Hoa Thôn Khó Gả/Chương 48C. 48
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nghe vậy , Phùng Uyển Phù không lạc quan như hắn , giữa mày càng nhíu c.h.ặ.t: “ Nhưng hắn nói không thiếu bạc, cũng không thiếu người hầu. Liệu hắn có đi tố cáo chàng , để chàng phải vào ngục không ?”

Dương Đại Thành trầm mặc. Phùng Uyển Phù lại quay sang Kỷ Duy, giữa mày đầy lo lắng nhưng trên miệng vẫn giữ nụ cười : “Kỷ thúc, ngài nói xem?”

Kỷ Đào khẽ động trong lòng Liễu thị. Nàng đã nói mà, sao lại trùng hợp như vậy . Lúc đi gặp, lúc về cũng gặp, nhìn thế này cũng thấy là cố ý đợi sẵn.

Kỷ Duy nhìn Liễu thị và Kỷ Đào đang giả ngủ trong lòng bà, cười nói : “Người còn chưa đến, đối phương rốt cuộc muốn gì cũng chưa rõ, giờ đoán mò cũng vô ích, cứ đi tới đâu hay tới đó vậy .”

Nói xong, Phùng Uyển Phù không vui, khẽ nhíu mày. Lời này chẳng khác gì không nói . “Kỷ thúc, Đại Thành còn trẻ, nếu sau này nha môn thật sự đến bắt người , ngài có thể đứng ra giải thích giúp không ạ?”

Không đợi Kỷ Duy trả lời, nàng lại nói tiếp: “Ngài là trưởng thôn, bảo vệ thôn dân là trách nhiệm của ngài. Hơn nữa chuyện hôm nay, rõ ràng không phải lỗi của chúng ta , là tên công t.ử ăn chơi kia sắc d.ụ.c làm liều mới gây ra chuyện. Chúng ta chỉ là dân quê bình thường, làm sao chịu nổi sự trả thù của bọn họ?”

“Ngài là trưởng thôn, chuyện này ngài nhất định phải quản.” Phùng Uyển Phù kết thúc bằng một câu khẳng định dứt khoát.

Trong khoảng lặng, Kỷ Đào ngồi thẳng dậy, dụi dụi mắt, nói : “Cha, tới nơi rồi sao ? Mọi người đang nói chuyện gì vậy ?”

Liễu thị vuốt lại mấy lọn tóc hơi rối của nàng, cười nói : “Không nói gì cả, làm ồn con à ?”

“Chúng ta đang nói về chuyện hôm nay thôi.” Phùng Uyển Phù mỉm cười tiếp lời.

“À đúng rồi , nương, con đã nói là không muốn cái vòng tay đó, người thực sự đã mua rồi ạ?” Kỷ Đào chợt nhớ ra , hỏi.

Liễu thị trừng nàng một cái: “Cái vòng đẹp như vậy , tiểu nhị còn nói là hàng từ phủ thành mang về, mua thì đã sao ?”

Phùng Uyển Phù sớm đã mất kiên nhẫn, giọng hơi cao lên: “Đào Nhi muội muội , ta không nói chuyện đó, là…”

Kỷ Đào giơ tay ngăn nàng ta , thản nhiên nói : “Ta biết tẩu đang nói chuyện gì. Ta không muốn nghe . Cha ta cũng sẽ không quản.”

Sắc mặt Phùng Uyển Phù thoáng chốc lúng túng, nụ cười trên mặt cũng thu lại : “ Nhưng Kỷ thúc là trưởng thôn, nếu có người tới gây phiền phức cho thôn dân, ngài ấy nhất định phải đứng ra ngăn chứ.”

Ánh mắt Kỷ Đào mang theo vài phần kỳ lạ nhìn Phùng Uyển Phù, cười nói : “Dương đại tẩu, ta chỉ muốn hỏi một câu, ngươi không biết ngượng à ? Tự mình chiêu tai chuốc họa, còn muốn liên lụy cả nhà chúng ta . Hôm nay cha ta chịu đứng ra đã là tròn bổn phận rồi , ngươi còn muốn thế nào nữa?”

Kỷ Đào vô tình phát hiện, dường như Phùng Uyển Phù rất không thích bị người khác gọi là “Dương đại tẩu”.

