Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mãi đến lúc này , khi cái c.h.ế.t đang cận kề, bộ não đã rối thành một đám bòng bong của Vương trưởng lão mới sực nhớ ra một chuyện.
Đám hộ vệ ông ta mang theo rõ ràng luôn canh giữ ở cửa rừng, giờ bên này xảy ra động tĩnh lớn như vậy , mà bọn chúng lại chẳng hề hay biết gì? Điều này có hợp lý không ?
Những hộ vệ đó đều do một tay ông ta bồi dưỡng, tuyệt đối không có lý do phản bội, vậy khả năng duy nhất là...
Ông ta nhìn Phó Trường Ninh đang điềm nhiên bình tĩnh, chẳng chút vội vã, trong lòng ông ta bỗng nhiên có câu trả lời, cảm giác lạnh lẽo dần lan tỏa khắp toàn thân .
Lúc đầu ông ta điều đám nhân thủ ra xa là vì không muốn để lộ sự tồn tại của viên ngọc. Suy cho cùng, chuyện về ngọc châu có liên quan đến tiên pháp, là thứ dễ khơi dậy lòng tham và sự dòm ngó của kẻ khác, người biết càng nhiều thì rủi ro nguy hiểm càng lớn.
Nhưng nguyên nhân gốc rễ là vì thái độ, động tác và lời nói của Phó Trường Ninh đều khiến ông ta từ tận đáy lòng cảm thấy nàng không thể tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào.
Tại sao ông ta lại có cảm giác đó?
Rõ ràng là do nha đầu này cố ý dẫn dắt!
Một nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng ông ta .
Cảm giác chênh lệch về sức mạnh và trí tuệ đến mức không thể kháng cự này khiến ông ta nhớ về lần đầu tiên gặp Phó Thành mười mấy năm trước . Tiên nhân chi lực, há phải thứ phàm nhân có thể lay chuyển?
Ông ta cam chịu nhắm mắt, đưa cổ chờ c.h.ế.t.
Chờ hồi lâu vẫn không thấy ngọn lửa rơi xuống.
Vương trưởng lão kinh ngạc mở mắt, lại thấy Phó Trường Ninh đang nhìn xa xăm về phía bóng đêm dưới chân núi, ngọn lửa trên tay nàng không biết đã tắt từ lúc nào.
Ánh mắt ông ta lập loè, còn chưa kịp hành động gì thì nghe thấy một tiếng xoạt giòn giã, những sợi dây leo quấn chân bỗng nhiên được nới lỏng.
Bị mất trọng tâm đột ngột, ông ta ngã mạnh xuống đất, lăn mấy vòng mới dừng lại được . Những vết thương bị mưa cắt lúc trước chạm vào bùn đất sỏi đá, nháy mắt truyền đến cơn đau tê dại như điện giật, khiến cơ thể ông ta run lên từng hồi.
Ông ta nhắm mắt lại , cố ý thở dốc dồn dập, giả vờ như đang co giật vì kiệt sức, thực chất là mượn cái sự run rẩy đó để nhích từng chút một về phía gốc cây phía sau mà không gây tiếng động.
Phó Trường Ninh vẫn nhìn về hướng chân núi, cũng chẳng rõ trong màn đêm đen kịt kia nàng đang nhìn cái gì. Điều này vừa khiến ông ta cảm thấy hơi may mắn, vừa không nhịn được mà nảy sinh vài phần khinh miệt trong lòng.
Rốt cuộc vẫn chỉ là con ranh miệng còn hôi sữa, không chịu nổi sóng gió.
Ông ta nghĩ bụng như thế, động tĩnh di dời càng cố đè thấp hết mức.
Đợi đến khi cách xa mười thước, ông ta đột ngột vận chân khí, vọt người về phía trước .
Keng!
Thứ nhanh hơn động tác của ông ta là một thanh kiếm.
Một thanh kiếm đã rỉ sét, trông hết sức bình thường.
