Cẩm Nang Tu Tiên/Chương 8: Quý nhân tá túc: Cố nhân tổ phụ, thiếu niên họ TừC. 8: Quý nhân tá túc: Cố nhân tổ phụ, thiếu niên họ Từ
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kinh thành Chu quốc ở Minh Kinh, cách phủ Xương Bình hàng nghìn dặm xa xôi, sao có thể có người lặn lội đường xa tới tận đây tìm thầy trị bệnh?

Huống chi gia gia đã qua đời từ bốn năm trước .

Nhắc đến gia gia, tâm trạng Phó Trường Ninh không kìm nén được mà có chút trầm xuống, nàng uể oải hỏi: "Bọn họ không biết gia gia của ta đã qua đời rồi sao ?"

Lý Tiểu Ngọc cũng không chắc chắn: "Có lẽ do bọn họ vội vã lên đường nên dọc đường không nghe ngóng qua?" Danh tiếng Phó thần y ít nhiều cũng có chút tiếng tăm trong phủ Xương Bình này .

"Gia gia của ta vừa mới nói với bọn họ rồi , bọn họ bày tỏ sự tiếc nuối, còn nói muốn gặp ngươi một chút."

Thấy xung quanh không có ai, Lý Tiểu Ngọc ghé sát tai, hạ thấp giọng kể: "Gia gia nói hành tung và thân phận của đoàn người này không tầm thường, chúng ta đắc tội không nổi đâu ."

Phó Trường Ninh gật đầu, ra hiệu mình đã biết .

Hai người đến nhà thôn trưởng, vừa liếc mắt đã thấy ngay chiếc xe ngựa dừng bên ngoài.

Xe ngựa cực kỳ rộng lớn, thân xe được làm từ gỗ huyền mộc đen tuyền, rèm cửa là t.h.ả.m lông thú trắng muốt dày dặn, kéo xe là bốn con ngựa trắng cao lớn khỏe mạnh, ánh mắt linh hoạt có thần, lớp lông bóng mượt như lụa.

Một hàng hộ vệ áo xanh đứng canh gác một bên, ánh mắt bình tĩnh nhưng sống lưng thẳng tắp, trên người tự toát ra một luồng khí thế lẫm liệt sát phạt.

Sự xa hoa quyền quý này hoàn toàn lạc lõng với cả thôn làng, sớm đã thu hút sự chú ý của mọi người , chỉ là bị cỗ khí thế áp bức kia đè nặng nên không ai dám tới gần.

Khi tiến lại gần, gương mặt vốn hoạt bát phóng khoáng như Lý Tiểu Ngọc cũng không tự chủ được mà mang theo vài phần câu nệ, nàng ấy nói với hộ vệ: "Đây là cháu gái của Phó lão gia t.ử."

Hộ vệ lúc này mới nhường đường, cho hai nàng đi vào .

Nhà thôn trưởng là một trong số ít những ngôi nhà có gạch xanh ở thôn Lý gia, bước qua cửa là một mảnh sân nhỏ, gạch xanh cây lục hoa trắng, trong chum sứ có mấy con cá đỏ đang bơi lội, mang theo vài phần lịch sự nhã nhặn.

Lại đi tiếp vào trong là chính đường.

Lúc này trong chính đường đang có ba người đang ngồi , vị trí chủ tọa là vị thôn trưởng mà Phó Trường Ninh vốn quen thuộc, râu tóc đã bạc nửa, nụ cười hiền từ. Ngồi bên phía tay phải là một nam t.ử trung niên cao gầy khoảng bốn mươi tuổi, mặc đạo bào xám. Phía bên trái là một thiếu niên mảnh khảnh khoác áo choàng lông trắng muốt, đứng phía sau hắn là một đại hán cao lớn vạm vỡ như tháp sắt.

Thấy các nàng vào cửa, thiếu niên ngước mắt nhìn qua một cái, khẽ gật đầu chào hỏi.

Phó Trường Ninh nhìn hắn thêm một cái.

Ở độ tuổi này mà sinh cơ trong cơ thể yếu ớt đến vậy , thật hiếm thấy.

Thôn trưởng gọi nàng qua, giới thiệu với hai người kia : "Khiến hai vị chờ lâu, đây chính là cháu gái của Phó lão, gọi là là Trường Ninh."

