Phải rồi , ngay khi Kỷ Đào vừa đến, lẽ ra nàng đã nên nghi ngờ. Phùng Uyển Phù ngày thường yếu đuối mảnh mai, căn bản không giống người có thể chịu đau. Thế nhưng nàng ta lại c.ắ.n răng chịu đựng từ hôm qua đến bây giờ, còn ngăn cản Dương Đại Thành.
Dương Đại Thành là người thế nào thì chưa biết , nhưng đối với Phùng Uyển Phù tuyệt đối là thương yêu đến tận xương tủy, chắc chắn không thể trơ mắt nhìn nàng ta c.h.ế.t. Hắn có thể nhẫn tâm đứng nhìn , nhất định là do Phùng Uyển Phù đã đặc biệt dặn dò trước .
Kỷ Đào chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt. Kiếp trước , cuộc sống của nàng rất đơn giản, thậm chí còn chưa thật sự bước chân vào xã hội. Kiếp này , hơn mười năm ngắn ngủi cũng vẫn đơn giản, lại có Kỷ Duy và Liễu thị che chở, những chuyện dơ bẩn bình thường cũng không mưu tính đến nàng, nàng chưa từng phải đối mặt với những điều này .
Hơn nữa, người trong thôn Đào Nguyên đa phần chất phác, hoặc nói đúng hơn là cuộc sống đơn giản, căn bản không có những vòng vo tính toán phức tạp như vậy .
“Đào Nhi, muội là người tốt .” Phùng Uyển Phù dựa ngồi trên giường, thở dài.
“Muội quá đơn thuần, lại quá lương thiện. Ta biết muội không thích ta , nhưng mỗi lần bắt mạch cho ta , muội đều tận tâm tận lực. Ta nói cho muội những điều này , chính là để muội biết , lòng người hiểm ác.”
Sắc mặt Phùng Uyển Phù bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng, nghiêm túc nói : “Xem như đây là phần đáp lễ lớn nhất ta dành cho muội . Chỉ là, có lẽ muội sẽ không cảm kích ta .”
“Sau này , nhất định muội sẽ dùng đến.”
Kỷ Đào đứng cứng người rất lâu, cho đến khi một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng. Nàng mới mờ mịt ngẩng đầu nhìn về phía Dương ma ma.
Dương ma ma vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói vẫn như thường: “Cô nương, về nhà thôi.”
Kỷ Đào gật đầu, đi tới cửa, nói : “Nếu ta thật sự đáp ứng hôn sự đó, ngươi sẽ không hối hận sao ?”
Tâm tư của Dương Đại Viễn đối với Phùng Uyển Phù, chính nàng ta là người rõ ràng nhất. Kỷ Đào cũng đã hiểu, những lời than phiền trước kia của Dương Đại Viễn đều là cố ý.
Nếu Kỷ Đào thật sự đáp ứng, ở thôn Đào Nguyên này , Dương Đại Viễn gần như chắc chắn sẽ phải ở rể nhà họ Kỷ.
Phùng Uyển Phù cúi đầu, trán khẽ chạm vào gò má non mềm của đứa trẻ, mỉm cười : “Muội sẽ đáp ứng sao ? Cho dù có đáp ứng thì muội vẫn phải giúp ta . Như vậy , ta còn yên tâm hơn.”
Kỷ Đào nghĩ một chút, cũng thấy đúng.
“Ta biết muội sẽ không đáp ứng. Muội nhìn có vẻ tùy ý, nhưng thực ra lại là một người vô cùng cố chấp. Sự tùy ý của muội , chẳng qua là vì chưa tìm được thứ tốt nhất nên đành tạm chấp nhận mà thôi.”
Phùng Uyển Phù ánh mắt dịu dàng nhìn đứa trẻ trong lòng.
Kỷ Đào nhìn một cái, mở cửa đi ra ngoài. Ánh chiều tà chiếu lên người , có chút ấm áp, dường như cũng xua tan đi phần nào cái lạnh buốt vừa rồi .
Dương Đại Thành vội vàng đón tới: “Đào Nhi, thế nào rồi ?”
Dương ma ma thản nhiên
nói
: “Tuy nguy hiểm, nhưng mẫu t.ử bình an.