Nó tựa như một tia sáng trong gió lướt qua đỉnh đầu, rồi ngay lập tức biến thành thế lôi đình vạn quân, đ.â.m xuyên mu bàn tay và găm c.h.ặ.t bàn chân ông ta xuống đất.
"A——!"
Vương trưởng lão phát ra một tiếng thét t.h.ả.m thiết thê lương.
Phó Trường Ninh đến chân mày cũng chẳng nhúc nhích, vẫn tiếp tục nhìn về phía chân núi.
Cánh rừng đêm trong mắt người thường chính là một mảng đen kịt, nhưng trong tầm mắt nàng lại hiện ra rõ mồn một. Bao gồm cả Tả Uyên trong bộ thanh y, buộc tóc đuôi ngựa cao đang phi nước đại trong đêm.
Và cả ở nơi xa hơn, Từ Thiếu Chinh sắc mặt tái nhợt, đang ho khẽ trên lưng một tên đại hán đang leo đường núi, cùng đám hộ vệ đi cùng hắn .
Nàng đã nói , nàng không can dự vào chuyện của bọn họ.
Nhưng đó là với tiền đề bọn họ không được làm phiền đến nàng.
***
Trong rừng, Tả Uyên kinh ngạc nhìn đám hộ vệ đang nằm la liệt dưới đất.
Sau khi nhận ra đó đều là người do Vương trưởng lão cài cắm, sắc mặt hắn càng thêm nghiêm trọng.
Ngay từ lúc ở kinh thành, bọn họ đã chuẩn bị tâm lý xấu nhất cho việc thành bại tại số .
Bởi lẽ trong lòng ai cũng rõ, có bao nhiêu kẻ ở kinh thành mong muốn Từ Thiếu Chinh phải c.h.ế.t.
Chỉ cần Từ Thiếu Chinh c.h.ế.t đi , mâu thuẫn giữa Trấn Nam Vương đang đau khổ vì mất con và Thánh thượng mới bị đẩy lên đỉnh điểm. Thánh thượng xưa nay vốn đa nghi nhưng tính tình lại luôn do dự thiếu quyết đoán. Một khi Thế t.ử Trấn Nam Vương c.h.ế.t, tấm màn che cuối cùng bị xé bỏ, cho dù ngài không muốn ra tay với Trấn Nam Vương thì cũng không còn cách nào khác. Đến lúc đó những kẻ kia sẽ có cái cớ danh chính ngôn thuận để nhúng tay vào quân vụ của Trấn Nam quân.
Ngay cả chính Thánh thượng, cũng chưa biết chừng là đang muốn mượn tay Vương đạo trưởng để trừ khử bọn họ.
Chuyến đi này rủi ro cao đến mức không thể dự đoán.
Bệnh tình của Từ Thiếu Chinh đã kéo dài quá lâu, bọn họ cũng cho người đi tìm hiểu về Phó thần y, kết quả là thực sự có người như vậy , y thuật cũng quả đúng như lời đồn là thần thánh vô song. Chuyến này rủi ro tuy cao, nhưng bỏ lỡ lần này , ai biết đến bao giờ mới tìm được cách ức chế bệnh trạng cho Từ Thiếu Chinh?
Bọn họ tự nhận mình đã chuẩn bị chu toàn , ai dè lại bị lão yêu nhân kia lừa cho một vố.
Vị thần y kia , rõ ràng đã qua đời từ mấy năm trước !
Đám người ở kinh thành vốn tai mắt khắp nơi, vậy mà lão yêu nhân kia lại có thể một tay che trời, giấu nhẹm tin tức sâu đến mức này .
Lúc nhận được tin báo thì bọn họ đã đến phủ Xương Bình, đúng lúc đang sầu não không biết làm sao , Hà quân sư đi cùng mới đưa ra một quan điểm.
"Vị Phó thần y đó qua đời không phải một hai năm, mà là bốn năm rồi . Theo lý mà nói , lão yêu nhân kia không cần thiết phải đưa ra một lời nói dối dễ bị bóc trần đến thế. Trừ phi..."
Hộ vệ của Tả Uyên là Phục Lực vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu, thì Từ Thiếu Chinh ở bên cạnh đã vừa ho vừa tiếp lời.
