1
Tôi vừa trở về nhà, ngoại trừ cha ra thì không một ai đón tiếp nồng hậu, đặc biệt là bà mẹ kế và đứa em gái cùng cha khác mẹ .
"Thời đại nào rồi mà còn mặc sườn xám." Minh Dao mỉa mai "Chị không định sống ở thời nhà Thanh luôn đấy chứ?"
Tôi ngồi trong phòng khách, dáng vẻ đoan trang, hoàn toàn lạc lõng với phong cách trang trí Âu châu xa hoa và những thiết bị thông minh đầy nhà. Mẹ kế thở dài: "Minh Thù à , con mặc thế này người ta nhìn vào lại tưởng nhà mình bạc đãi con... Nhất là nhà họ Yến, hai nhà sắp kết hôn đến nơi rồi , con cũng nên giữ chút thể diện cho gia đình chứ?"
Tôi im lặng không đáp. Kết hôn sao ? Phải đến lúc gả con gái đi , họ mới sực nhớ ra và đón tôi về.
"Minh Thu" Cha tôi trầm giọng "Hôn sự với nhà họ Yến đã định xong từ lâu. Giờ nhà họ Yến đề nghị đính hôn trước , con chuẩn bị đi , vài ngày tới sẽ gặp mặt Yến Sâm."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng đáp: "Vâng ạ."
Cha tôi hài lòng với vẻ ai bảo gì nghe nấy của tôi , liền đứng dậy bỏ đi . Cha vừa đi , Minh Dao đã nghênh ngang nói với tôi : "Chị biết Yến Sâm là ai không ? Có hiểu hắn không ? Chị tưởng chị trèo cao được chắc? Chị căn bản không xứng!"
Tôi rũ mắt, đôi tay đan vào nhau , giọng nói mang theo chút yếu ớt: "Em nói đúng, chị không hiểu cũng chẳng quen anh ta , lại càng chưa từng nghĩ đến việc gả đi ... Bây giờ chị là người sợ hãi nhất, nhưng lời cha nói chị không dám cãi."
Lúc này , tôi trông vừa vô tội, vừa đáng thương, diễn kịch vô cùng đúng mực. Minh Dao không ngờ tôi lại nhát gan đến mức này , nó ngẩn người ra một lúc rồi nghiến răng mắng một câu: " Đúng là đồ vô dụng!"
Mẹ kế đảo mắt, rồi giả vờ đau lòng than thở: "Thân thành này ai mà chẳng biết Yến Sâm là một kẻ điên. Tuy là con một của nhà họ Yến nhưng tính tình nổi tiếng hung bạo. Đường đường là người thừa kế tập đoàn đa quốc gia mà lại đi lính, nhiễm toàn thói côn đồ bặm trợn."
Bà ta xót xa ôm lấy vai tôi : "Cái thân hình mảnh mai này của con, cưới về rồi lỡ sau này bị hắn bắt nạt thì biết làm thế nào?"
Tôi khéo léo né tránh cái chạm của bà ta , lẩm bẩm nhắc lại : "Phải đấy, làm thế nào bây giờ..."
Mẹ kế nhân cơ hội bồi thêm: "Hai tập đoàn liên minh, con không đi thì phải có người khác đi . Nếu con không muốn , để Minh Dao đi thay cho — tính cách Minh Dao mạnh mẽ, có thực sự cãi nhau với Yến Sâm cũng không chịu thiệt."
Tôi ngập ngừng nhìn về phía Minh Dao: "Như vậy ... có thiệt thòi cho em ấy quá không ?"
Thái độ của Minh Dao thay đổi ngay lập tức, nó ngồi xuống cạnh tôi , sốt sắng: "Chúng ta là chị em ruột, thiệt thòi gì chứ. Chị à , yên tâm đi , chỉ cần em gả cho Yến Sâm thì chị sẽ được giải thoát."
Ồ. Tôi mỉm cười kín đáo, thật là — cảm ơn hai mẹ con nhiều nhé.
2
Bữa cơm với nhà họ Yến được chọn tại một câu lạc bộ tư nhân cao cấp. Tôi mặc một bộ sườn xám màu hoa sen nhạt, mái tóc dài ngang lưng được vấn lên gọn gàng bằng một chiếc trâm cài, để lộ chiếc cổ trắng ngần thanh tú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/my-nhan-suon-xam-va-ten-con-do-mac-vest/chuong-1.html.]
Minh Dao thấy
tôi
ăn mặc như
vậy
, trong mắt
không
giấu nổi vẻ chế giễu.
Nó còn giả vờ ân cần hỏi
tôi
có
muốn
mượn lễ phục của nó
không
.
Tôi
lắc đầu, dịu dàng
nói
mình
mặc thế
này
quen
rồi
.