Lại nói với Phó Trường Ninh: "Trường Ninh, vị này là Vương trưởng lão đến từ kinh thành, còn vị này là con cháu của Vương trưởng lão, họ Từ."

Vương trưởng lão mang theo một luồng khí thế không giận tự uy.

"Ngươi chính là cháu gái của Phó lão sao ?"

Sắc mặt Lý Tiểu Ngọc hơi trắng bệch, ngẩng đầu nhìn về phía Phó Trường Ninh, lại thấy thần sắc nàng vẫn như thường gật đầu, không hề có vẻ gì là căng thẳng, cũng chẳng rõ là người không biết thì không sợ hay là tâm thái quá vững vàng.

Tâm thái của Phó Trường Ninh quả thực rất bình thản.

Hai năm nay tu luyện đã thay đổi phần lớn nhận thức của nàng về thế giới này , so với vinh hoa phú quý vương quyền chốn phàm trần, nàng cảm thấy tu tiên giới rộng lớn rực rỡ qua lời kể của Vấn Xích vẫn khiến nàng hứng thú hơn nhiều.

Khí thế của Vương trưởng lão tuy mạnh nhưng vẫn là phàm nhân, trong thần thức cảm ứng của nàng cho biết điều đó không thể tạo thành tổn thương cho nàng.

Thấy nàng gật đầu, khí thế quanh thân Vương trưởng lão buông lỏng, ánh mắt toát ra một tia thưởng thức cùng chút tiếc nuối: "Tuổi còn nhỏ mà tâm tính minh tịnh tú mẫn, không hổ là cháu gái của Phó lão."

"Nhớ năm đó, bần đạo cũng từng có duyên gặp Phó lão một lần , lĩnh ngộ của Phó lão đối với học vấn của Hoàng lão sâu sắc vô cùng, hạng người như chúng ta không bằng một phần mười. Chuyến này ngoài việc tìm thầy trị bệnh, cũng là muốn gặp lại Phó lão một lần để cùng thảo luận đạo lý tu hành, ai ngờ ông trời không cho thêm tuổi thọ, lại để lão gia t.ử tiên thăng trước một bước..."

Mối nhân duyên này Phó Trường Ninh không biết , Vương trưởng lão cũng chưa từng kể trước đó, cho nên thôn trưởng nghe xong có chút kinh ngạc, nhưng đồng thời trong thâm tâm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Phó lão đã mất, tự nhiên không thể xem bệnh cho đoàn người này , mà hai vị kia thân phận lại không tầm thường, ông thật sự sợ sẽ gây ra biến cố gì cho thôn, nhưng nếu đã là nhân gia kết thiện duyên thì mọi chuyện liền dễ giải quyết rồi .

Vương trưởng lão rất quan tâm đến cuộc sống hiện tại của Phó Trường Ninh, trước tiên hỏi mấy câu về việc gia gia của nàng có để lại sắp xếp hậu sự gì không , giờ đang ở nhà ai; sau khi biết nàng đang học ở tư thục trong thôn, mà tư thục lại do Phó lão xây dựng, bên trong còn có một tàng thư quán, ông tỏ ra khá hứng thú nói muốn đi xem thử, cuối cùng còn đề nghị muốn đi tế bái Phó lão một chuyến.

Những việc này đều không phải chuyện gì quan trọng, Phó Trường Ninh lần lượt đáp lời.

Vương trưởng lão cười bảo nàng không cần câu nệ, nói ông là cố hữu của Phó lão, nếu nàng không ngại thì có thể gọi ông một tiếng thế bá.

Lời này thực sự khiến người ta thụ sủng nhược kinh, thôn trưởng lờ mờ đoán được thân phận của Vương trưởng lão, trên trán đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Phó Trường Ninh cũng thấy hơi kỳ lạ, nhưng chỉ là một danh xưng thôi, gọi thì gọi. Đối diện với bậc trưởng bối yêu cầu hợp tình hợp lý, phần lớn thời điểm nàng vẫn rất ngoan ngoãn.

Nụ cười của Vương trưởng lão lại đậm thêm mấy phần.

Phó Trường Ninh dù sao cũng vẫn là một hài t.ử, không có nhiều chủ đề để tán gẫu, Vương trưởng lão quan tâm xong mấy việc này liền quay sang trò chuyện với thôn trưởng.

Xem ra lần này gọi nàng đến thật sự chỉ là muốn gặp mặt một chút, không có ý gì khác.