"Trừ phi, chính lão cũng muốn tới đây, hơn nữa không thể không tới."
Hắn mỉm cười nhàn nhạt, có chút bất đắc dĩ.
"Làm liên lụy các ngươi phải nhọc lòng rồi . Có lẽ chúng ta chỉ là một cái cớ của lão để tới đây mà thôi."
Ba người vội vàng thưa rằng mình cam tâm tình nguyện đi , nào có chuyện liên lụy.
Hà quân sư nói : "Tên yêu đạo này vốn cẩn trọng, đồ lão dùng chưa bao giờ qua tay người ngoài. Đây chính là cơ hội tốt , chi bằng chúng ta cứ giả vờ mắc mưu, đi theo lão, đợi đến khi tâm thần lão nới lỏng, buông bỏ cảnh giác rồi mới tung đòn quyết định."
Thế là những ngày sau đó, bọn họ luôn phái người theo sát nhất cử nhất động của Vương trưởng lão.
Sau khi tới thôn Lý gia, Hà quân sư lại đưa ra một tối kiến. Y nói đám người phái đi dù sao cũng chỉ là hộ vệ bình thường, dễ để lộ chuyện, phần mấu chốt nhất vẫn phải tự thân làm mới được .
Vừa đúng lúc y biết được chuyện Tả Uyên bị dị ứng với trái phúc bồn t.ử (*), nên đề nghị Tả Uyên ăn dâu rừng, giả vờ bị muỗi đốt dẫn đến dị ứng để mượn cớ thoát khỏi đội ngũ, thực hiện hành tung bí mật.
(*) Trái mâm xôi nha cả nhà.
Dự tính thì rất tốt đẹp , chỉ cần nổi vài nốt đỏ làm màu là được , ai ngờ không kiểm soát tốt được liều lượng, Tả Uyên trực tiếp nổi đầy một mặt hồng chẩn, suýt chút nữa là hủy dung ngay tại chỗ.
Tả Uyên ban ngày tâm trạng tồi tệ chính là vì chuyện
này
.
Có điều, cái bộ dạng mặt thối, người tỏa ra hơi lạnh của hắn lúc đó lại vô tình hợp với tâm cảnh, khiến Vương trưởng lão tin sái cổ.
Nghĩ rằng dù sao hắn cũng là con nhà công hầu, không giống hộ vệ bình thường, Vương trưởng lão rốt cuộc cũng mắt nhắm mắt mở cho hắn rời khỏi tầm mắt để sang nhà khác tá túc.
Mà lúc này , qua nhiều ngày theo dõi quan sát, bọn họ cũng dần phát hiện ra một vài dấu vết sót lại . Mục tiêu của lão yêu nhân dường như là một thứ gì đó trên người Phó lão, hơn nữa đến giờ vẫn chưa tìm thấy.
Vậy vấn đề nảy sinh tiếp đó là, ngay cả lão yêu nhân cũng không tìm thấy, làm sao họ có thể dò ra tung tích của món đồ đó?
Hà quân sư lại hiến một kế.
Y mua chuộc hai người dân làng, để họ đứng trước mặt Vương trưởng lão "vô tình" nhắc tới chuyện đêm trước đi qua nhà cũ của Phó gia, vô tình dẫm chân vào một cái hố, nhìn bề ngoài không khác gì đường đi nhưng bên trong lại rỗng. Lúc đó còn tưởng gặp ma nên vội vàng bỏ chạy, sau đó quay lại tìm thì không thấy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nang-tu-tien/chuong-13-troi-xui-dat-khien-tien-can-hau-qua-lua-chon-dung-sai.html.]
Người dân làng đó còn đùa rằng: "Phó lão trước khi c.h.ế.t chắc không chôn một rương vàng quanh đó đâu nhỉ?"
Quả nhiên, đêm nay Vương trưởng lão đã mượn bóng đêm để dẫn người ra ngoài.
Kế hoạch thuận lợi đến mức khó tin.
