Ghẹo Sói/Chương 1: Phần 1C. 1: Phần 1
20px

Bạn thân của tôi sở hữu một gương mặt, dù là nam hay nữ đều đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ.

Tôi chắp tay làm bộ ước nguyện: “Hay là… cậu mặc đồ nam cho tớ xem một lần được không ?”

Cô ấy đáp rất sảng khoái: “Không vấn đề gì, để tớ về nhà ‘trộm’ bộ vest của anh trai mặc cho cậu xem!”

Vài ngày sau , tôi đến nhà tìm cô ấy .

Vừa bước qua cửa, đã nhìn thấy bộ dạng nam trang của cô ấy , đẹp trai đến mức khiến tôi choáng váng.

Tim tôi lập tức đập loạn, mặt nóng bừng.

Không kìm được mà tiến lại gần, vòng tay ôm lấy vòng eo thon của cô ấy . Khi tay lén luồn vào trong áo sơ mi, còn chạm phải cơ bụng rắn chắc, cảm giác cực kỳ chân thật.

Ôi trời ơi… cô ấy thậm chí còn mặc cả áo cơ giả vì tôi nữa!

Đáng tiếc…

Tôi tiếc nuối lắc đầu: “Haiz, nếu cậu mà có thêm ‘cái đó’, thì giờ tớ đã là vợ cậu rồi .”

Người trước mặt cứng đờ.

Phải một lúc lâu sau mới lên tiếng: “…Tớ thật sự có .”

Tôi : ?

1.

 

Sinh nhật tôi , khuê mật Hạ Cảnh Tịch hỏi tôi muốn quà gì.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Chúng tôi quen nhau quá lâu rồi , bao nhiêu năm qua tặng quà cho nhau không biết bao nhiêu lần . Đến mức bây giờ, thật sự không biết tặng gì mới khiến đối phương bất ngờ nữa.

Dù sao thì, cô ấy tặng gì tôi cũng thích.

Thấy vậy , Hạ Cảnh Tịch nói : “Hay là cậu ước một điều gì đó tớ làm được , tớ giúp cậu thực hiện?”

Nghe cũng được đấy.

Mà đúng là tôi có một điều ước muốn cô ấy giúp mình thực hiện.

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt lấp lánh mong chờ, ngượng ngùng nói : “Tịch Tịch… vậy cậu mặc đồ nam cho tớ xem được không ?”

Nghe xong, khóe miệng Hạ Cảnh Tịch giật nhẹ: “Tống Thời Nghi, không ngờ cậu lại thích kiểu này đấy?”

Tôi cười ngượng.

Thật ra cũng không phải do tôi biến thái. Mà là vì cô bạn thân này của tôi … có một gương mặt, dù là nam hay nữ đều đẹp xuất sắc.

Năm hai đại học, tôi từng làm thêm tại một hội chợ truyện tranh, và đã phải lòng một chàng trai chỉ vì một lần lướt qua.

Tôi quay đầu lại , chỉ nhìn thấy bóng lưng vội vã của anh ta , mà tim vẫn đập dồn dập như trống.

Vốn dĩ tôi là người khá hướng nội, không biết lấy đâu ra dũng khí, lại chạy theo xin cách liên lạc. Anh ta có vẻ đang vội, rất thành thạo rút điện thoại ra thao tác vài cái, mở một mã QR kết bạn cho tôi quét.

Tôi vừa quét xong, anh ta đã quay người rời đi . Từ đầu đến cuối, động tác lưu loát, dứt khoát, thậm chí còn chẳng nhìn tôi lấy một lần .

Rõ ràng là kiểu người đã quá quen với việc bị xin thông tin liên lạc.

Đúng chất “hải vương”.

Nhưng mà không sao , đẹp trai như vậy , nhắn tin chơi cho vui, lấy chút “giá trị cảm xúc” cũng không thiệt.

Tôi đã nghĩ như vậy .

Tối về ký túc xá, anh ta chấp nhận lời mời kết bạn của tôi . Lúc đó tôi mới để ý, ảnh đại diện của anh ta lại là một bức ảnh chụp bóng lưng của một cô gái.

