Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nó vốn đã quen với dáng vẻ trước đây của nàng, vì tu sĩ đa phần đều như thế: Trầm ổn tự giữ, điềm tĩnh ung dung, dù có cảm xúc gì cũng tuyệt đối không lộ ra ngoài. Đó là dáng vẻ mà những người tu đạo suốt trăm triệu năm qua vẫn luôn như vậy , và cũng là bộ dáng của nàng mà nó vốn đã nhìn mãi thành quen.
Thế nhưng trước mắt, nàng lại nhẹ nhàng phá vỡ ấn tượng trước đó của nó.
Đây là lần đầu tiên nó nghiêm túc quan sát kỹ thiếu nữ nhân tộc này .
Trong hai năm quen biết , nàng đã cao lên rất nhiều, đường nét khuôn mặt cũng dần thanh thoát, bắt đầu lộ ra khí chất linh mẫn tú lệ; nhưng chợt nhìn lại , nàng vẫn còn vương chút nét tinh nghịch của trẻ con. Lúc nàng mỉm cười như thế này , đôi mắt đen láy bỗng chốc tựa như mặt hồ lặng đón ánh trăng, sao trời rụng đầy mặt nước, trong vẻ tĩnh mịch lại thấm đẫm sắc màu ngây thơ sinh động lòng người .
Vấn Xích chợt nhớ ra , nàng cũng mới chỉ có mười một tuổi mà thôi.
Một đứa trẻ nhân tộc mười một tuổi, có lẽ... cười nhiều như vậy cũng khá tốt ?
Đoàn người chơi tới tận chiều tối mới về thôn. Khi Phó Trường Ninh về đến nhà đã là giờ Dậu, khi bước vào sân nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại thì thần thức đã quét qua, bước chân bông nhiên dừng lại .
Nàng đẩy cửa phòng, gọi một tiếng.
"Văn Tình tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy ?"
Bình thường nàng đều gọi trực tiếp là "tỷ tỷ", đây là lần đầu tiên nàng gọi cả tên kèm theo. Lý Văn Tình vì quá hoảng loạn nên cũng không nhận ra sự khác biệt, chỉ theo bản năng giấu hai tay ra sau lưng, quay đầu lại nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Không... không có gì."
Phó Trường Ninh sắp rời khỏi đây, cũng chẳng muốn che che giấu giấu như trước nữa, trực tiếp nói thẳng: "Ta thấy vừa rồi hình như tỷ từ trong phòng ta đi ra , tỷ tìm ta có việc gì sao ?"
Lý gia thực ra không kiêng dè mấy chuyện này , nhưng Phó Trường Ninh rất để tâm, vì thế nàng từng đặc biệt nhắc nhở trên bàn ăn. Sau đó, vợ chồng Lý Tam Thắng có thể thỉnh thoảng còn phạm phải , còn Lý Văn Tình luôn là người quy củ nhất.
Không hỏi mà tự lấy thì coi như là trộm.
Nàng ta hẳn phải hiểu đạo lý này .
Da mặt Lý Văn Tình nháy mắt đỏ bừng lên, nửa ngày sau không nhịn được mà rơi nước mắt: "Trường Ninh, thực xin lỗi ..."
Có lẽ cũng không làm chuyện gì quá xấu xa, nhưng khả năng chịu đựng tâm lý của Lý Văn Tình rất yếu, da mặt lại mỏng, nên chỉ vài ba câu nói đã khai hết ra : "Tỷ tỷ không định làm gì xấu , chỉ là... chỉ là muốn tìm muội mượn mấy cuốn sách..."
Phó Trường Ninh thấy nàng khóc đến mức lê hoa đái vũ, trông rất đáng thương, liền đưa qua một chiếc khăn tay rồi hỏi: "Sau đó thì sao ?"
"..."
Lý Văn Tình nghẹn ngào một hồi rồi mới tiếp tục giải thích.
Qua lời kể thút thít ngắt quãng của nàng ta , Phó Trường Ninh cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân.
Sự việc bắt đầu từ chuyện "bà tám" mà nàng nghe được lần trước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cam-nang-tu-tien/chuong-18-2-ke-hoach-roi-di-ngau-hung-troi-day-khong-hoi-tu-lay.html.]
Khác với " muội muội tiện nghi" là Phó Trường Ninh, tỷ đệ Lý Văn Tình và biểu ca Chu Nghiệp Thần có tình cảm thanh mai trúc mã thực sự. Lý Văn Tình từ nhỏ đã lớn lên cùng Chu Nghiệp Thần, thiếu nam thiếu nữ sớm đã nảy sinh tình cảm, từ lúc nào không hay trái tim đã dành cho nhau một sự gắn bó ràng buộc.
Hai năm
trước
, Chu Nghiệp Thần đỗ kỳ thi Huyện và kỳ thi Phủ, trở thành Đồng sinh.
