Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Sau khi chị đi , em lại bị người khác bắt nạt sao ?”
“Tuy bây giờ em có vẻ giàu hơn rất nhiều, nhưng người bên cạnh ai cũng sợ em, còn lén nói em rất hung dữ. Có phải họ cô lập và xa lánh em không ?”
“Em lúc nào cũng vậy , dịu dàng và tốt bụng quá nên dễ bị bắt nạt. Nếu không có chị bên cạnh thì phải làm sao đây…?”
Cơ thể đang cứng đờ của Tạ Ninh Yến dần dần thả lỏng.
Bàn tay vốn đặt trên cổ tôi cũng chậm rãi hạ xuống, cuối cùng run rẩy đặt lên eo tôi .
Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy tôi .
Giọng nói vẫn dịu dàng như ngày trước , nhưng lại mang theo chút tủi thân :
“Em sống không tốt . Rất không tốt .”
“Chị đã đi đến một nơi quá xa. Em tìm thế nào cũng không tìm thấy chị.”
4
Phản ứng này mới đúng chứ.
Tôi đau lòng đến mức không chịu nổi.
Đang định xoa đầu dỗ dành hắn , Tạ Ninh Yến lại buông tôi ra trước .
Hắn nở một nụ cười dịu dàng quen thuộc:
“Chị à , em đi tắm trước nhé.”
“Vừa từ bên ngoài về, em sợ trên người còn bẩn.”
Rùa
Ôi trời, vẫn chu đáo như vậy .
Tất nhiên tôi vui vẻ đồng ý.
Không lâu sau , Tạ Ninh Yến thay một bộ áo choàng tắm rồi bước ra .
Mấy năm trôi qua, vóc dáng hắn cũng hoàn toàn trưởng thành.
Vai rộng eo thon, đường nét cơ thể cân đối đẹp mắt. Những giọt nước còn chưa khô chậm rãi trượt dọc xuống...
Tôi nhìn đến mức vô thức nuốt khan.
Cố gắng kiềm chế ý nghĩ muốn nhào tới, không để mình trông quá háo sắc.
Thế nhưng đúng lúc ấy , Tạ Ninh Yến lại nghiêng đầu, đáng thương nói :
“Chị à , chị có thể ôm em một cái được không ?”
Hàng mi hắn khẽ run, vành mắt hơi đỏ:
“Em sợ chị không phải là thật, chỉ là một giấc mơ đẹp của em thôi. Em muốn cảm nhận nhiệt độ cơ thể của chị, để xác nhận rằng chị thật sự đang ở đây...”
Lý trí của tôi lập tức đứt phựt.
Ngay lúc đang định lao tới ôm hắn thật c.h.ặ.t.
Trước mắt bỗng điên cuồng hiện lên vô số dòng bình luận.
[Nữ phụ mau chạy đi !.Trước đây cô đột ngột giả c.h.ế.t rồi rời khỏi thế giới này , nam chính đã phát điên từ lâu rồi .]
[Quần áo trên người hắn đều tẩm t.h.u.ố.c mê. Cô chỉ cần ôm hắn một cái là sẽ ngất ngay tại chỗ, sau đó bị nhốt lại rồi bắt đầu màn yêu đương cưỡng ép...]
[Hắn không phải muốn xác nhận sự tồn tại của cô, mà là muốn giam cầm sự tồn tại của cô. Hắn muốn khiến cô mãi mãi thần trí mơ hồ, trong mắt chỉ còn nhìn thấy mỗi hắn .]
[Không tin thì nhìn kỹ bên cạnh đi , một sợi xích đang nằm ngay đó kìa.]
Tôi xem đến mức nhíu c.h.ặ.t mày.
Vừa định ngẩng đầu lên bảo chúng đừng vu khống Tạ Ninh Yến.
Khóe mắt lại bất ngờ bắt được một tia sáng lạnh.
Tôi lập tức nhìn kỹ.
Bên cạnh chiếc gối, quả thật đang lặng lẽ nằm một sợi xích bạc.
5
Tôi nhất thời cứng đờ tại chỗ.