Phóng to ra còn thấy ở góc ảnh, tay cô ấy đang nắm tay một chàng trai.

Không khó để nhận ra … chàng trai khiến tôi rung động kia , đã có chủ rồi .

Tôi hiểu chuyện, không định tiến thêm bước nào. Nhưng anh ta lại chủ động nhắn tin cho tôi .

“Chị ơi, em cùng trường với chị đó, nhỏ hơn chị một khóa [ngại ngùng]”

“Chị ơi, ảnh chị đăng hôm nay trên vòng bạn bè đẹp quá, thích ghê luôn~”

“Chị ơi, quán ăn chị check-in hôm nay ngon không ? Em lưu lâu rồi , lần sau em có thể mời chị đi cùng không ?”

“Chị ơi, sao chị add em rồi lại không nói chuyện với em vậy ~ em buồn lắm đó [tội nghiệp][tội nghiệp]”

Tôi rùng mình .

Có bạn gái rồi mà còn nhắn mấy lời này cho người khác?

Đồ tra nam! Tra nam chính hiệu!

Không chịu nổi nữa, tôi lập tức xóa và chặn anh ta .

Hôm sau trên đường đến thư viện, một cô gái từ bụi cây nhảy ra chặn tôi lại .

Tôi giật mình lùi liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gheo-soi/phan-1.html.]

Cô ấy mím môi, giọng đầy tủi thân : “Chị ơi! Sao add em rồi lại không nói chuyện? Còn xóa em nữa?”

Tôi : ?

Lúc đó tôi mới biết … Người mấy hôm nay liên tục nhắn tin “quấy rối” tôi trên WeChat… chính là Hạ Cảnh Tịch.

Là con gái.

Tôi sốc toàn tập.

Đi vòng quanh cô ấy mấy vòng nhìn cho kỹ. 

Trang điểm kiểu dễ thương, buộc tóc hai bên, váy ngắn màu hồng.

Thế nào tôi cũng không thể liên hệ được chàng trai lạnh lùng hôm đó với cô gái đáng yêu trước mặt.

Nhưng nhìn kỹ lại , chỉ là cách ăn mặc khác biệt, còn khuôn mặt thì đúng là một.

Hạ Cảnh Tịch rất cao, tận 1m75. Hôm đó cô ấy mặc đồ nam trông còn cao hơn, chắc là đi giày tăng chiều cao.

Chỉ là… tự nhiên lại mặc đồ nam làm gì chứ?!

À đúng rồi , hôm đó tôi làm ở hội chợ truyện tranh.

Vậy thì hợp lý.

Nhưng mà… dáng vẻ nam trang của cô ấy cũng quá đẹp trai rồi … Khiến trái tim thiếu nữ đã ngủ yên của tôi lại rung lên từng nhịp, mãi không quên được . Thậm chí còn vì thế mà mơ mấy giấc mộng xuân vừa kỳ quặc vừa xấu hổ.

Kết quả bây giờ lại nói với tôi … Crush của tôi … là con gái.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Đêm hôm đó, tôi mất ngủ. Cả đêm lo lắng về xu hướng tình cảm của bản thân , còn đi tâm sự với Đậu Bao.

Đậu Bao dùng cách trực tiếp nhất, thẳng thắn nhất để nói cho tôi biết : tôi thích con trai! Mặc dù bình thường nó hay nói linh tinh, nhưng lần này tôi quyết định tin nó theo cách dứt khoát nhất.

Phát hiện không phải tra nam quấy rối mà là mỹ nữ chủ động làm quen, tôi cũng thở phào.

Mỉm cười thân thiện với cô ấy : “Xin lỗi nhé, trượt tay thôi, để chị add lại em.”

Sau khi add lại , Hạ Cảnh Tịch thường xuyên tìm tôi trò chuyện. Cô ấy nói chúng tôi học cùng một trường cấp ba, luôn xem tôi như thần tượng, còn vì tôi mà thi lại một năm để vào đại học A.

