Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Những người kia lập tức hưng phấn hẳn lên, tranh nhau kể:
“ Đúng vậy . Cô không biết đâu . Đừng thấy bây giờ Tạ Ninh Yến vẻ vang như thế, năm đó ở khu ổ chuột hắn chẳng qua cũng chỉ là con ch.ó của bọn tôi thôi.”
“Hồi đó ngày nào bọn tôi cũng tát hắn , đá hắn . Hắn đến động cũng không dám động.”
“ Nhưng đ.á.n.h lâu cũng chán. Giống như đ.ấ.m vào bông vậy , chẳng có phản ứng gì, mất hứng lắm.”
“Thế là sau đó bọn tôi chuyển mục tiêu sang bạn gái hắn .”
Một người đàn ông l.i.ế.m môi, lộ vẻ hồi tưởng.
“Bạn gái hắn thật sự rất xinh đẹp . Đúng , đẹp giống cô đây này .”
“Bọn tôi cũng đâu có ý xấu gì. Chỉ định bắt cô ta về chơi vài lần thôi. Chuyện này ở khu ổ chuột quá bình thường rồi .”
“Kết quả lại xảy ra chuyện tà môn.”
“Lúc bọn tôi định bắt cóc cô ta thì cô ta đột nhiên biến mất ngay trước mắt. Giống như gặp ma vậy .”
“Cũng từ ngày đó, thằng nhóc Tạ Ninh Yến phát điên, đi khắp nơi tìm tung tích bạn gái mình .”
“Cho đến một ngày, không biết hắn nghe được từ đâu rằng người cuối cùng gặp bạn gái hắn trước khi cô ấy biến mất chính là bọn tôi ...”
Nói đến đây, tất cả mọi người đều đồng loạt rùng mình .
Người đàn ông kia cũng phải hít sâu vài hơi mới dám tiếp tục bằng giọng run rẩy:
“Những chuyện xảy ra sau đó, đến giờ tôi vẫn không dám nhớ lại .”
“Cô không biết đâu , ánh mắt con ch.ó điên ấy lúc đó đáng sợ đến mức nào?”
“ Tôi thật sự không hiểu nổi. Một tên phế vật nhu nhược, sao đột nhiên lại như biến thành người khác vậy ?”
Ánh mắt hắn chợt trở nên hung dữ.
“Biết trước thế này , năm đó nên c.h.é.m c.h.ế.t hắn trước rồi xử luôn con bạn gái kia .”
Những người xung quanh cũng lập tức hưởng ứng, điên cuồng c.h.ử.i rủa Tạ Ninh Yến.
Chỉ có tôi là đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Câu chuyện này ...
Sao càng nghe càng quen vậy ?
Người bạn gái đột nhiên biến mất kia ...
Sao giống hệt tôi , người bị hệ thống truyền tống đi đột ngột?
Còn những người này ...
Tôi thử dò hỏi:
“Triệu Hoa, Vương Kiến, Trần Lạc?”
Lần này , tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi , vẻ mặt kinh ngạc:
“Sao cô biết tên chúng tôi ?”
Ồ.
Giờ thì mọi chuyện đã rõ rồi .
Đương nhiên tôi biết tên bọn họ.
Triệu Hoa từng đ.á.n.h gãy cánh tay của Tạ Ninh Yến.
Vương Kiến từng dí đầu t.h.u.ố.c lá lên mặt hắn .
Trần Lạc từng trộm mất tiền t.h.u.ố.c của hắn ...
Tên của tất cả những người ở đây đều từng khắc sâu trong lòng tôi .
Hận đến mức tim như rỉ m.á.u.
Đến tận bây giờ vẫn không thể quên được .
Sở dĩ lúc đầu không nhận ra , chỉ vì mặt bọn họ đã bị hủy hoại mà thôi.
Đầu óc tôi xoay chuyển càng lúc càng nhanh.
Sự thật cũng dần dần nổi lên.
...
Vậy nên, Tạ Ninh Yến chưa từng lấy việc hành hạ người khác làm niềm vui.
Hắn nhốt đám người này lại rồi t.r.a t.ấ.n, chỉ vì cho rằng bọn chúng đã bắt cóc tôi .
Hắn đang báo thù cho tôi .
Khi đó...
Tâm trạng của hắn sẽ như thế nào?
Tôi hoàn toàn tưởng tượng được .
Hắn nhất định
rất
đau khổ.
Nhất định sẽ tự trách mình bảo vệ chưa đủ chu toàn .
