệt nhân cách đúng là mệt mỏi quá đi mất.
[Dư Kị: Ha ha ha ha ha ha, tranh sủng cười xỉu luôn.]
[Bình Bình thích viết bình luận: Ngọt Ngào lúc ghen đáng yêu quá đi mất!]
[Mỗi ngày lại yêu Đại Đại: Lạc nhi run lẩy bẩy.jpg]
Nguyễn Kiều đi phía trước quay đầu lại : “Các người làm gì thế? Không đi nhanh là không kịp cơm trưa đâu đấy.”
Tô Tịch quay đầu, lập tức đổi sang vẻ dịu dàng như thường: “Đến ngay đây.”
Mộc Lạc: …
Đúng là đồ lật mặt!
Đồ tiêu chuẩn kép!
Chỉ biết bắt nạt người thật thà như tôi thôi!
…
Đường trong bãi đá lởm chởm quả thực rất khó đi .
Cơn mưa vừa dứt không lâu, mặt đá vẫn còn trơn trượt. Đi trên đó chẳng những khó bước mà chân cũng không mấy dễ chịu, hèn gì nơi này hiếm thấy người sinh sống.
Đi thêm một đoạn, sau màn cây rậm rạp che khuất, một căn nhà gỗ hai tầng nhỏ nhắn dần hiện ra .
Đây hẳn là nhà họ Tống, nơi Tần Nguyệt đã gả đến. Theo lời mẹ Nguyễn từng giới thiệu, Tiểu Tống tên đầy đủ là Tống Hà, là một người nông dân thật thà, chất phác, làm việc chăm chỉ lại chịu khó.
Dù khi còn rất nhỏ, bố mẹ anh ra ngoài làm thuê rồi không may gặp t.a.i n.ạ.n giao thông qua đời, còn để lại một khoản nợ, nhưng anh chưa từng một lời oán trách. Anh lặng lẽ trả hết cả tiền gốc lẫn tiền lãi cho từng chủ nợ. Đến nay cưới được vợ, lập gia đình ổn định, cũng xem như sau bao năm chịu khổ cuối cùng đã đến ngày khổ tận cam lai.
Xung quanh căn nhà yên tĩnh đến lạ, ngoài tiếng chim thỉnh thoảng vang lên, hầu như không còn âm thanh nào khác, càng khiến khung cảnh nơi đây thêm phần thanh u, vắng vẻ.
Hèn gì trước đó “bạn cùng phòng” của Nguyễn Kiều từng nói phong cảnh nơi này rất đẹp , đến đây hỗ trợ giáo d.ụ.c cũng có thể xem như một chuyến du lịch.
Nguyễn Kiều bước lên gõ cửa. Dù đang là giữa trưa, nhưng vì xung quanh cây cối um tùm lại gặp đúng ngày âm u nên ánh sáng vô cùng yếu ớt. Ánh mặt trời gần như bị tán lá và mái hiên che khuất hoàn toàn .
Vài phút sau , cánh cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt rồi hé mở một khe nhỏ.
Sau khe cửa là khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi. Ngũ quan đoan chính nhưng vẻ mặt đầy cảnh giác. Anh ta nhìn bọn họ rồi hỏi: “Các người là ai?”
Nguyễn Kiều giới thiệu: “ Tôi là bạn thân từ nhỏ của Tần Nguyệt, con gái nhà họ Nguyễn. Chắc anh từng nghe cô ấy nhắc đến tôi rồi . Anh là anh Tống phải không ?”
Sự đề phòng trên mặt Tống Hà dịu đi đôi chút, nhưng anh ta vẫn chưa hoàn toàn mở cửa, chỉ hỏi: “Còn hai người này ?”
Nguyễn Kiều đáp: “Là bạn của tôi . Lần này khó lắm tôi mới có dịp trở về, nên muốn đến xem thử Tần Nguyệt sống thế nào rồi .”
Tống Hà lúc này mới mở hẳn cửa, giọng trầm thấp: “Mọi người vào trước đi .”
Vừa bước vào trong, cảm giác đầu tiên là lạnh.
Cửa sổ trong nhà đều đóng kín, không khí âm u đến mức khiến người ta có cảm giác nặng nề, tĩnh mịch như thiếu đi sức sống. Ngay cả trên gương mặt Tống Hà cũng không còn vẻ tinh thần mà một người trẻ tuổi nên có .
Tống Hà dẫn ba người vào nhà chính rồi mới mở cửa sổ ra : “Trong nhà không có gì t.ử tế để tiếp đãi, để tôi rót cho mọi người ít trà .”
Nguyễn Kiều hỏi anh : “Tiểu Nguyệt đâu rồi ?”
Tống Hà bưng trà đến, đáp: “Cô ấy lên thị trấn bên kia bán ít đồ, vẫn chưa về. Tôi nghe nói vụ sạt lở trước đó khá nghiêm trọng, đường đều bị cuốn trôi cả rồi . Chắc phải đợi sửa xong đường thì cô ấy mới quay về được . Cô là Tiểu Nguyễn đúng không ? Cô… định ở lại trong thôn bao lâu?”