”
Dương Đại Thành mừng rỡ quay sang nhìn Kỷ Đào: “Vậy thì tốt rồi . Hôm nay đa tạ muội , Đào Nhi.”
“Phí khám không được thiếu.” Kỷ Đào chậm rãi nói .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-81.html.]
Rời khỏi nhà họ Dương rất xa, Kỷ Đào vẫn không nói lời nào. Rất lâu sau , nàng mới khẽ hỏi:
“Ma ma, những thứ này … đều là điều các nàng ấy buộc phải biết sao ?”
Dương ma ma đeo hòm t.h.u.ố.c trên lưng, đương nhiên hiểu Kỷ Đào hỏi điều gì, mỉm cười nói : “Không biết những thứ này , đa phần đều sống không thuận tâm.”
Lúc này , Kỷ Đào đã nghĩ thông. Nàng nhìn những phụ nhân đang ngồi hóng mát dưới gốc cây lớn ven đường, trong sân viện.
Cho dù nàng có đứng ra nói đứa bé trong bụng Phùng Uyển Phù là sinh đủ tháng, mọi người cũng sẽ không tin.
Mấy ngày liền t.h.a.i khí bất ổn , nhà họ Dương mời đại phu liên tục, phải tốn không ít bạc, nhìn một cái là biết thật sự không ổn .
“Về nhà thôi.”
Giọng Kỷ Đào hơi lạnh, mang theo vài phần thờ ơ.
Nhà họ Dương mẹ tròn con vuông, đứa trẻ sinh rất nhanh, chỉ vì sinh non nên thân thể có chút yếu.
Dương lão nhị vẫn còn trên đường đi mời bà đỡ, thì Phùng Uyển Phù đã sinh xong.
Tin tức truyền ra , người trong thôn ai nấy đều tán thưởng Phùng Uyển Phù có phúc khí. Phải biết rằng, đây là sinh non gần một tháng đấy.
Vì sinh non, nhà họ Dương không làm lễ tắm ba ngày, đợi đến đầy tháng thì làm chung một thể.
Kỷ Đào biết tin này , lại một lần nữa thầm cảm thán Phùng Uyển Phù tính toán chu toàn .
Cho dù sau này có người nghi ngờ thời gian sinh nở không đúng, cũng có rất nhiều thôn dân làm chứng. Bởi vi đứa bé của Phùng Uyển Phù, ngay cả lễ tắm ba ngày cũng không làm , nói là sợ đứa trẻ không chịu nổi phúc khí, cho nên dù thế nào thì đó cũng chính là sinh non.
Còn đứa trẻ đủ tháng mà nàng sinh ra , một tháng sau thì ai mà không nhìn ra được gì nữa.
Đứa trẻ một tháng tuổi, đã trắng trẻo mũm mĩm, ngũ quan cũng đã rõ ràng.
Tiệc đầy tháng của Dương gia, cả thôn đều nói nhà họ Dương thật sự đã giàu lên rồi . Đứa trẻ sinh non một tháng, được nuôi dưỡng vô cùng kỹ lưỡng, còn tốt hơn cả trẻ đủ tháng. Nhìn từ đầu tới chân, y phục đều làm từ vải tốt nhất. Lão đại Dương gia còn đặc biệt làm cho đứa trẻ một chiếc giường nhỏ, đủ thấy cả nhà đã bỏ ra rất nhiều tâm sức.
Kỷ Đào không đi . Nghe người trong thôn bàn tán khi đi ngang qua cổng nhà họ Kỷ, nét mặt nàng không thay đổi, trong tay vẫn cầm sách, dường như đang đọc rất chăm chú.
“Cô nương không đi xem náo nhiệt à ?” Dương ma ma từ trong phòng đi ra , bưng cho nàng một chén trà , cười hỏi.
“Không muốn đi .” Kỷ Đào đặt sách xuống, xoa xoa mặt.
Dương ma ma nhìn nàng, một lúc lâu mới nói :
“Cô nương, nếu người còn để tâm đến chuyện này , sau này sẽ không học được cách xử sự khéo léo.”
Chaporia
Bình Luận (0)