Cũng luôn muốn làm quen với tôi , nhưng không có cơ hội.

Không trách hôm đó ở hội chợ, cô ấy đưa WeChat nhanh đến vậy .

Dần dần, chúng tôi trở nên thân thiết. Nhờ sự chủ động của cô ấy , chúng tôi còn trở thành đôi bạn thân không giấu nhau điều gì.

Chỉ là suốt những năm sau đó, tôi chưa từng thấy cô ấy đi hội chợ truyện tranh nữa, cũng chưa từng thấy cô ấy cosplay.

Dường như cô ấy không hề hứng thú với những thứ đó. Mỗi lần nhắc đến, cô ấy đều tỏ ra ngơ ngác.

Giống như chưa từng tiếp xúc qua.

Vì vậy tôi cũng ngại mở lời, nhờ cô ấy mặc lại đồ nam cho tôi xem lần nữa. Nhưng … cái nhìn thoáng qua năm đó, tôi thật sự không thể quên.

Nếu cô ấy đã cho tôi cơ hội ước nguyện, vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa.

Thấy tôi cứ chớp chớp mắt nhìn cô ấy đầy mong chờ, Hạ Cảnh Tịch chịu không nổi, nói : “Được rồi được rồi , tớ đồng ý. Nhưng sao tự nhiên cậu lại muốn xem tớ mặc đồ nam vậy ?”

Cô ấy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Ừm… nếu cậu thật sự muốn xem phiên bản ‘đảo giới’ của tớ, hay là tớ dẫn cậu đi gặp anh trai tớ đi ? Bọn tớ là song sinh nam nữ, trông rất giống nhau .”

Tôi sững người : “Cậu còn có anh trai á?”

2.

Tôi thường xuyên sang nhà cô ấy ăn chực, nhưng chỉ gặp bố mẹ cô ấy .

Trước giờ vẫn tưởng cô ấy là con một.

“ Đúng vậy , mấy năm trước anh ấy ‘chập mạch’ chạy sang Đức du học, hầu như không có thời gian về nhà, năm nay mới tốt nghiệp tiến sĩ rồi về nước.”

Hạ Cảnh Tịch suy nghĩ một lúc, nói : “ Nhưng anh ấy khá bận, chưa chắc có thời gian…”

Tôi khoác tay cô ấy , nũng nịu: “Không chịu đâu , tớ muốn cậu đóng cơ! Tớ muốn nhìn cậu đẹp trai cơ!”

Chính chủ “bạch nguyệt quang” đang ở ngay trước mắt, cần gì thế thân ?

Hạ Cảnh Tịch từ trước đến giờ luôn thích phong cách dễ thương đáng yêu, dường như có chút ngại khi mặc đồ nam.

“ Nhưng tớ không biết mặc đồ nam có đẹp không … nếu không đẹp cậu đừng chê nhé.”

Khiêm tốn quá rồi .

Cô ấy có biết lúc mình đẹp trai thì sức sát thương lớn đến mức nào không !

Tôi vội vàng gật đầu, ra sức cổ vũ: “Chỉ cần là cậu , mặc gì tớ cũng thích!”

Cô ấy lại hỏi: “Vậy cậu muốn xem kiểu nào?”

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Hạ Cảnh Tịch ở hội chợ năm đó.

Bộ vest vừa vặn, vai rộng eo thon, dáng người cao ráo thẳng tắp, khí chất lạnh lùng sắc bén. Nhất cử nhất động đều toát ra vẻ quý khí tự nhiên.

Hoàn toàn đối lập với cô gái đáng yêu trước mặt, hay phồng má làm nũng.

Chỉ nghĩ thôi đã kích thích đến phát điên rồi aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!

Trong lòng tôi gào thét điên cuồng.

Nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, nắm tay đưa lên môi, cố kìm nén khóe môi, nói : “Khụ khụ… vậy … kiểu tổng tài bá đạo lạnh lùng đi .”

Hạ Cảnh Tịch: “Được, vest thì anh tớ nhiều lắm, để tớ về xin một bộ.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...