Trước đó ai nấy đều thót tim, giờ thấy sấm to nhưng mưa nhỏ, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhất thời không khí trong sảnh thả lỏng hơn nhiều, phía trên truyền đến tiếng cười hiền hòa ấm áp của thôn trưởng và Vương trưởng lão khi đàm đạo chuyện trên trời dưới biển.

Những lời hàn huyên khách sáo dài dòng, thiếu nam thiếu nữ mười tuổi đầu sao mà hiểu được . Lý Tiểu Ngọc buồn chán nhích lại gần Phó Trường Ninh nói khẽ, vừa nói vừa liếc nhìn phía thiếu niên đang ngồi , ánh mắt đầy vẻ tò mò nhưng không hề có ác ý.

Hiện tại đang là tháng năm, tuy tiết trời không nóng nực nhưng bất luận là nàng hay Phó Trường Ninh đều đã lần lượt thay sang y phục mỏng manh, vậy mà thiếu niên kia vẫn khoác một chiếc áo choàng lông cáo dày cộm, ngay cả cổ và cằm cũng được quấn kín mít, trong tay còn ôm một cái lò sưởi bằng vàng chạm khắc hình chim khách ngậm cành hoa tinh xảo.

Nàng ấy thật sự quá tò mò, lại thấy không khí trong đại sảnh không còn áp lực nặng nề như trước , Lý Tiểu Ngọc bèn thì thầm trò chuyện với Phó Trường Ninh.

Hai người là đồng môn, lại đều là những nữ sinh hiếm hoi trong tư thục, tự nhiên có vài phần giao tình khác với người thường, chỉ là cũng chưa đến mức thân thiết lắm. Lý Tiểu Ngọc năm nay mười bốn tuổi, cách biệt ba tuổi cộng thêm việc Phó Trường Ninh quanh năm suốt tháng vùi mình trong tàng thư quán, ngay cả bạn chơi cùng lứa xung quanh hai người cũng không cùng một nhóm.

Phó Trường Ninh suy nghĩ một chút, không nói thẳng ra miệng.

Nàng chấm chút nước trà , viết chữ lên mặt bàn giữa hai người .

Bệnh?

Lý Tiểu Ngọc nghẹo cổ ghé sát vào nhìn chữ, ngẩn người một lúc mới phản ứng lại : " Đúng rồi , họ tới xem bệnh mà, ta suýt nữa thì quên mất. Vậy người cần xem bệnh chính là hắn ?"

Một câu nói vốn không có ý gì, nhưng động tác của Phó Trường Ninh lại đột nhiên khựng lại .

Bên này , Lý Tiểu Ngọc nhìn Phó Trường Ninh viết xong, nhìn lại thiếu niên kia thì đã thấy mang theo vài phần ý nghĩa khác biệt.

Từ khi vào chính đường đến giờ hắn rất ít khi mở miệng, ban đầu nàng chỉ tưởng hắn là tiểu bối nên không tiện lên tiếng, giờ nhìn lại mới thấy…

Sắp sang hè đến nơi rồi mà người này vẫn khoác áo choàng dày sụ, quý phái thì quý phái thật, nhưng cứ như thể muốn tự gói kín mình lại vậy .

Sắc mặt cũng không phải trắng trẻo thuần túy, mà là một loại trắng bệch, vẻ ngoài yếu ớt đã làm giảm đi ba phần dung mạo tuấn tú, nhìn thế nào cũng ra dáng vẻ của một kẻ bệnh tật dặt dẹo.

Chắc là chẳng có sức mà nói chuyện nữa rồi ?

Sau khi đem chuyện này nói với Phó Trường Ninh, thấy nàng lúc này đang thất thần, còn lơ đãng viết lên bàn hai chữ cho Lý Tiểu Ngọc xem.

—— Cư tả.

Lý Tiểu Ngọc nhất thời chưa phản ứng kịp.

"Cư tả..."

Lẩm bẩm vài lần , lại nhìn ba người ở vị trí chủ tọa, nàng ấy đột nhiên sực tỉnh.

Thiếu niên kia thế mà lại ngồi vị trí đầu bên trái!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nang-tu-tien/chuong-8-quy-nhan-ta-tuc-co-nhan-to-phu-thieu-nien-ho-tu.

html.]