Khi bước vào phòng bao, vị lão gia nhà họ Yến vốn đang ngồi bỗng sững sờ nhìn tôi , đôi mắt đã hơi mờ đục theo thời gian đột nhiên bừng sáng: "...Thính Lan."
"Cha" Người đàn ông lịch lãm ngồi cạnh lão gia lên tiếng. “Đây không phải là dì Đỗ”.
Cha tôi đứng bên cạnh cười nịnh nọt: "Đây là con gái tôi , Minh Thù. Đứa trẻ này trông vừa giống mẹ nó, vừa giống bà ngoại nó."
Cha tôi giới thiệu về người nhà họ Yến, đó là Yến tổng của tập đoàn Yến thị. "Chú Yến" Minh Dao nhanh nhảu hỏi trước "Anh Yến Sâm sao vẫn chưa thấy đến ạ?"
"Sâm Nhi có việc gấp cần xử lý, lát nữa sẽ qua sau ." Yến tổng trả lời Minh Dao, nhưng ánh mắt lại luôn dừng trên người tôi , cười nói : "Việc xảy ra đột ngột, con đừng để tâm nhé."
Nhân vật chính chưa đến, chủ đề bữa ăn tự nhiên chuyển sang chuyện kinh doanh. Cha tôi phàn nàn về một đối thủ cạnh tranh mới xuất hiện gần đây. Đó là một thương hiệu nội địa, chuyên dòng phục cổ cao cấp. Chỉ trong vài năm đã bành trướng mạnh mẽ, khiến thị phần của cha tôi bị sụt giảm nghiêm trọng.
Trong túi xách, điện thoại của tôi rung nhẹ. Tôi mượn cớ rời phòng bao, đi về phía hành lang vắng lặng. Câu lạc bộ tư nhân này vốn là một phủ vương gia cũ được cải tạo lại , cây cối xanh mát, đường đi lắt léo thâm nghiêm. Tôi đứng dưới một tán quế, bắt máy.
"Chị Lan, đây là bản thiết kế cho bộ sưu tập mùa tới." "Được." Tôi khẽ nới lỏng dây đai trên tay áo, lười biếng nói : "Gửi bản cứng qua đi , tối nay tôi xem xong luôn." "Chị xem thì có ích gì, chỉ có bản vẽ thôi, đằng sau còn phải làm khuôn, chọn vải, lên mẫu... Chị Lan, chị về đó làm gì cho mệt, cứ trực tiếp trở mặt với bọn họ cho xong."
Tôi giơ tay hái một đóa hoa quế, xoay xoay giữa các đầu ngón tay, nhếch môi: "Chưa đến lúc trở mặt. Tôi vẫn chưa lấy lại được những gì thuộc về mình , và bọn họ cũng chưa trả cái giá xứng đáng."
Đầu dây bên kia lên tiếng giục tôi sớm quay về. Ngay khi tôi định cúp máy, một bóng người đột ngột áp sát từ phía sau bức tường. Tôi bị bất ngờ, chân bước hụt một cái.
"Cẩn thận."
Bên tai truyền đến một giọng nói lạnh lùng như nước, vòng eo tôi bị một cánh tay rắn chắc siết c.h.ặ.t, mùi gỗ đàn hương nồng đậm lấn át cả hương hoa quế.
3
Chưa kịp phản ứng, ngón tay người đó đã lướt nhẹ trên chất liệu vải ở eo tôi . "Hửm?"
Giọng nói trầm thấp hơi nâng tông, vẫn mang vẻ lãnh đạm như cũ, dường như đang xác định điều gì đó, hai đầu ngón tay khẽ vê nhẹ lớp vải. Hôm nay tôi mặc một bộ sườn xám bằng gấm Tống, rất ôm sát người . Hành động vê vải đó chẳng khác nào đang mơn trớn vòng eo của tôi .
Nhận ra hành vi của đối phương, tôi không hề hoảng hốt cũng chẳng kêu cứu, ngược lại dứt khoát rút chiếc trâm cài tóc ra , đ.â.m mạnh về phía hắn . Đòn đ.á.n.h cực nhanh và hiểm.
Chiếc trâm sắc nhọn sượt qua da thịt, nhưng hắn không hề rên lên một tiếng, chỉ từ từ nới lỏng tay ra . Mây mù tan đi , ánh trăng sáng rọi. Tôi nhìn thấy một đôi mắt sâu thăm thẳm nhưng lại mang vẻ lười biếng, pha lẫn chút hứng thú và dò xét, đang trực diện nhìn thẳng vào tôi . Nhìn rõ mặt hắn rồi , nhưng cả người hắn vẫn toát ra một sự nguy hiểm đáng sợ bao trùm.
Chaporia
Bình Luận (0)