Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trâu Hạo vừa nói vừa đến gần tôi .

 

“Em là bạn gái nó, tức là bạn gái anh …”

 

Rầm!

 

Một tiếng động lớn, Trâu Hạo bị xô ngã xuống đất.

 

Gần như chỉ trong chớp mắt.

 

Tôi trố mắt, sững sờ nhìn về phía Hứa Thanh Diệp.

 

Anh là người tính tốt thứ hai mà tôi từng gặp cơ mà.

 

12

 

“Em không sao chứ?”

 

Tôi thẫn thờ lắc đầu.

 

Xác nhận tôi không bị thương, Hứa Thanh Diệp mặc kệ những lời c.h.ử.i bới khó nghe của Trâu Hạo, nắm tay tôi rời khỏi hiện trường.

 

Đi mãi đi mãi, Hứa Thanh Diệp mới dừng lại .

 

Thở hổn hển, trạng thái rất không ổn .

 

Tôi vội đưa cho anh một chai nước.

 

Thấy bộ dạng tôi muốn hỏi lại không dám hỏi, Hứa Thanh Diệp chủ động lên tiếng:

 

“Người lúc nãy học cùng trường với anh hồi trước , thái độ của hắn với anh … không được t.ử tế cho lắm.”

 

Tôi nghĩ ngay đến một từ, bắt nạt.

 

“Sao lại thế?”

 

Tôi không hiểu.

 

Hứa Thanh Diệp rõ ràng là một người tốt như vậy mà.

 

“Hồi nhỏ vì một video, anh nhận được rất nhiều sự yêu thích trên mạng.

 

“Ban đầu, có rất nhiều người tìm anh làm bạn. Thế nhưng lên cấp hai, gặp Trâu Hạo, mọi thứ đã thay đổi.

 

“Anh ta không ưa anh , kết hợp với người khác cô lập anh , bắt nạt anh . Anh ta phát triển nhanh hơn bạn cùng lứa, người to khỏe, chẳng có học sinh nào không sợ anh ta .

 

“Lúc đó anh hèn nhát không dám phản kháng, chờ đến khi nhận ra thì anh đã trở nên không muốn giao tiếp với ai nữa.”

 

Không ngờ Hứa Thanh Diệp còn có quãng thời gian như vậy .

 

Tận tai nghe kể, trong lòng tôi vừa chua vừa nghẹn.

 

Hứa Thanh Diệp thấy mắt tôi đỏ hoe, lại ngoảnh sang an ủi tôi :

 

“Anh không sao rồi , Văn Tích, đừng lo cho anh .”

 

Sao có thể không sao được .

 

Tôi vẫn nhớ rõ những lời mà đồng đội trong game ngày trước từng nói với tôi .

 

Lúc nãy cái bộ dạng hèn hạ của Trâu Hạo rõ ràng chẳng hề nhận ra sai lầm của mình .

 

Loại người như anh ta vẫn có thể yên ổn học đại học.

 

Thật bất công.

 

Không được , tôi phải làm gì đó.

 

“Văn Tích, em đang nghĩ gì thế?”

 

Hứa Thanh Diệp như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi , vẻ mặt dần nghiêm trọng lại .

 

“Việc này không liên quan gì đến em, em nhất định đừng vì thế mà làm bậy.”

 

“Anh yên tâm, em không làm gì đâu .”

 

Tôi cười với Hứa Thanh Diệp, ngoan ngoãn cam đoan.

 

Sau khi về, tôi bắt đầu lén theo dõi Trâu Hạo.

 

Tục ngữ có câu, ch.ó quen thói ăn phân.

 

Tôi mới theo dõi hai ngày đã phát hiện một nhóm do Trâu Hạo cầm đầu đối xử rất không tốt với mấy bạn sinh viên khác.

 

Thế nhưng giữa chốn đông người , Trâu Hạo chỉ xô đẩy, chứ không có hành vi quá khích nào.

 

Chẳng thể chứng minh hắn đang bắt nạt.

 

Tôi tìm gặp mấy bạn đó, tiếc là các bạn ấy sợ quá không dám làm chứng, dù rõ ràng họ chẳng làm gì sai cả.

 

Tôi rơi vào bế tắc.

 

Một tuần sau , tôi bất ngờ nhận được mấy đoạn video ẩn danh.

 

Trong không gian chật hẹp, mặt của Trâu Hạo và mấy kẻ khác hiện rõ mồn một, chúng đang bắt nạt người khác.

 

Người gửi rất tinh tế, đã che mặt nạn nhân.

 

Tôi nộp video lên trường, lãnh đạo vốn dĩ rất coi trọng những vụ việc kiểu này , chưa đầy mấy hôm sau đã có kết quả xử lý.