Gia gia nàng là chủ nhà, ngồi vị trí trung tâm là lẽ đương nhiên. Nhưng Đại Chu quốc lấy tả vi tôn (Edit: ý là bên trái làm tôn quý), Vương trưởng lão kia vậy mà lại bỏ vị trí bên trái để chọn bên phải , ngược lại đem vị trí tôn quý nhường cho đứa con cháu trai trong miệng mình !

Sắc mặt Lý Tiểu Ngọc định thần lại , lại nhìn kỹ mấy người trong sảnh, không biết có phải do ý nghĩ vào trước làm chủ hay không mà nàng dễ dàng phát hiện ra trong lúc mấy người trò chuyện, khi câu chuyện ngẫu nhiên chuyển đến thiếu niên kia , gia gia nàng hoặc là mỉm cười tán đồng, hoặc là không nói tiếp, duy chỉ có ánh mắt là không thấy nửa điểm người bề trên nhìn kẻ bề dưới .

Quả nhiên, gia gia cũng hiểu rõ mười mươi.

Nàng lại nhìn sang Phó Trường Ninh nhỏ hơn mình ba tuổi đang an tĩnh uống trà , đột nhiên nảy sinh một cảm xúc hoàn toàn bất đồng.

Phó Trường Ninh cảm nhận được ánh mắt của nàng, nhưng tâm trí nàng bây giờ lại đang đặt ở nơi khác.

Nàng vẫn đang nhớ lại lời Lý Tiểu Ngọc nói lúc nãy.

Đoàn người này đến thôn Lý gia dưới danh nghĩa tìm gia gia để xem bệnh, nhưng khi biết người đã qua đời dường như cũng chẳng thấy sốt ruột mấy, vừa rồi lại càng không nhắc tới chuyện đó lấy một câu. Nếu không có nàng nhắc nhở, Lý Tiểu Ngọc cũng suýt quên mất việc này , đủ thấy chủ đề của họ bị chệch hướng xa đến mức nào.

Nàng cứ cảm thấy... mấy người này có chút ý tại ngôn ngoại.

Trong lúc suy nghĩ miên man, nàng vô tình chạm mắt với thiếu niên họ Từ kia ở phía đối diện.

Đối phương hơi ngẩn ra , sau đó mỉm cười gật đầu với nàng, động tác mới thực hiện được một nửa đã đột nhiên ho khan.

Tuy hắn đã kiềm chế rất tốt nhưng Phó Trường Ninh vẫn chú ý thấy tâm mạch của hắn phập phồng kịch liệt, bàn tay khẽ run rẩy, suýt chút nữa không cầm chắc chén trà , cũng may là đại hán phía sau đã kịp thời đỡ lấy.

Vương trưởng lão ngồi phía trên vẫn cười nói vui vẻ, chưa từng liếc nhìn hắn lấy một cái.

Phó Trường Ninh như đang suy tư.

Ở nhà thôn trưởng một canh giờ, trà nước điểm tâm đều đã no bụng, nàng mới được cho phép ra về.

Không lâu sau , nàng nghe tin đoàn người Vương trưởng lão và thiếu niên họ Từ sẽ ở lại trong thôn. Lý do là đường xá xa xôi vất vả, cộng thêm sức khỏe thiếu niên họ Từ không tốt , muốn nghỉ ngơi tại đây nửa tháng rồi mới khởi hành tiếp.

Lúc Phó Trường Ninh nghe được tin này là lúc đang ăn cơm tối.

Nàng khựng lại hồi lâu, cuối cùng vẫn mở lời với Vấn Xích, nhờ nó tối nay qua canh chừng ở nhà thôn trưởng xem có động tĩnh gì không . Nếu nàng quan tưởng thành công sẽ gọi nó về, thần thức của Luyện khí tầng hai có phạm vi hạn chế, nhà thôn trưởng và nhà Lý gia nằm ở hai đầu ngược nhau , thật sự có chuyện gì xảy ra thì nàng rất khó đến kịp.

Vấn Xích cười nhạo nàng có chứng sợ bị hại: "Quan tâm sẽ bị loạn. Thôn Lý gia toàn phàm nhân bình thường, bọn họ có thể mưu đồ được gì?"

Phó Trường Ninh nhớ lại cuộc gặp ban chiều, giọng nói hơi chậm lại : "Chỉ sợ... thành trì bốc cháy, cá chậu vạ lây."

