Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Phản đối anh vào là để giữ công bằng cho CLB kịch, tuyệt đối không phải vì lý do cá nhân của em.

 

Trần Khải liếc tôi , nói nhẹ bẫng: “Phản đối không được chấp nhận.”

 

Trần Khải chỉ vì cái mặt người ta mới cho vào thôi, còn mấy cái khác thì nhắm mắt làm ngơ cũng xem được .

 

Tôi càng bất mãn hơn.

 

“Sắp đến dạ hội năm mới rồi , cái kiểu diễn của Hứa Thanh Diệp bây giờ thì chỉ được cái phá rối…”

 

“Rầm” một tiếng, ai đó vô tình đụng vào bàn.

 

Tôi và Trần Khải đồng thời quay đầu.

 

Nhân vật đang được nhắc tới hiện ngay trước mắt, mặt không cảm xúc.

 

Không biết Hứa Thanh Diệp đã nghe thấy từ lúc nào.

 

Ba người nhìn nhau , bầu không khí chìm vào sự im lặng kỳ quặc.

 

Trần Khải không chịu nổi cái không khí ngượng ngùng này , kiếm cớ chuồn: “Chợt nhớ ra tôi còn việc, tôi đi trước nhé, hai em từ từ nói chuyện.”

 

Bây giờ, trong phòng tập chỉ còn tôi và Hứa Thanh Diệp.

 

7

 

Nói xấu sau lưng lại bị chính chủ bắt quả tang.

 

Tôi muốn khóc không ra nước mắt, chỉ muốn thu mình lại như con chim cút.

 

“ Tôi quên chưa lấy đồ.”

 

Hứa Thanh Diệp là người lên tiếng phá tan sự im lặng trước .

 

Tôi cúi gằm mặt không nói , thầm cầu mong anh nhanh lấy đồ rồi đi .

 

Thế nhưng khi đi ngang qua chỗ tôi , Hứa Thanh Diệp khựng lại một nhịp.

 

Anh dừng hẳn lại , đứng trước mặt tôi .

 

Xong rồi , cái gì đến đã đến.

 

Nếu tôi chủ động nhận sai, thái độ thành khẩn, chắc có thể làm Hứa Thanh Diệp hết giận.

 

Tôi định mở miệng xin lỗi thì Hứa Thanh Diệp nói trước : “Văn Tích, xin lỗi em. Anh sẽ cố gắng luyện tập, không kéo chân tụi em đâu .”

 

Hả?

 

Tôi ngẩn người ra , chẳng thốt nên lời.

 

Người nói xấu là tôi mà, sao lại là anh xin lỗi .

 

Hứa Thanh Diệp đúng là người tính tốt thứ hai mà tôi từng biết .

 

Người thứ nhất là đại thần X.

 

Hứa Thanh Diệp không chỉ nói suông.

 

Dịp dạ hội năm mới này , tụi tôi chuẩn bị chuyện cổ tích truyền thống, nhưng đổi giới tính nam nữ để tăng thêm hiệu ứng hài hước.

 

Hứa Thanh Diệp nhờ ngoại hình đã đỗ thành công vai Bạch Tuyết.

 

Xét đến tình hình thực tế, Trần Khải vốn định lược bớt thoại cho anh .

 

Hứa Thanh Diệp từ chối.

 

“ Tôi muốn thử xem sao .”

 

Không biết có phải ảo giác không , tôi cứ thấy lúc nói câu này anh liếc nhìn tôi mấy lần .

 

Lần này tôi đóng vai quốc vương, phân đoạn nhẹ.

 

Cộng với tật ăn trộm gặp thầy chùa, tôi không dám đối diện với Hứa Thanh Diệp.

 

Nên thời gian đến phòng tập cũng ít hơn.

 

Nhưng mỗi lần tập trung tôi đều có thể cảm nhận rõ rệt sự tiến bộ của Hứa Thanh Diệp.

 

Tôi còn nghi anh đã thuê giáo viên bên ngoài ấy .

 

Mãi cho đến mấy ngày trước dạ hội năm mới, tôi quay lại phòng tập để lấy USB bỏ quên.

 

Vô tình bắt gặp Hứa Thanh Diệp lúc mười giờ tối vẫn còn luyện tập.

 

Anh kẹt mãi ở một câu thoại.

 

Tôi đứng xem một lúc rồi mới lên tiếng: “Đọc câu này với giọng vui vẻ một tí sẽ ổn hơn.”

 

Thấy là tôi , mắt Hứa Thanh Diệp bỗng sáng bừng lên.

 

“Văn Tích, em có thể xem giúp anh mấy chỗ khác nữa được không ?”

 

Tôi do dự một chút rồi gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-game-online-cua-toi-la-nam-than/chuong-3.html.]