Ngay khoảnh khắc khí phách hăng hái,
hắn
trở về mượn rượu trợ gan, trực tiếp đ.â.m thủng tầng giấy cửa sổ, thổ lộ tâm tình.
Hai người bí mật ở bên nhau suốt hai năm qua, vì sợ làm chậm trễ đến việc học của Chu Nghiệp Thần khiến cô cô của Lý Văn Tình, tức mẫu thân của hắn không vui, nên cả hai vẫn luôn giấu giếm mọi người .
Khoảng thời gian đó là những ngày tháng hạnh phúc và ngọt ngào nhất của hai người .
Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Không lâu sau , Chu Nghiệp Thần theo ý phụ mẫu vào học tại huyện học, hai người dần dần ít gặp nhau hơn.
Lý Văn Tình cũng bắt đầu nhận ra sự thay đổi của hắn .
Hắn bắt đầu ngưỡng mộ gia cảnh của những công t.ử nhà giàu, ngưỡng mộ những đồng môn có người nhà làm quan trong nha môn, thậm chí còn ngưỡng mộ những tài t.ử phong lưu có thanh kỹ (*) hồng tụ thêm hương.
Cùng lúc đó, thái độ của Chu Nghiệp Thần đối với nàng cũng ngày càng lạnh nhạt.
Tâm tư của Lý Văn Tình tinh tế nhạy cảm biết nhường nào, chỉ vì không muốn ảnh hưởng tới kỳ thi Viện của biểu ca nên nàng mới c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Mãi đến những ngày gần đây, nàng mới mượn cớ nhường phòng mà thuận thế tới nhà cô cô mình , định bụng sẽ tạo cho tình lang vừa đi thi về một kinh hỷ.
Nào ngờ, "kinh" thì có mà "hỷ" thì chẳng thấy đâu .
Chu Nghiệp Thần vừa trông thấy nàng, sắc mặt liền lạnh đi vài phần. Đêm đó hắn còn lén gọi nàng ra ngoài, thẳng thừng nói rằng trước kia mình không hiểu chuyện, đã làm chậm trễ nàng, khuyên nàng nên tìm một mối lương duyên khác tương xứng.
Lý Văn Tình dĩ nhiên không chịu, hốc mắt đỏ hoe hỏi nguyên nhân. Chu Nghiệp Thần chỉ nói rằng giờ hắn đã có công danh Tú tài, phụ mẫu hắn không đời nào cho phép hắn cưới một thôn nữ không biết chữ nghĩa, vả lại mẫu thân hắn dạo này đã bắt đầu đi dạm hỏi hôn sự cho hắn rồi . Nếu phụ mẫu hắn đã nhìn trúng nàng thì ngay từ đầu họ đã chẳng làm như vậy .
Nói đến đây, Chu Nghiệp Thần cười khổ một tiếng, bảo: "Biểu muội , lệnh của phụ mẫu lời người mai mối, trừ khi muội bằng lòng làm thiếp cho ta , nếu không , e là hai ta chỉ có duyên không phận. Nhưng mà, ta làm sao nỡ để muội phải chịu uất ức như vậy chứ?"
"Đã như thế, thà đau ngắn còn hơn đau dài."
Lý Văn Tình như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Thật trùng hợp, những lời này lại bị Lý Văn Hán vừa từ bên ngoài về nghe thấy. Trong cơn kinh hãi và giận dữ, hắn lập tức nổi trận lôi đình, giáng một cú đ.ấ.m thẳng vào mũi Chu Nghiệp Thần.
Nếu không có Lý Văn Tình ở bên cạnh khóc lóc run rẩy ngăn cản, e là vị tân Tú tài “lão gia” này đã bị biểu đệ của mình đ.á.n.h cho bán sống bán c.h.ế.t ngay tại chỗ rồi .
[Giải thích thuật ngữ]
(*)
a, Thanh kỹ (Thanh quán - 清倌 ): Đây là những người chỉ bán nghệ, không bán thân . Họ thường là những cô gái có nhan sắc cực kỳ xuất chúng và đặc biệt là tài năng thiên bẩm về cầm, kỳ, thi, họa. Họ chỉ tiếp khách bằng cách đàn hát, ngâm thơ, uống rượu và đàm đạo văn chương. Việc ép một Thanh quán tiếp khách xác thịt thường bị coi là "thô tục" và làm giảm giá trị của danh kỹ đó.
b, Còn Sắc kỹ (Hồng quán - 红 quán): Là những người bán cả nghệ thuật lẫn thân xác.
c, “Hồng tụ thêm hương”: Khi tác giả dùng cụm này là đang muốn ám chỉ gã này đã bắt đầu "đổ đốn". Gã không còn muốn một người vợ đảm đang, chân lấm tay bùn nữa. Gã muốn một người đẹp áo đỏ (hồng tụ), có kiến thức, biết thưởng thức hương trầm và cùng gã bình luận văn chương. → Cái này tui hỏi AI thì nó bảo vậy :") không biết đúng không nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)