Đoàn người Vương trưởng lão đông đúc, trong thôn chẳng có hộ nào đủ chỗ chứa hết, cuối cùng đành phải chia ra tá túc. Vương trưởng lão và thiếu niên họ Từ ở nhà thôn trưởng, một nhóm hộ vệ thay phiên xanh gác, số còn lại tản ra tự tìm các nhà có phòng trống để ở nhờ.

Bởi vì phí tá túc đưa rất hậu hĩnh nên không ít nhà trong thôn lấy làm vui lòng.

Vợ chồng Lý Tam Thắng cũng đang bàn về chuyện này .

Ngô thị vừa ăn cơm vừa lải nhải không ngừng: “Ở một đêm thôi mà những mười lượng bạc! Mười lượng đấy, nhà chúng ta chen chúc một chút cũng ở được mà."

Nhà họ Lý tổng cộng có ba gian phòng ngủ, hai gian trong số đó là mới xây sau khi Phó Trường Ninh tới vào bốn năm trước , tiền từ đâu mà có thì ai cũng hiểu rõ.

Mọi người đều nhìn vào , mặc kệ là xuất phát vì tình nghĩa hay vì lý lẽ, một gian trong đó vẫn được giao cho Phó Trường Ninh mà không ai tranh cãi.

Gian còn lại có làm một cái kháng lớn, vốn là chỗ của mấy đứa trẻ nhà họ Lý, chỉ ngăn cách bằng đệm chăn gối. Sau này Lý Văn Tình lớn rồi , dù là em trai ruột nằm chung cũng không tiện, nên đã xây một bức tường đất ở giữa, chia thành phòng cho hai chị em Lý Văn Tình và Lý Văn Hán.

Đứa nhỏ nhất là Lý Văn Quân hiện mới ba tuổi, vẫn ngủ chung với vợ chồng họ Lý.

Phó Trường Ninh nghe vậy thì ngừng đũa.

Quả nhiên Ngô thị nhìn sang nàng, do dự một chút rồi vẫn c.ắ.n răng lên tiếng: "Trường Ninh này , mấy ngày tới, hay là con sang ngủ cùng Văn Tình tỷ trước nhé?"

Lại vội vàng bổ sung: "Cũng chỉ nửa tháng thôi, không lỡ việc gì đâu . Đợi người đi rồi , thẩm sẽ đích thân giặt giũ chăn đệm, dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ trả lại cho con."

Phó Trường Ninh đặt đũa xuống, mỉm cười với bà ta : "Không sao đâu thẩm, ta hiểu mà."

Ngô thị vừa lộ vẻ vui mừng thì nghe nàng nói thêm: " Nhưng ngủ cùng tỷ tỷ thì không cần đâu . Buổi tối ta thường đọc sách đến rất muộn, dễ làm ảnh hưởng đến tỷ tỷ lắm. Mấy ngày này ta ra tàng thư quán ngủ là được , cũng như nhau cả thôi."

Ngô thị: "..."

Sắc mặt bà ta trong nháy mắt trở nên xanh trắng, cực kỳ khó coi.

Ai mà chẳng biết chuyện năm đó, chỉ vì để nàng ngủ ở tàng thư quán một đêm mà cả nhà bà ta bị thôn trưởng mắng cho vuốt mặt không kịp!

Trong thôn thì lời ra tiếng vào không ngớt, mấy mụ đàn bà lẻo mép cứ mỉa mai bà ta mãi. Ngay cả lúc ra bờ sông giặt đồ, chẳng biết ch.ó con nhà ai chạy lại tiểu bậy vào chân bà ta , suýt nữa thì làm bà ta tức điên!

Từ đó về sau bà ta chẳng dám động vào nha đầu này nữa. Lão thôn trưởng già khú đế kia xưa nay nói được làm được , bướng như trâu, ai biết được nếu có lần nữa lão có ép nhà bà ta nôn một trăm lượng kia ra không ?

Nha đầu c.h.ế.t tiệt này , cái hay không nói cứ đi nói cái dở, là cố ý đúng không ?

Phó Trường Ninh đúng là cố ý thật, nhưng nàng cũng không nói sai. Hiện tại, so với việc ở nhà họ Lý, nàng thực sự thích ở tàng thư quán hơn.

Ở tàng thư quán ít nhất còn có sách để đọc , lại có thể an tĩnh tu luyện, còn ở nhà họ Lý thì có gì?