Những người mai phục gần nhà cũ của Phó gia báo về rằng, đã chờ suốt hai canh giờ vẫn không thấy bóng dáng Vương trưởng lão đâu , ai nấy đều nghĩ ông ta đã đổi ý.
Hà quân sư không thể tin nổi: "Ngoài nhà cũ của Phó gia ra , lão ta còn có thể đi đâu được ? Hay là lão đã đ.á.n.h hơi thấy kế hoạch của chúng ta rồi ?"
Tả Uyên và Phục Lực im lặng.
Giữa lúc đó, Từ Thiếu Chinh vốn dĩ đang rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê vì cơ thể không chống đỡ nổi, bỗng nhiên mở mắt.
"Chúng ta quên mất một chuyện."
Phục Lực đỡ hắn ngồi dậy. Hắn ho khẽ vài tiếng, giọng nói đứt quãng, yếu ớt: "Cái rương chôn dưới đất... không nhất thiết phải là vàng."
Mà còn có thể là... quan tài.
Sắc mặt Tả Uyên đại biến, đứng bật dậy định lao ra ngoài.
Hà quân sư ngăn hắn lại , bảo hắn hãy bình tĩnh chớ nóng vội.
"Luật pháp Đại Chu trừng trị việc quật mộ cực kỳ nghiêm khắc, ngay cả là thượng sư, nếu chuyện này bại lộ cũng sẽ tổn hại danh tiếng nặng nề. Lão ta đã chọn làm việc này vào đêm khuya, chứng tỏ không muốn để ai hay biết . Nếu bây giờ chúng ta xông tới chỉ khiến đôi bên triệt để xé rách mặt mũi, chi bằng cứ ở đây ôm cây chờ thỏ."
Vả lại , y còn một câu chưa nói ra .
Bất kể Vương trưởng lão đi đâu hay làm gì, chỉ cần sắp xếp thỏa đáng thì đó đều là cơ hội của bọn họ.
Nếu lại vô dụng, thì cũng là một điểm yếu chí mạng.
Điểm yếu chí mạng chỉ có tác dụng khi sự việc đã thành, nếu quật mộ không thành thì tính là điểm yếu chí mạng gì?
Trong phòng rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc, dường như ai nấy cũng đều đang cân nhắc thiệt hơn.
Tả Uyên nghiến răng, khớp xương ngón tay nắm c.h.ặ.t đến kêu răng rắc.
Trong phút chốc, hình ảnh tiểu cô nương với vẻ mặt lạnh nhạt ban ngày lại hiện lên trước mắt, nàng quẳng lại một câu "Cái này có thể làm tan hồng chẩn" liền quay người rời đi không chút lưu luyến.
Khi mở tờ giấy ra , bên trong lại viết đầy những lưu ý vụn vặt nhưng vô cùng tỉ mỉ.
Hắn bỗng nhiên cầm kiếm, đứng dậy rảo bước ra ngoài.
Phía sau , Từ Thiếu Chinh đang ho khẽ lên tiếng gọi hắn lại .
Hắn không quay đầu nhưng đã dừng bước.
Từ Thiếu Chinh lại bắt đầu ho.
Cơ thể mục nát tựa như một lão già xế bóng đầy rẫy vết thương, nhưng ngữ khí của hắn lại ôn hòa mà kiên định.
"Đi cùng nhau ."
Từ Thiếu Chinh đồng ý, mà Phục Lực với tư cách thị tùng cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định của chủ t.ử, ba so một, Hà quân sư không cứng đầu nổi, đành phải đi cùng.
Cả nhóm gấp rút tới chân núi thì đã qua giờ Sửu.
Thấy sức khỏe Từ Thiếu Chinh ngày một kém, Tả Uyên và Hà quân sư đề nghị Phục Lực ở lại trông nom, hai người họ sẽ dẫn hộ vệ đi .
Từ Thiếu Chinh từ chối.
"Chuyện này cũng có liên quan đến ta , dù thế nào đi nữa, ta cũng phải đích thân tới trước mộ tạ tội."