Nguyễn Kiều suy nghĩ một lát rồi nói : “Chắc chỉ ở lại mấy ngày thôi.”
Nghe vậy , sắc mặt Tống Hà mới thả lỏng hơn đôi chút: “Trước đây tôi thường nghe Tiểu Nguyệt nhắc đến cô, nói cô là người bạn thân nhất từ nhỏ của cô ấy .”
Mộc Lạc chỉ cảm thấy nơi này âm u đến mức khiến người ta sởn người , ở thêm một lúc đã thấy ngột ngạt khó chịu: “Nếu người không có ở đây, vậy chúng ta về trước đi .”
Nguyễn Kiều đứng dậy: “Nếu Tiểu Nguyệt về rồi thì anh nói với cô ấy một tiếng nhé, tôi đang ở nhà họ Nguyễn đợi cô ấy . Lâu rồi không gặp, tôi cũng khá nhớ cô ấy .”
Tống Hà gật đầu.
[Hệ thống] Nhiệm vụ cốt truyện đã được cập nhật.
Nguyễn Kiều liếc nhìn bảng nhiệm vụ vừa mới làm mới.
[Nhiệm vụ cốt truyện] Không gặp được Tần Nguyệt khiến cô có chút thất vọng, tất cả đều tại trận mưa c.h.ế.t tiệt này . Đã vậy thì chi bằng đi xem thử rốt cuộc nhà thợ mộc Đại Ngưu đã xảy ra chuyện quái dị gì.
[Nhiệm vụ cốt truyện] Tìm Tần Nguyệt, hỏi thăm xem dạo này cô ấy sống thế nào (0/1)
[Nhiệm vụ cốt truyện] Điều tra rõ chuyện quái dị xảy ra trong nhà thợ mộc Đại Ngưu (0/1)
Vốn dĩ đây là nhiệm vụ thuộc về Mộc Lạc. Nhưng vì giá trị may mắn và tỷ lệ kích hoạt sự kiện ngẫu nhiên của Nguyễn Kiều cao hơn người bình thường, nên sau khi tham gia vào những chuyện này , cô cũng nhận được nhiệm vụ tương ứng.
Mức độ hoàn thành cùng số lượng nhiệm vụ cốt truyện hoàn thành sẽ ảnh hưởng đến kết quả tổng kết phó bản cuối cùng.
Nguyễn Kiều lên tiếng: “ Tôi muốn đi vệ sinh một chút, có được không ?”
Tống Hà do dự một lát rồi chỉ về một hướng: “Nhà vệ sinh ở bên kia .”
Nguyễn Kiều nói cảm ơn rồi đi theo hướng anh ta chỉ. Băng qua nhà chính là một cầu thang dẫn lên tầng hai, còn cửa nhà vệ sinh nằm ngay bên cạnh.
Nhưng cô không đi vào nhà vệ sinh, mà dừng bước trước cầu thang.
Đối diện cửa nhà vệ sinh có một ô cửa sổ rất cao, lúc này đang đóng kín, khiến toàn bộ không gian phủ một màu xám xịt, vừa ảm đạm vừa ẩm lạnh.
Nguyễn Kiều đưa tay chạm nhẹ vào lan can cầu thang, cảm thấy cả ngôi nhà toát ra một hơi lạnh âm u khó tả.
Cô vịn vào tay vịn gỗ, hơi nghiêng người nhìn lên tầng trên .
Những bậc cầu thang gỗ phủ đầy rêu xanh loang lổ, xen lẫn dấu vết bị mối mọt gặm đục, kéo dài lên phía trên rồi chìm dần vào bóng tối.
Khắp các bức tường đều chi chít những vết nứt cũ kỹ và những mảng ố bẩn loang lổ.
Biểu cảm của Nguyễn Kiều dần trở nên nghiêm túc: “Chỗ này …”
[Quân Quảng Thứ: Cảm giác cực kỳ không ổn .]
[Hắc Chỉ Miêu Bạch Họa: Kỳ quái +1]
[Vân Đồng: Miên Miên phát hiện ra điều gì rồi sao ?!]
Nguyễn Kiều chậm rãi nói : “ Tôi cảm thấy ở đây lâu ngày chắc sẽ bị thấp khớp mất thôi. Quá âm u, ẩm lạnh rồi , hoàn toàn không có lợi cho sức khỏe.”
[Tiểu Thu: Phụt, ha ha ha ha ha...]
[Trưa Mai Ăn Cái Gì Đây: ???]
[Luyến Luyến: Không hổ là vợ tôi , điểm chú ý lúc nào cũng nằm ở chỗ người bình thường không nghĩ tới.]
[Chiêu Bạch: Ha ha ha ha ha, đến cả bệnh thấp khớp mà cũng nghĩ ra được .]
Cô quay đầu nhìn lại . Xuyên qua cửa nhà chính, cô thấy Mộc Lạc và Tô Tịch vẫn đang trò chuyện với Tống Hà.
Thấy không ai chú ý đến mình , Nguyễn Kiều vịn tay vào lan can cầu thang rồi chậm rãi đi lên tầng trên .
Càng đi lên, ánh sáng càng trở nên mờ tối.
