Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

09.

“Ninh Hành, ngươi dám tính kế ta ... Nương nương, ta ...”

“Chát!” Ả còn chưa nói hết câu, Quý phi nương nương chỉ cần một ánh mắt, ma ma lực lưỡng bên cạnh đã lập tức vung tay tát liên tiếp mấy cái, hung hăng giáng xuống mặt Hướng Đồ Nam.

Quý phi thất sủng, trong lòng chất chứa đầy oán hận nên mới xuất cung giải khuây. Không ngờ lại đụng phải Hướng Đồ Nam ngang nhiên đem mình ra so sánh, còn buông lời xúc phạm. Lửa giận trong lòng nàng ấy đương nhiên bùng lên dữ dội.

Quý phi không lên tiếng ngăn lại , đám ma ma cứ thế vung hết cái tát này đến cái tát khác, đ.á.n.h nát toàn bộ sự khoe khoang cùng kiêu ngạo của Hướng Đồ Nam.

Khác với thẻ tre của ta , chỉ làm tổn thương da thịt mà không hại gân cốt. Mỗi cái tát của ma ma đều nặng như b.úa bổ. Chỉ sau vài cái, mặt Hướng Đồ Nam đã sưng phù như đầu heo. Máu hòa cùng những chiếc răng bị đ.á.n.h gãy phun đầy trên mặt đất.

Mãi đến khi người đã bị đ.á.n.h đến mức chẳng còn nhận ra hình dạng, thân thể mềm nhũn như sắp đổ gục. Quý phi mới dẫn theo một đoàn người hùng hậu tiến vào tiểu viện ở phía Nam thành.

Lụa đỏ giăng khắp nơi, hỷ phục treo cao. Ngay cả long phượng đăng chúc cũng được bày biện chỉnh tề trên bàn, khắp nơi đều là không khí vui mừng trước ngày đại hôn.

Trong viện không có người ngoài, Quý phi mới cất giọng mỉa mai: “Hoài Dữ coi trọng loại hàng hóa không lên nổi mặt bàn như thế này sao ?”

“Đại hôn long trọng? Khăn voan của bổn cung? Ngươi cũng xứng?” Quý phi phất tay ngọc, đám hạ nhân lập tức hiểu ý.

Ngay trước mắt Hướng Đồ Nam, xoẹt một cái, từng dải lụa đỏ bị xé xuống.

Ả hoảng hốt lắc đầu, nhưng thứ nhận lại được là một ma ma cố ý cầm bộ phượng quan hà bí do thợ giỏi suốt đêm chế tác, hung hăng ném xuống đất.

Sau đó cầm lấy kéo, trong tiếng nức nở thê lương, tuyệt vọng đến phát điên của Hướng Đồ Nam… Từng nhát kéo một, từng nhát kéo một, cắt nát không còn hình dạng.

Đó là huân chương chiến thắng của ả. Là thành quả có được sau hết lần này đến lần khác dùng Khổ Nhục Kế, là mục tiêu cuối cùng cùng trái ngọt chiến thắng mà ả vượt thời không tới đây để giành lấy. Vậy mà… bị nghiền nát dễ dàng đến thế, ngay trước mặt ả. Rồi bị một ngọn lửa thiêu sạch không còn gì.

Thân thể Hướng Đồ Nam mềm nhũn. Ả bò rạp trên mặt đất, giống như sống lưng đã bị người ta giẫm gãy, không sao đứng dậy nổi.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ả hận ta đến tận xương tủy, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ghim thẳng lên mặt ta .

“Chát!”

“Dám nhìn thẳng vào cáo mệnh phu nhân và Quý phi nương nương, không biết tôn ti, đáng đ.á.n.h.” Ma ma tiện tay lại cho ả hai cái tát.

Đánh đến mức tóc tai tán loạn, không còn dám dễ dàng ngẩng đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-6.html.]