Ba người không lay chuyển nổi đành phải đồng ý. Tả Uyên đi tiên phong, Phục Lực khỏe nhất cõng Từ Thiếu Chinh trên lưng, cùng Hà quân sư và đám hộ vệ theo sau .
Tả Uyên trong lòng sốt ruột nên đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tiến gần đến bìa rừng. Ngay khi định tiến vào rừng, hắn đột nhiên dừng bước.
Người luyện võ tai thính mắt tinh, ngũ quan cực nhạy, hắn nhận ra có điều bất thường.
Xung quanh... quá yên tĩnh.
Gió thổi lá cây xào xạc, ngoài ra không còn bất kỳ động tĩnh nào khác, yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Sau khi nhìn thấy đám hộ vệ nằm la liệt dưới đất, sắc mặt hắn càng thêm trọng đại.
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy từ sâu trong rừng truyền đến tiếng hét t.h.ả.m thiết.
"A——!"
Giọng của Vương trưởng lão!
Tả Uyên gần như nghi ngờ mình nghe nhầm.
Thân thủ của Vương trưởng lão không hề kém, lại có thêm mớ thủ đoạn tiên nhân thần quỷ khó lường, trước đó không ai dám vỗ n.g.ự.c bảo chắc chắn có thể hạ gục ông ta một mình . Vậy mà giờ đây, ông ta lại phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết đến vậy .
Chẳng lẽ gặp phải dã thú ăn thịt người ?
Nhưng nghĩ đến đám hộ vệ ngoài rừng bị đ.á.n.h ngất bằng cùng một loại thủ pháp, hắn cảm thấy chân tướng không đơn giản như thế.
Hắn thả chậm bước chân, cơ bắp căng cứng, từng bước dẫm lên lớp bùn mềm tiến về phía trước .
Vào trong rừng, Tả Uyên đã chuẩn bị sẵn tâm thế đối đầu với dã thú hung dữ hoặc sơn tặc, tinh thần tập trung cao độ, khí thế như chim ưng khóa c.h.ặ.t phía trước .
Thế nhưng hết thảy đều vỡ vụn khi hắn nhìn rõ người ở phía xa.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
"Là muội ?"
Tiểu nữ t.ử trước mặt chỉ mặc một thân áo đơn sơ, mái tóc mây bị gió thổi rối bời, nhưng thần sắc vẫn điềm nhiên bình tĩnh như ban ngày.
Người tặng t.h.u.ố.c cho hắn ngoài tiểu cô nương Phó gia ra thì còn ai vào đây nữa?
Đối mặt với một tiểu cô nương tay không tấc sắt, đáng lẽ hắn nên tiến tới ngay.
Nhưng tình cảnh lúc này đêm tối, mộ cô, đối thủ bị hành hạ đến thoi thóp, cùng với một nữ t.ử vẫn đứng đó bình an vô sự... dù có ngốc đến đâu hắn cũng không tin những việc này không liên quan đến nàng.
Vương trưởng lão dưới đất vật vã ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu nhìn hắn : "Cứu... cứu ta với..."
Phó Trường Ninh thậm chí không thèm liếc ông ta lấy một cái, nàng chỉ dẫm lên dây leo, dùng lực kéo một phát, ông ta lại kêu thét lên khi bị treo ngược trở lại .
Tả Uyên nuốt nước bọt một cái. Hắn hơi hạ thấp trọng tâm, vô thức bày ra tư thế phòng thủ.
Phó Trường Ninh vẫn không nói một lời.
Nàng lúc này trông còn khó gần hơn cả ban ngày.
Nếu nói Phó Trường Ninh ban ngày mà hắn thấy chỉ là một tiểu cô nương bề ngoài an tĩnh lãnh đạm nhưng thực chất có nội tâm vẫn mềm mỏng; thì nàng lúc này chính là một người thực sự vô cảm, coi hết thảy mọi thứ như hư không .
Rõ ràng hắn đang đứng đó, nhưng trong mắt nàng, hắn chỉ như một khối hư không vô nghĩa.
Hoàn toàn không cách nào lọt được vào tầm mắt nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)