Cuối cùng, cô chỉ có thể lần theo cầu thang mà bước tiếp.
Chẳng mấy chốc đã lên đến điểm cuối. Nguyễn Kiều đưa tay đẩy thử phía trước nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích. Cô đưa tay sờ soạng kiểm tra, phát hiện đó là một cánh cửa gỗ đã bị khóa từ bên ngoài.
Ban ngày ban mặt, tại sao tầng hai lại phải khóa kín như vậy ?
Xung quanh yên tĩnh đến mức bất thường. Căn nhà nằm sâu giữa đống đá và rừng cây, ngày thường gần như chẳng có ai ghé thăm.
“Cô đang làm gì vậy ?”
Đúng lúc ấy , giọng nói trầm thấp của Tống Hà đột nhiên vang lên sau lưng cô.
[Bạc Nhà Bạn: Đột nhiên lên tiếng như vậy dọa c.h.ế.t người rồi .]
[Lâm An: Ôi đờ mờ, người anh em này biết dịch chuyển tức thời à ??]
[Tây Tây: Anh ta xuất hiện từ lúc nào vậy trời?!]
[Đẹp Hơn Bao Tự: Tự nhiên có người lên tiếng ngay phía sau làm tôi nổi hết da gà…]
Giọng anh ta rất thấp. Tuy ngữ điệu vẫn bình thản, nhưng Nguyễn Kiều vẫn nghe ra trong đó thấp thoáng chút không vui.
Cô quay người lại . Trong bóng tối lờ mờ, cô không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt Tống Hà.
Nguyễn Kiều khựng lại một thoáng rồi nói : “ Tôi vừa nghe thấy trên này có tiếng động nên tưởng là mèo hay thứ gì đó, mới đi lên xem thử. Nhưng sao tầng hai lại khóa vậy ?”
Ngữ khí của Tống Hà vẫn không hề d.a.o động: “Cô đoán đúng rồi đấy. Chỗ này có rất nhiều mèo hoang, để tránh chúng chạy vào c.ắ.n hỏng đồ đạc rồi lục tung phòng ốc nên tôi mới khóa cửa lại .”
Nguyễn Kiều tỏ vẻ lo lắng: “ Nhưng vừa nãy tôi nghe thấy bên trong có tiếng động. Có khi nào mèo hoang đã chui vào rồi không ? Có cần tôi vào xem thử…”
“Không cần.”
Biểu cảm của Tống Hà cứng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh anh ta đã ngắt lời cô: “Một lát nữa tôi còn có việc, mọi người nên về đi .”
Chủ nhà đã có ý tiễn khách, Nguyễn Kiều cũng không thể tiếp tục mặt dày ở lại .
Ba người rời khỏi nhà Tống Hà. Mãi đến lúc đi ra ngoài, Mộc Lạc mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa đi trên đường, cậu ta vừa không nhịn được phàn nàn: “Cô không thấy cái dáng vẻ lúc nãy của Tống Hà đâu . Cứ như đang đề phòng trộm vậy , nhìn chằm chằm vào chúng ta mãi. Vừa thấy cô đi lên lầu là lập tức đi theo ngay, chúng tôi muốn cản cũng không cản được . Tôi dù gì cũng được tính là tướng mạo hơn người , chỉ là ăn mặc hơi giản dị một chút thôi, chứ đâu đến mức bị người ta xem như trộm để đề phòng thế chứ?”
Ngược lại , Tô Tịch không nói gì.
Nguyễn Kiều chợt dừng bước, cúi đầu nhìn lớp bụi trắng bám trên tay mình .
Nếu cô nhớ không nhầm, rất có thể thứ này dính vào lúc nãy khi chạm vào cầu thang hoặc cánh cửa trên tầng hai.
Cô chần chừ lên tiếng: “Cái này là…”
Ngón tay trắng nõn của Tô Tịch khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, sau đó vê nhẹ thứ kia giữa đầu ngón tay.
Nguyễn Kiều ngồi xổm xuống, tay còn lại thuận tiện hứng lấy một chiếc lá bên cạnh.
Cơn mưa vừa dứt chưa lâu, trên mặt lá vẫn còn đọng lại những giọt nước.
Cô để nước từ đầu lá nhỏ xuống lớp bột trắng trong lòng bàn tay mình . Ban đầu chỉ thấy mát lạnh, nhưng rất nhanh sau đó lại truyền đến cảm giác hơi nóng.
Mộc Lạc nói : “Nhà anh ta cũ nát thế này , chắc là tường bị bong vôi thôi. Xem ra trong thôn chúng ta vẫn chủ yếu là người nghèo nhỉ.”
Tô Tịch lắc đầu, giọng nói dễ nghe mang theo chút chần chừ: “Hình như là…”
Giọng của anh và Nguyễn Kiều đồng thời vang lên.
“Vôi sống.”
Mộc Lạc khó hiểu hỏi: “Vôi sống thì dùng để làm gì chứ?”
Ánh mắt Nguyễn Kiều khẽ lóe lên: “ Đúng vậy … vôi sống có thể dùng để làm gì chứ?”
Chaporia
Bình Luận (0)