Không
phải
chứ.
Lẽ nào những gì đám bình luận nói đều là thật...
Nhận ra ánh mắt của tôi , Tạ Ninh Yến cũng nhìn theo.
“Chị à , chị đang nhìn cái này sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-bi-bo-roi-nam-chinh-thuan-tinh-tro-thanh-benh-kieu/chuong-2.html.]
Hắn rất tự nhiên cầm sợi xích lên, nhưng vành tai lại hơi đỏ:
“Khụ… chị quên rồi sao ?”
“Trước khi rời đi , chị từng nói muốn thử vài trò mới với em. Thế nên em lên mạng tìm hiểu, mua rất nhiều đạo cụ mới lạ, muốn làm chị vui. Nhưng mà...”
Giọng hắn dần trở nên trầm xuống.
“Còn chưa kịp dùng, chị đã bỏ em lại rồi .”
Khoảnh khắc ấy , cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao ngày xưa lại có hôn quân.
Ai mà chịu nổi một đóa bạch liên hoa đáng thương, trong mắt chỉ có mình mình cơ chứ.
Tôi lập tức quên sạch lời cảnh báo của đám bình luận, bị sắc đẹp làm cho lú lẫn mà an ủi:
“Em đừng buồn, chúng ta dùng đạo cụ luôn bây giờ đi .”
Đóa bạch liên hoa mỉm cười .
Nhưng ánh mắt hắn lại tối tăm đến khó hiểu.
“Được.”
“Chính chị nói đấy nhé, không được đổi ý.”
Kim loại lạnh lẽo áp lên da thịt, khiến tôi bất giác run lên.
Sợi xích bạc như một con rắn quấn lấy cổ tay, mắt cá chân, rồi đến eo và chân tôi ...
Tôi dần cảm thấy có gì đó không đúng.
Khoan đã .
Trò trói buộc thật sự cần buộc nhiều chỗ như vậy sao ?
Thế là tôi lên tiếng:
“Đủ rồi , Tiểu Yến, dừng lại đi ...”
Nhưng Tạ Ninh Yến chẳng những không dừng tay mà còn nhìn tôi thật sâu.
Trong đáy mắt hắn cuồn cuộn một thứ cảm xúc xa lạ và điên cuồng.
“Chưa đủ. Vẫn chưa đủ.”
Hắn cúi người sát lại gần tôi , khẽ cười mê luyến:
“Cho đến khi chị mãi mãi không thể cử động, mãi mãi không thể rời xa em... mới được .”
Đầu óc tôi dần trở nên choáng váng.
Lúc này tôi mới nhận ra , Tạ Ninh Yến càng ở gần, ý thức của tôi càng mơ hồ.
Trên người hắn ...
Hình như thật sự có t.h.u.ố.c mê.
Trong lòng muộn màng vang lên hồi chuông cảnh báo.
Vì thế, khi Tạ Ninh Yến cúi đầu định hôn tôi , bản năng khiến tôi nghiêng đầu muốn tránh đi …
Nhưng không thành công.
Bởi vì không biết từ lúc nào, cổ tôi cũng đã bị khóa lại .
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn gương mặt tuấn mỹ ấy càng lúc càng gần, đôi môi sắp chạm vào nhau .
“Tổng giám đốc Tạ.”
Đúng lúc đó, người quản gia vội vàng xông vào .
“Bắt được tên phản bội rồi , bên khu A đều đang chờ chỉ thị của ngài... Ơ?”
Ông ta bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người .
Động tác của Tạ Ninh Yến bị cắt ngang.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nở một nụ cười .
“Chuyện nhỏ như vậy , tự mình xử lý được chứ, hửm?”
Rõ ràng là giọng điệu rất dịu dàng, nhưng quản gia lại lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Ông ta cuống cuồng xin lỗi :
“Xin lỗi Tổng giám đốc Tạ. Vậy tôi vẫn làm như trước , ném hắn xuống Đông Hải cho cá ăn chứ ạ?”
Chaporia
Bình Luận (0)