 

Về cũng chẳng có việc gì làm .

 

X dạo này không chơi game, nhắn tin cũng chẳng nhiệt tình, chẳng biết đang làm gì.

 

8

 

Đến dạ hội năm mới, buổi diễn thành công tốt đẹp .

 

Hứa Thanh Diệp diễn xuất vượt ngoài mong đợi, không hề kéo chân ai.

 

Việc đầu tiên anh làm sau khi xuống sân khấu là tìm tôi để cảm ơn.

 

Lúc này tôi đang chăm chú nhìn về phía khán đài của khoa mà X đang theo học.

 

Ai trông cũng bình thường cả, chẳng có ai xấu lạ đời cả.

 

Chẳng lẽ X không đến?

 

Tôi suy nghĩ mải miết, chẳng để ý Hứa Thanh Diệp đã quan sát tôi ở cạnh khá lâu.

 

“Em đang tìm gì thế?”

 

Tôi giật b.ắ.n mình vì giọng nói đột ngột đó, suýt nữa mất thăng bằng.

 

Không tìm được X, lại còn bị doạ cho phát khiếp.

 

Tôi hơi bực mình .

 

Nhưng khi ngoảnh lại thấy Hứa Thanh Diệp mặc váy công chúa, đội tóc giả vàng, trừ cái vai rộng người cao ra thì chỗ nào cũng tinh tế xinh xắn như b.úp bê Barbie vậy .

 

Cơn bực của tôi tan biến ngay, lại còn muốn cười .

 

“Có gì đâu , anh có việc gì à ?”

 

Hứa Thanh Diệp xuống sân khấu rồi cũng thấy bộ cánh này bất tiện, đưa tay vò vò mái tóc giả.

 

“Cảm ơn em mấy hôm trước đã bớt chút thời gian đến hướng dẫn anh .”

 

“Tối nay em rảnh không ? Anh mời em ăn cơm.”

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Trần Khải đi ngang qua vô tình nghe thấy đúng hai chữ “mời em ăn cơm”, liền gọi mọi người lại ngay:

 

“Tối nay tụi mình liên hoan CLB nhé, tôi mời mọi người ăn tiệc, tất cả đều phải có mặt nha.”

 

Xung quanh vang lên một tràng reo hò.

 

Tâm trí tôi lúc này đang dồn hết vào bữa tiệc miễn phí.

 

Mà bỏ qua cái sự háo hức chờ tôi trả lời của Hứa Thanh Diệp, vui vẻ thay quần áo cùng bạn bè để đi ăn.

 

Tụi tôi đến một quán lẩu ở khu phố ăn uống.

 

Lúc pha nước chấm, thấy bọn tôi đều ngồi ở trong, ra vào bất tiện, Hứa Thanh Diệp chủ động tình nguyện giúp đỡ.

 

Sau khi hỏi một lượt và xác nhận không ai kiêng kỵ món gì, Hứa Thanh Diệp đứng dậy đi tới quầy pha nước chấm.

Tôi mới nhớ ra lúc nãy quên nói mình không ăn rau mùi, đành chỉ còn cách đợi bưng về rồi gắp ra .

 

Thế nhưng lúc Hứa Thanh Diệp mang khay nước chấm về, tôi để ý một điều lạ.

 

Tô của ai cũng có rau mùi, chỉ tô của tôi là không .

 

Trùng hợp sao ?

 

Tôi vừa nghi hoặc vừa ăn.

 

Ăn được một nửa, Trần Khải cầm muôi múc óc heo chín rồi chia cho mọi người .

 

Lúc Trần Khải định đưa cho tôi , tôi chưa kịp nói gì thì Hứa Thanh Diệp đã ngăn lại : “Văn Tích không thích ăn cái này .”

 

Ánh mắt của mọi người trong bàn liên tục đảo qua đảo lại giữa Hứa Thanh Diệp và tôi , sự tò mò hóng hớt bùng lên ngay lập tức.

 

Tôi còn tò mò hơn họ.

 

Sao Hứa Thanh Diệp lại biết thói quen ăn uống của tôi nhỉ.

 

Một việc có thể là trùng hợp, nhưng hai việc thì chưa chắc.

 

Bạn bè tôi chẳng đứa nào học trường này , ngoại trừ X.

 

Bỗng nhiên tôi nghĩ, X và Hứa Thanh Diệp đều được tuyển thẳng, lại cùng chuyên ngành.

 

Chẳng lẽ… hai người họ quen nhau !

 

9

 

Tôi với tâm trạng nặng nề ăn xong bữa lẩu.

 

Vừa về đến ký túc xá, tôi lập tức mở khung chat với X.

 

Ngón tay lần lữa trên màn hình rất lâu.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...