Tự trách vì hôm đó không đi cùng tôi .
Tự trách bản thân vô dụng nên mới khiến tôi bặt vô âm tín.
Vậy mà vừa rồi tôi lại tùy tiện chỉ trích hắn .
Mắng hắn trở thành kẻ ác.
Chẳng khác nào đ.â.m thêm một nhát d.a.o vào vết thương của hắn .
Thảo nào lúc ấy vành mắt Tạ Ninh Yến đỏ lên ngay lập tức.
Rùa
Hắn phải đau lòng đến mức nào chứ…?
Tôi gần như không nỡ nghĩ tiếp nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-bo-roi-nam-chinh-thuan-tinh-tro-thanh-benh-kieu/chuong-7.html.]
Đúng lúc đó, người tên Trần Lạc bỗng bật cười lớn:
“ Nhưng Tạ Ninh Yến cũng chẳng ngông cuồng được bao lâu nữa đâu .”
“Anh trai tôi là quan lớn. Sau khi biết chuyện của tôi , tối nay anh ấy sẽ tìm cách gặp Tạ Ninh Yến rồi nhân lúc hắn không đề phòng mà hạ độc.”
“Tạ Ninh Yến chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Tối nay hắn sẽ xuống dưới đoàn tụ với con bạn gái c.h.ế.t t.i.ệ.t của mình , ha ha ha...”
Đồng t.ử tôi co rút dữ dội.
Không ổn rồi .
Tạ Ninh Yến gặp nguy hiểm.
Tôi lập tức chẳng còn tâm trí đâu để ý chuyện khác nữa, quay người bỏ chạy.
Phía sau có người sốt ruột hét lên:
“Này cô gái. Đừng đi chứ. Trước khi đi thì nghĩ cách thả bọn tôi ra đã .”
Tôi đột ngột quay đầu lại .
Trong mắt bùng lên sự căm ghét:
“Mơ đi .”
Tất cả đều sững sờ.
“...Tại sao ?”
Tôi nhếch môi.
“Bởi vì...”
“ Tôi chính là cô bạn gái c.h.ế.t ..t.i.ệ.t. của Tạ Ninh Yến.”
Trong bầu không khí c.h.ế.t lặng, tôi chậm rãi nói từng chữ:
“ Nhưng xin lỗi nhé.”
“ Tôi sẽ không c.h.ế.t.”
“Cũng sẽ không để Tạ Ninh Yến c.h.ế.t.”
“Còn các người ...”
“Cứ từ từ mục nát ở đây đi .”
“Đó là tự làm tự chịu.”
12
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía cửa.
Nhưng chưa chạy được hai bước đã ngã nhào xuống đất.
Lúc này tôi mới nhớ ra .
Trên cổ chân mình vẫn còn một sợi xích.
Tạ Ninh Yến đã nhốt tôi lại .
Tôi căn bản không thể ra ngoài.
Tôi cuống cuồng xoay vòng, tìm mọi thứ có thể cắt đứt sợi xích.
Kéo.
Mảnh sứ.
Thậm chí còn trực tiếp dùng răng c.ắ.n.
Nhưng đều vô ích.
Ngay lúc gần như tuyệt vọng, khóe mắt tôi bỗng bắt được một tia sáng bạc.
Tôi nhìn sang.
Giữa đống đạo cụ của Tạ Ninh Yến đang lặng lẽ nằm một chiếc chìa khóa.
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi cắm chìa khóa vào ổ…
“Tách.”
Sợi xích mở ra .
Khoảnh khắc ấy , tôi ngẩn người .
Chìa khóa lại được đặt ở nơi dễ tìm như vậy .
Có lẽ...
Tạ Ninh Yến chưa từng thật sự muốn giam cầm tôi .
Có lẽ câu nói trước khi rời đi : “Tự chọn trước một món đạo cụ đi ”, thực chất là đang ngầm nhắc tôi chìa khóa ở đó.
Có lẽ...
Hắn chưa từng thay đổi.
Vẫn là chàng thiếu niên dịu dàng đến tận xương tủy năm nào.
Dù bị tôi làm tổn thương quá sâu nên nhất thời mất kiểm soát.
Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ làm tôi tổn thương dù chỉ một chút.
Vành mắt tôi nóng lên.
Tôi chạy dọc hành lang.
Cả đời này chưa từng chạy nhanh như vậy .
Tôi không chờ nổi nữa.
Tôi muốn gặp Tạ Ninh Yến ngay lập tức.
Chaporia
Bình Luận (0)