Mỗi tối cứ phải đợi mọi người ngủ say rồi mới lén lút lẻn vào tàng thư quán cũng mệt lắm. Nếu Ngô thị đồng ý cho nàng dọn đi công khai thì đỡ được bao nhiêu công sức, nàng cũng chẳng ngại nhường phòng cho bọn họ kiếm bạc.

Tiếc là dù vì một trăm lượng bạc kia hay đơn giản là vì giữ thể diện, Ngô thị đều sẽ không đồng ý.

Vậy thì đành chịu thôi.

Còn về việc ngủ chung với Lý Văn Tình, nàng chỉ có thể nói lời xin lỗi .

Tuổi tác càng lớn, không còn sự gượng gạo như hồi nhỏ, Phó Trường Ninh cũng có thể chung sống bình thường với người tỷ tỷ tính tình khá hiền lành này , nhưng buổi tối nàng muốn chép sách, muốn quan tưởng tu luyện, những việc thế này tất nhiên không thể để người khác nhìn thấy.

Ngô thị còn định dùng lời lẽ tình cảm để thuyết phục, nhưng Lý Tam Thắng lại cảm thấy mất mặt, lạnh lùng hừ một tiếng: "Đủ rồi ! Nó khoong muốn dọn thì thôi! Nhà chúng ta cũng chẳng thiếu mười lượng bạc đó!"

Ngô thị: "..."

Bà ta hằn học liếc ông một cái, nếu không phải là trượng phu của mình thì bà ta đã muốn véo cho ông một cái thật đau rồi .

Cái gì mà không thiếu mười lượng bạc?

Đúng là kẻ không lo việc nhà cửa thì không biết củi gạo mắm muối đắt đỏ, cứ tưởng mình tài giỏi lắm chắc, nếu không phải ông vô dụng thì bà ta có cần phải cực khổ nghĩ cách kiếm thêm chút bạc thế này không ? Ông có biết thêm mười lượng bạc thì gia cảnh sẽ khá khẩm hơn bao nhiêu không ?

Lúc này , Lý Văn Tình lên tiếng.

Lý Văn Tình năm nay mười lăm tuổi, đang độ tuổi đẹp nhất của thiếu nữ. Nàng thừa hưởng khuôn mặt trái xoan của Ngô thị, ngũ quan thanh tú, đôi mắt hạnh long lanh như làn nước suối, tính tình lại dịu dàng an tĩnh, là một đóa hoa xinh đẹp có tiếng trong thôn. Nghe nói Ngô thị đã bắt đầu tìm nơi dạm hỏi cho nàng rồi .

Nàng khẽ khàng nói : "Nương, vừa hay mấy hôm trước cô cô có nhắn lời, nói biểu ca đi phủ thành khảo thí, cô cô ở nhà một mình cũng buồn chán nên muốn đón con cùng Văn Hán sang chơi mấy ngày. Hay là cứ để trống phòng của con cùng Văn Hán ạ?"

Lý Văn Hán hừ một tiếng khó chịu, nhưng dù sao cũng không phản bác lời nói của tỷ tỷ song sinh.

Lý cô cô gả cho con trai của một nhà giàu có trên trấn, trong nhà đương nhiên không thiếu hai gian phòng. Thực tế thì bà cô này rất thích cặp cháu trai cháu gái t.h.a.i long phượng này , thường xuyên đón hai đứa sang chơi.

Ngô thị nghe xong mắt sáng lên.

"Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ! Như vậy là vừa khéo trống được hai gian phòng, hai mươi lượng bạc cầm chắc trong tay rồi . Hơn nữa hai người các con cứ qua đó trước đi , biết đâu lúc đó lại đúng lúc biểu ca con vinh quy bái tổ, nói không chừng nhà ta liền có một ông Tú tài rồi , hưởng chút hỷ khí cũng tốt . Được, quyết định thế đi , lát nữa ta sẽ đi tìm thôn trưởng ngay!"

Bà ta hớn hở tính toán, rồi lại khen ngợi: "Nữ nhi của ta thật thông minh, vừa sáng suốt vừa biết điều, không giống ai đó... chẳng biết nhà nào vô phúc mới rước về!"

Hai má Lý Văn Tình ửng hồng, đôi mắt lúng liếng, nàng hơi thẹn thùng buồn bực gọi một tiếng: "Nương!"

Phó Trường Ninh lại chẳng mảy may để ý đến lời nói móc của Ngô thị, nàng chỉ chống cằm, lộ vẻ suy tư nhìn Lý Văn Tình.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...