Quả nhiên, sắc mặt Phùng Uyển Phù lập tức không tốt , còn muốn nói nữa thì bị Dương Đại Thành ngăn lại . Hắn đầy vẻ áy náy nhìn Kỷ Duy, nói : “Hôm nay Kỷ thúc đã giúp con rất nhiều, như vậy đã đủ rồi .”

“Đại Thành…” Phùng Uyển Phù không tán thành, nhìn hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-48.html.]

“Yên tâm, ta sẽ không có chuyện gì đâu .” Dương Đại Thành nghiêm túc nói .

Xe bò rất nhanh vào thôn. Cả nhà họ Kỷ lặng lẽ về nhà, sắc mặt Kỷ Duy lạnh nhạt, rõ ràng tâm trạng không tốt .

Kỷ Đào có chút lo lắng nhìn ông vào nhà, nhưng Liễu thị lại hứng khởi kéo nàng đi xem vải vóc và đồ trang sức mới mua hôm nay. Thấy Kỷ Đào không mấy hứng thú, bà không để tâm nói : “Không cần để ý tới cha con, ông ấy chỉ là nhất thời chưa thông suốt thôi. Đợi ông ấy nghĩ thông là được .”

Quả nhiên, hai ngày sau , Kỷ Duy lại khôi phục tinh thần như cũ. Nay bắt đầu vào vụ xuân canh, mỗi ngày ông đều ra ngoài xem xét, trong thôn cũng bận rộn hẳn lên.

Trước đây người trong thôn Đào Nguyên làm ruộng vốn không gấp gáp, nhưng hai năm nay thì khác. Từ khi nhà họ Dương mua núi và khai hoang hai năm nay, cần trồng rất nhiều thứ, tự họ không làm xuể nên phải thuê người . Vì thế mọi người đều vội vàng làm xong việc nhà mình để tranh thủ kiếm thêm bạc.

Bận rộn được mấy ngày, trong thôn bỗng xuất hiện một đội quan binh, bước chân chỉnh tề, binh khí trong tay toát ra hàn ý, xếp hàng thẳng tiến vào thôn Đào Nguyên.

Việc này khiến mọi người hoảng sợ, ngay cả những lão nhân trong thôn cũng chưa từng thấy trận thế như vậy .

Quan binh đi thẳng tới nhà họ Dương. Người trong thôn từ xa theo sau , còn có người nhanh nhẹn chạy tới báo cho Kỷ Duy.

Miệng thì nói không quản, nhưng Kỷ Duy vẫn phải đứng ra . Trước khi ra cửa, Liễu thị đang may áo mới dưới gốc cây lớn trong sân, thản nhiên nói : “Chàng nhớ cho kỹ, trong nhà còn có ta và Đào Nhi.”

Kỷ Duy phẩy tay, rồi rời đi .

Kỷ Đào cũng ngồi dưới gốc cây cùng Liễu thị, cười nói : “Nương đúng là cao tay.”

Liễu thị cười một tiếng: “Cách này có hiệu quả là vì cha con thật sự để tâm tới chúng ta . Con xem, những người tuyệt thực, treo cổ đòi c.h.ế.t, chẳng phải đều chỉ có thể uy h.i.ế.p được người để tâm tới họ thôi sao ?”

Người không để tâm, mới chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t của ngươi.

Kỷ Đào gật đầu.

Liễu thị thở dài, lại cầm kim lên tiếp tục may áo: “Cả đời này , nương xem như cũng có phúc khí. Chỉ là luôn cảm thấy có lỗi với cha con, nương không sinh được con trai cho ông ấy , có lỗi với tổ tông họ Kỷ.”

Những lời này , Kỷ Đào không biết tiếp thế nào, chỉ cúi đầu giúp Liễu thị sắp xếp chỉ may.

“Cho nên, nương mới muốn con chiêu tế, sau này sinh nhiều con một chút, nương xuống dưới mới có thể gặp ông bà tổ tiên.”

Kỷ Đào nhịn không được : “Nương, người đừng nói chuyện này nữa ạ.”

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên. Kỷ Đào ra mở cửa, liền thấy Lâm Thiên Dược đứng ngoài, bên cạnh hắn là vị công t.ử phú quý lần trước bị thương, trên cổ còn quấn băng trắng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...