"Em... em..."

 

Tôi nhất thời không thốt nên lời, mấy dòng chữ kỳ quái kia cũng không xuất hiện nữa, chắc là ảo giác rồi .

 

Dưới ánh đèn, đường nét khuôn mặt Tạ An Yến hiện lên rõ mồn một, đôi mắt thâm trầm, sống mũi cao thẳng, bờ môi hơi đậm màu với phần môi trên vẫn còn vương chút nước chưa khô.

 

Trong đáy mắt anh tràn ngập khát khao nguy hiểm, cực kỳ quyến rũ.

 

Tôi nhìn chằm chằm mất hai giây, rồi lại thiếu nghị lực mà chìm đắm vào đó.

 

"Không có gì đâu mà, hì hì."

 

Giây tiếp theo, tôi lại chủ động rướn người tới, dán c.h.ặ.t lên đôi môi anh .

 

Anh phản ứng rất nhanh, lập tức lật ngược tình thế, giành lấy thế chủ động.

 

Hơi thở của cả hai bỗng chốc trở nên dồn dập và hỗn loạn.

 

Đầu ngón tay anh đặt bên hông tôi , chậm rãi mơn trớn, bầu không khí bắt đầu mất kiểm soát.

 

Thế rồi tôi lại nhìn thấy bình luận.

 

[Muốn xem nam nữ chính cơ, không muốn xem cô nữ phụ này đâu ! Lại định ép nam chính làm "chuyện ấy " rồi , tí nữa màn hình lại tối thui cho xem.]

 

[Cứ để cô nữ phụ này đắc ý thêm một thời gian nữa đi , dù sao nam chính càng tiếp xúc với cô ta thì càng nhận ra điều bất thường, cuối cùng sẽ đem cô ta đi chế thành tinh chất nước hoa thôi.]

 

Không phải là ảo giác thật à ?!

 

Tôi rùng mình một cái, theo phản xạ tự nhiên lại vung tay tát vào nửa mặt bên kia của anh .

 

"Chát."

 

Tiếng tát còn vang hơn cả lúc nãy.

 

Tạ An Yến tỉnh táo lại từ cơn mê đắm, anh cũng không giận, chỉ nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi .

 

Giọng anh khàn đặc: "Đồ Đồ, hôm nay em muốn chơi kiểu khác à ?"

 

Nói xong, anh định vươn tay lấy đồ trong ngăn kéo.

 

Tôi như gặp phải kẻ thù lớn, hét lên: "Không!"

 

Có lẽ tiếng hét của tôi nghe quá sức chính trực, nên anh đã dừng tay lại và nhìn tôi .

 

"Em... em không phải muốn chơi cái đó!"

 

Nghĩ đến một đống "đồ chơi" trong tủ, tôi chỉ biết ôm đầu.

 

Bình thường Tạ An Yến trông rất chín chắn và cấm d.ụ.c, nhưng ở trên giường lúc nào cũng nồng nhiệt đến lạ.

 

Giờ thì tôi đã hiểu rồi , anh thích mùi hương sơn trà trên người tôi .

 

Tạ An Yến im lặng một lúc, định đưa tay lên sờ trán tôi .

 

Đúng lúc này điện thoại anh reo vang, đôi mày anh khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra .

 

"Chờ anh quay lại ."

 

Tôi nhìn anh bước ra ngoài.

 

[Nam chính ra ngoài nghe điện thoại rồi , chắc là nữ chính gọi đấy.]

 

[Ha ha ha, ba ngày nữa nữ chính sẽ tới đây, cuối cùng cũng sắp được gặp em gái yêu dấu rồi .]

 

[Em gái yêu là một nghệ nhân làm vườn, có thể trồng ra đủ loại hoa giúp nam chính giảm đau đầu, anh ấy không cần nữ phụ nữa đâu .]

 

[Nếu sau này nữ phụ không gây chuyện, có khi nam chính đã tha cho cô ta một con đường sống rồi .]

 

Mỗi lần Tạ An Yến đau đầu là lại ôm tôi , xem ra những gì bình luận nói đều là thật.

 

Anh chỉ thích mùi hương của tôi mà thôi.

 

Còn tôi cuối cùng sẽ bị Tạ An Yến chế thành nước hoa sơn trà , trở thành một phần trong cuộc vui của bọn họ sao ?

 

2

 

Tạ An Yến nghe điện thoại xong thì quay lại rất nhanh.

 

Gần như không chút do dự, anh bước vào là ôm chầm lấy tôi , hôn nhẹ lên xương quai xanh.

 

Tôi theo bản năng muốn né tránh, nhưng lại bị anh ghì c.h.ặ.t vào lòng.

 

"Ưm... đừng quậy." Giọng anh khàn đặc.