Đúng lúc ấy , chiếc khăn voan đỏ năm xưa chuẩn bị cho Quý phi trước khi nhập cung được hạ nhân cung kính dâng tới trước mặt nàng. Quý phi chỉ liếc qua một cái rồi cười lạnh: “Loại đồ dơ bẩn gì cũng dám dùng đồ của bổn cung?”

“Cho dù bổn cung vứt bỏ như giày rách, cũng chưa đến lượt ngươi mơ tưởng một phần!”

Ma ma lập tức hiểu ý, lớn tiếng quát: “Trộm đồ của Quý phi nương nương, tội thêm một bậc! Kéo ra ngoài, c.h.ặ.t hai tay để răn đe kẻ khác!”

Hướng Đồ Nam run lên dữ dội, lập tức lao về phía Quý phi, dập đầu liên tiếp: “Nương nương... tha... tha mạng...”

Quý phi cụp mắt uống trà , hoàn toàn làm ngơ lời cầu xin của ả.

Ta cũng thản nhiên xoay chiếc vòng ngọc trên cổ tay, từ đầu đến cuối không hề tỏ thái độ.

Cho đến khi Hướng Đồ Nam bị bịt miệng kéo đi , cánh cổng viện bỗng bị người ta đá văng: “Dừng tay!”

10.

Tạ Hoài Dữ vội vã chạy tới. Quan phục còn chưa kịp thay , vạt áo dính đầy bụi đường. Vẻ mặt căng thẳng lao đến trước mặt Quý phi, chắp tay hành lễ: “A tỷ, xin hãy suy nghĩ lại !”

“Chát!” Quý phi lạnh lùng giáng một cái tát thẳng lên mặt Tạ Hoài Dữ, “Đệ quên ân tình của Ninh gia đối với Tạ gia rồi sao ?”

“Quên địa vị Quý phi của ta và tước vị Hầu gia của đệ từ đâu mà có rồi sao ?”

“Chỉ vì một ả Hồ ly tinh mà điên cuồng đến mức quên sạch cội nguồn của mình !”

Tạ Hoài Dữ bị đ.á.n.h nghiêng đầu, nhưng vẫn không lùi nửa bước, “Chính vì vậy nên ta mới để Đồ Nam làm ngoại thất.”

Quý phi nghẹn lại . Tạ Hoài Dữ ngẩng đầu lên. Hai mắt đỏ hoe, giọng nói khàn khàn: “A tỷ, năm tỷ mười tuổi bị ngã xuống nước, là ta bất chấp tính mạng nhảy xuống cứu tỷ lên.”

“Tỷ một lòng muốn nhập cung, là ta cam tâm từ bỏ hạnh phúc của mình để cưới Ninh Hành, mượn ân cứu mạng năm xưa của Ninh gia với Thái hậu làm đường đưa tỷ vào cung.”

“Tỷ sống nơi thâm cung, từ ăn mặc sinh hoạt đến việc qua lại giao thiệp đều cần bạc. Cũng là ta bỏ xuống thể diện của thế gia, bôn ba khắp nơi mở cửa hàng buôn bán, tháng nào cũng đúng hạn chu cấp, chưa từng gián đoạn.”

Hắn khom người hành lễ, giọng điệu chân thành tha thiết: “Chúng ta là tỷ đệ cùng một mẫu sinh ra . Ta vì tỷ mà mưu tính đủ điều, chưa từng so đo được mất.”

“Giờ đây chỉ cầu tỷ gác lại thành kiến trong lòng, ở cạnh nàng ấy một ngày. Chỉ một ngày thôi.”

“Đến lúc đó tỷ nhất định sẽ hiểu nàng ấy đáng quý đến mức nào.” Tạ Hoài Dữ lạnh lùng, kiêu ngạo, từ trước tới nay chưa từng hạ thấp mình như vậy . Mà giờ đây dùng chuyện cũ, dùng ân tình, dùng huyết thống, để cầu xin Tạ Quý phi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...