Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chỉ khi nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của chúng, tôi mới có thể trút bớt nỗi căm hận mãnh liệt trong lòng.

Cùng lúc đó, tâm trạng của tôi dành cho chị cũng thay đổi.

Tôi từng nghe một câu chuyện.

Có một con q.u.ỷ bị phong ấn trong chiếc bình đồng.

Một trăm năm đầu tiên, nó thề rằng ai cứu nó, nó sẽ ban cho người đó vinh hoa phú quý.

Một trăm năm thứ hai, nó thề rằng ai cứu nó, nó sẽ mở tất cả kho báu cho người đó.

Một trăm năm thứ ba, nó thề rằng ai cứu nó, nó sẽ thỏa mãn ba điều ước của người đó.

Thế nhưng bốn trăm năm trôi qua, vẫn chẳng có ai đến cứu.

Con quỷ trở nên phẫn nộ và tuyệt vọng đến cực điểm.

Nó lập lời thề độc: từ nay về sau , ai đến cứu ta , ta nhất định sẽ g.i.ế.t kẻ đó.

Khi ấy tôi không hiểu vì sao con quỷ lại lấy oán báo ơn.

Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.

5 năm.

Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.

Từng phút từng giây tôi đều sống trong đau khổ.

Nỗi đau tích tụ qua năm tháng ấy đủ để vặn vẹo mọi thứ tình cảm.

Ân tình sẽ méo mó thành sát ý.

Tình yêu cũng sẽ bị bóp méo thành hình dạng đáng sợ.

Tôi mua xích, mua t.h.u.ố.c mê, tạo nên một chiếc l.ồ.ng giam hoa lệ.

Tôi thề rằng nếu chị xuất hiện lần nữa, tôi sẽ giam chị lại cả đời.

Tôi muốn chị mãi mãi không thể rời khỏi tôi .

Dù phải dùng mọi thủ đoạn, dù khiến chị hận tôi , tôi cũng tuyệt đối sẽ không buông tay.

Rồi đúng ngày hôm ấy , chị thật sự trở về.

Chị bỗng xuất hiện trong phòng tôi , nhào vào lòng tôi .

“Tiểu Yến, lâu rồi không gặp.”

Chị vẫn sẽ cười với tôi .

Vẫn bôi t.h.u.ố.c cho tôi .

Vẫn lo lắng tôi bị bắt nạt.

Chị vẫn tốt đẹp như vậy .

Chỉ tiếc rằng tôi đã biến thành á.c q.u.ỷ.

Tôi của hiện tại chỉ muốn kéo chị xuống vũng bùn, để chị cùng tôi mục nát.

Tôi bắt đầu tìm cơ hội giam cầm chị.

Rùa

Nhưng không biết vì sao , cứ đến thời khắc mấu chốt, tôi lại luôn vô thức nương tay.

Cho đến cuối cùng, chị phát hiện ra những việc ác tôi làm suốt mấy năm qua, rồi cãi nhau một trận lớn với tôi .

Tôi mới thật sự ra tay giam chị lại .

Nhưng tâm trạng lại không hề vui vẻ như tưởng tượng.

Bởi vì tôi nhìn thấy trong mắt chị thoáng hiện lên sự sợ hãi trước khi ngất đi .

Chị đang sợ tôi .

Nhận thức ấy khiến tôi đau đến mức gần như nghẹt thở.

Tất cả mọi người đều có thể hận tôi , ghét tôi , nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi.

Nhưng ánh mắt như vậy , chỉ duy nhất tôi không muốn nhìn thấy trên người từng luôn che chở cho tôi .

Cảm giác ấy còn đau đớn hơn cả khi chị rời khỏi tôi .

Chi bằng...

Vẫn nên thả chị đi thôi.

Tôi đặt chìa khóa sợi xích vào trong đống đạo cụ.

Sau đó đợi chị tỉnh lại , tùy tiện tìm một cái cớ rồi bỏ chạy.

Tôi sợ nếu nhìn chị thêm một cái, tôi sẽ không nỡ buông tay nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-bo-roi-nam-chinh-thuan-tinh-tro-thanh-benh-kieu/chuong-9.html.]

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa phòng, cơn đau dữ dội truyền đến từ l.ồ.ng n.g.ự.c, đau đến mức người ta không thể chịu nổi.

Tôi biết .

Đời này chúng tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa.

Đúng lúc ấy , có một vị khách đưa cho tôi một ly rượu đã bỏ t.h.u.ố.c.

Diễn xuất vụng về của hắn , tôi chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu.

Nhưng tôi vẫn không chút do dự uống cạn ly rượu đó.

Tôi không thể sống trong một thế giới không có chị.

Chị chạy về phía tự do.

Tôi bước về phía cái c.h.ế.t.

Có lẽ đó mới là kết cục tốt nhất.

Tôi trốn vào phòng, mặc cho thứ t.h.u.ố.c dữ dội ấy thiêu đốt cơ thể, nuốt chửng lý trí của tôi .

Thế nhưng ngay lúc đó, chị bỗng lại xuất hiện.

Giống hệt như lần đầu gặp gỡ, chị không hề chê ghét mà ôm lấy tôi khi tôi đầy thương tích.

Đây là ảo giác, hay là một giấc mộng đẹp ?

Nhưng dù là gì, tôi cũng không thể kháng cự.

Tôi siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy chị.

Ôm lấy thiên sứ của tôi .

Sự cứu rỗi của tôi .

Tất cả của tôi .

Giờ phút này , chúng tôi không còn chút khoảng cách nào.

Tôi c.h.ế.t cũng không còn gì nuối tiếc.

14

Sáng hôm sau mở mắt ra , gương mặt tuấn tú của Tạ Ninh Yến đang ở ngay trước mắt.

Hắn nhìn chằm chằm tôi , lẩm bẩm một mình :

“Vì sao chị vẫn còn ở bên em... Chuyện tối qua không phải mơ sao ?”

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác ấy của hắn , tôi không nhịn được muốn véo hắn một cái, nói cho hắn biết đây không phải là mơ.

Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.

Tôi đổi thành khẽ c.ắ.n lên môi hắn một cái.

“Thế nào, đau không ?”

“Bây giờ còn cảm thấy là mơ nữa không ?”

Vành tai Tạ Ninh Yến lập tức đỏ lên.

Hắn dùng những ngón tay thon dài rõ khớp vuốt nhẹ môi mình , lưu luyến nói :

“Không đau. Chị có thể làm lại một lần nữa không ?”

Tôi : “...”

Tạ Ninh Yến khẽ ho một tiếng.

“Em đùa thôi.”

Hắn rũ hàng mi xuống, thấp giọng nói :

“Chỉ là em không dám tin, tối qua chị thật sự quay lại tìm em.”

“Dù sao 5 năm trước chị đã từng bỏ rơi em. Bây giờ phát hiện em trở nên xấu xa như vậy , lẽ ra chị càng phải rời đi không chút do dự mới đúng...”

Nói đến đây, giọng hắn dần trầm xuống.

Giống hệt như một chú cún đáng thương sau khi bị bỏ rơi, lúc nào cũng sợ được sợ mất.

Tim tôi lập tức mềm nhũn.

Do dự một lát, cuối cùng tôi vẫn quyết định nói hết sự thật 5 năm trước .

Từ hệ thống, nhiệm vụ chinh phục, cho đến việc năm đó bất đắc dĩ phải rời khỏi thế giới này .

Nói xong, tôi vốn tưởng Tạ Ninh Yến sẽ bị những chuyện huyền ảo này làm cho chấn động.

Thế nhưng sự chú ý của hắn lại hoàn toàn không nằm ở đó.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...