 

Ngay sau đó, anh lại càng lấn tới, ch.óp mũi cọ sát bên cổ tôi hít hà thật sâu, cuối cùng khẽ cười đầy thỏa mãn: "Hôm nay Đồ Đồ thơm hơn hẳn.

"

 

[Không! Sao màn hình lại đen thui rồi !]

 

Da đầu tôi tê rần.

 

KHÔNG!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoa-tra-tinh-duoc-ban-trai-benh-kieu-kieu-sung/chuong-1.html.]

 

Tôi dứt khoát đẩy mạnh anh ra .

 

"Nói bậy bạ gì đấy, thơm với chả không thơm cái gì?"

 

Tôi lùi về phía sau một chút để tạo khoảng cách.

 

Bị tôi đẩy ra , anh có chút ngạc nhiên, ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc.

 

"Sao vậy ?"

 

Không thể tiếp tục thế này được , bình luận đã nói rồi , càng gần gũi thì anh ta càng thích mùi hương trên người tôi .

 

"Em không muốn tiếp tục nữa, anh ngủ trước đi ."

 

"Em... đúng rồi , em vẫn chưa tắm nữa!"

 

Phải gột sạch cái mùi hương sơn trà này mới được .

 

Tạ An Yến nhìn tôi hồi lâu: "Hôm nay em lạ lắm."

 

Tim tôi thắt lại , nhưng ngoài mặt vẫn cố gượng: "Em... em chỉ là thấy mệt thôi, anh ngủ trước đi , em đi tắm đây."

 

Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

 

Anh cũng mất đi hứng thú.

 

Tôi tháo chạy xuống giường, vội vàng chui vào phòng tắm.

 

Cánh cửa vừa đóng lại , tôi mới dám tựa vào tường thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhìn mình trong gương, đúng là vẻ đẹp thanh khiết tựa đóa sơn trà chớm nở.

 

Đóa hoa xinh đẹp thế này , không thể biến thành nước hoa bị nhốt trong mấy cái lọ được .

 

Tôi tắm rửa kỳ cọ thật kỹ, lần này chỉ còn ngửi thấy một mùi hương sơn trà thoang thoảng.

 

Trong lòng thầm vui sướng, tốt lắm, để xem lần này Tạ An Yến còn ngửi thấy cái gì nữa không ?

 

[Sao màn hình vẫn tối thui thế kia .]

 

[Nữ phụ chẳng hống hách được lâu nữa đâu , nữ chính sắp xuất hiện rồi .]

 

Tôi ngẩn người .

 

Một ý nghĩ lập tức nảy ra trong đầu.

 

Đúng rồi .

 

Đằng nào thì cuối cùng Tạ An Yến cũng sẽ ở bên người khác, vậy thì chi bằng tôi cứ nhường chỗ trước cho rảnh nợ.

 

Trước khi Tạ An Yến thích người khác, chỉ cần không để anh thân mật, cũng không để anh ngửi thấy mùi hương trên người mình là được .

 

Sau đó, mình sẽ âm thầm bỏ trốn.

 

Thực hiện "kế hoạch ba bước".

 

Hoa Đồ mỗ mình đúng là thông minh quá đi mất.

 

Bây giờ, bước đầu tiên chính là tác hợp cho nam nữ chính.

 

Cố lên, Hoa Đồ, mày làm được mà.

 

Tôi lùi lại một bước, xoay cổ tay một chút, sau đó đứng trước gương trong phòng tắm, nghiêm túc hít một hơi thật sâu.

 

"Mình thật sự rất tuyệt vời."

 

Tôi vừa múa may vài đường quyền trước gương, vừa tự cổ vũ bản thân .

 

Một bộ quyền pháp được thực hiện mượt mà như nước chảy mây trôi, cuối cùng tôi thu thế.

 

"Mình thật sự rất cừ khôi."

 

Bình luận vừa được mở ra , liền thấy tôi đang nắm c.h.ặ.t t.a.y, giơ trước n.g.ự.c tự cổ vũ cho chính mình .

 

[???]

 

[Cái quái gì thế? Nữ phụ đang chuẩn bị đối phó với nữ chính đấy à ?]

 

Xì, cái lũ nhân loại các người làm sao hiểu được thế giới của loài hoa chứ?

 

Tôi rón rén rời khỏi phòng tắm, Tạ An Yến đã nằm xuống rồi .

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Vừa nằm xuống giường, một cánh tay của anh đã vươn qua, ôm tôi vào lòng.

 

Tôi theo bản năng cảm thấy căng thẳng, nhưng hình như anh không có phản ứng gì thêm.

 

Tôi cứ thế vừa căng thẳng, vừa chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay .

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...