 

Hôm có kết quả, tôi phấn khích gọi điện cho Hứa Thanh Diệp.

 

“Anh xem thông báo của trường chưa ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ban-trai-game-online-cua-toi-la-nam-than/chuong-5.html.]

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

 

“Ừ, xem rồi .”

 

Ác giả ác báo, Trâu Hạo và mấy tên xấu xa kia bị đuổi học.

 

“Cảm ơn em, Văn Tích.”

 

Giọng Hứa Thanh Diệp rất nhẹ, nhưng tôi nhận ra , anh đang cười .

 

13

 

Sau vụ của Trâu Hạo, quan hệ giữa tôi và Hứa Thanh Diệp thân thiết hơn nhiều.

 

Nhưng chỉ dừng lại ở bạn bè.

 

Nói cũng lạ, bây giờ X càng ngày càng nhiệt tình với chuyện làm mối.

 

Cứ quanh co hỏi dò thái độ của tôi với Hứa Thanh Diệp.

 

Sao cứ mãi đẩy tôi sang cho người khác thế?

 

Anh có thực sự thích tôi không ?

 

Hay là vì quá thích tôi , nên bất kể tôi thích ai anh cũng hết lòng ủng hộ?

 

Theo tính cách của X thì có vẻ cũng là điều anh có thể làm .

 

Tôi quyết định sớm giải thích cho rõ cái sự ngộ nhận thầm thương Hứa Thanh Diệp này .

 

Không muốn dùng vô số lời nói dối để che đậy cho một lời nói dối nữa.

 

Nhưng thành thật cũng cần có can đảm.

 

Mỗi lần lời định nói ra đến miệng, tôi lại nuốt ngược trở vào .

 

Cứ thế mà kéo dài mãi.

 

Chẳng ngờ lại sinh thêm chuyện.

 

Hôm ấy , Hứa Thanh Diệp rủ tôi đi ăn, tin nhắn rất bình thường:

 

[Tối nay rảnh không ? Anh lại tìm được một nhà hàng mới, cùng đi ăn thử nhé?]

 

Mấy món ngon mà Hứa Thanh Diệp phát hiện ra đều rất hợp khẩu vị, tôi rất sẵn lòng đi .

 

Tôi tưởng bữa cơm này cũng như mọi lần .

 

Đến nơi mới thấy có gì đó chẳng đúng.

 

Nhân viên dẫn tôi vào phòng riêng, đẩy cửa ra , tôi đứng hình.

 

Bên trong trải đầy hoa hồng, trên bàn bày bữa tối dưới nến.

 

Tôi vừa bước vào , pháo hoa bên ngoài ô cửa sổ sát đất bắt đầu b.ắ.n lên.

 

Hứa Thanh Diệp bước vào .

 

Hôm nay anh ăn mặc chỉn chu, bộ com lê trắng, vai rộng chân dài, cà vạt thắt gọn gàng, chẳng khác nào người mẫu trên trang bìa tạp chí.

 

Lòng tôi chùng hẳn xuống, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:

 

Xong rồi , Hứa Thanh Diệp sắp tỏ tình rồi .

 

“Hứa Thanh Diệp!”

 

Tôi đã lên tiếng chặn họng ngay trước khi anh kịp mở miệng.

 

Hứa Thanh Diệp nhìn tôi không hiểu, những lời anh chuẩn bị vẫn chưa thốt ra chữ nào.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu giải thích cái sự ngộ nhận thầm thương này .

 

Nói xong, trong phòng riêng im lặng rất lâu.

 

“Thế ra em không thích anh , cũng không …”

 

Hứa Thanh Diệp cuối cùng cũng lên tiếng, giọng rất đều, chẳng rõ cảm xúc gì.

 

Anh im lặng một lát, như thể đã hạ quyết tâm, rồi nói tiếp:

 

“… Cũng không thích anh ?”

 

Tôi sững người .

 

Anh?

 

Giây tiếp theo tôi hiểu ra , anh nói đến X.

 

“Em…” Không thích anh .

 

Lời định nói ra đến miệng, tôi lại dừng lại .

 

Tôi mở miệng lần nữa, nhưng những lời phía sau chẳng thể nào thốt nổi.

 

Ban đầu, tôi chỉ bịa ra lời nói dối để ứng phó với lời tỏ tình của X.

 

Bởi vì tôi sợ mình là kẻ hời hợt, sợ ngoại hình của X nằm ngoài sự chấp nhận của mình .

 

Nhưng sau đó thì sao ?

 

Tôi cố ý kể với X hôm nay đã đi đâu với Hứa Thanh Diệp, đã ăn gì, chơi có vui không .

 

Mỗi lần gửi những dòng ấy đi , tôi đều chằm chằm nhìn màn hình chờ anh trả lời.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...