Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Buổi tối, Lâm Việt lái xe đến đón tôi .

"Lâm Tĩnh bắt nạt em à ?"

Lâm Tĩnh vốn là kẻ rất thích gọi điện thoại mách lẻo, chuyên nói xấu tôi trước mặt Lâm Việt.

Nếu tôi giải thích thì sẽ bị coi là ngụy biện, còn im lặng thì lại thành ngầm thừa nhận, khiến Lâm Việt càng thêm chán ghét và coi thường tôi hơn.

"Cô ấy chỉ là quá ỷ lại vào anh mà thôi."

"Thấy anh có chút chiếu cố với em, trong lòng cô ấy chắc không nỡ rời xa anh trai, không có gì to tát đâu ạ. Nhưng mà..."

Tôi đ.á.n.h trúng vào tâm lý của hắn rồi cố ý bỏ lửng câu nói .

" Nhưng mà cái gì?"

"Lâm Tĩnh dạo này rất muốn vào giới giải trí, chẳng chịu tập trung học hành, suốt ngày chạy đi thử vai ở khắp nơi. Em nhớ ban đầu thành tích học tập của cô ấy tốt lắm mà."

Chỉ vài câu nói bâng quơ của tôi đã khiến chân mày Lâm Việt nhíu c.h.ặ.t lại .

Trong nguyên tác, Lâm Tĩnh sau này đã trở thành một ảnh hậu hàng đầu trong giới giải trí.

Cái quái gì thế không biết , vừa là ngôi sao đỉnh lưu, ngày kiếm sương sương vài tỷ, sao mọi chuyện tốt đẹp trên đời này đều rơi hết vào tay người Lâm gia các người vậy ?

Tôi hạ quyết tâm phải thay đổi vận mệnh của cô ta .

"Trong lớp em, những người có gia thế khủng như cô ấy thường sẽ chọn ra nước ngoài du học để nâng cao học vấn."

"Em nói đúng."

Lâm Việt gật đầu tỏ vẻ rất tán thành.

Mau ch.óng tống cô ta ra nước ngoài đi , cho cô ta học liền tù tì ba bốn năm ở bển.

Chờ đến khi cô ta trở về thì tuổi tác cũng đã lớn rồi , giới giải trí lúc đó làm gì còn chỗ cho cô ta chen chân nữa.

Chúng tôi ghé qua siêu thị mua một ít đồ, sau đó cùng trở về căn biệt thự ở ngoại ô của Lâm Việt.

"Con gái thời nay ai cũng được nuông chiều từ bé, đặc biệt là người như chị Từ."

"Anh có cưới được chị ấy về nhà, chắc chắn cũng không phải là để chị ấy phải xuống bếp nấu cơm, hầu hạ anh đúng không ?"

"Đến lúc đó đương nhiên anh sẽ thuê người giúp việc rồi ."

Lâm Việt trả lời một cách vô cùng tự nhiên.

Tôi âm thầm cười lạnh trong lòng, mẹ kiếp, giờ thì anh biết thuê người giúp việc rồi đấy.

Thế sao trong nguyên tác, anh lại bắt tôi đứng nấu canh hầu hạ anh suốt ba năm trời hả?!

"Con trai biết nấu ăn là một điểm cộng rất lớn trong mắt con gái, thường sẽ được đ.á.n.h giá là người biết lo cho gia đình và có khiếu lãng mạn."

"Anh lại thua thiệt ở khoản lãng mạn này , vì tính chất công việc bận rộn nên anh hiếm khi có nhiều thời gian ở bên cạnh bầu bạn với chị ấy . Thế nên em khuyên anh nên chăm xuống bếp nấu nướng nhiều hơn."

Lâm Việt cởi bỏ chiếc áo vest sang trọng, khoác thêm chiếc tạp dề bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm.

"Hồi còn du học ở nước ngoài anh cũng từng tự nấu ăn, nhưng lâu rồi không đụng vào nên giờ có chút gượng tay."

"Em thực sự mong chờ lắm đấy, mau để em kiểm tra tay nghề của anh xem nào."

Tôi thong thả ngồi trên chiếc ghế cao nơi quầy bar, lười biếng chống cằm ngắm nhìn hắn bận rộn trong bếp.

Chao ôi, đúng là phong thủy luân chuyển mà!

Cuối cùng cũng có ngày gã tổng tài cao ngạo này phải vì tôi mà rửa tay nấu súp, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn cả người .

Lâm Việt từng đi du học nước ngoài, tay nghề làm món Tây của hắn hóa ra lại rất khá.

Tôi không tiếc lời tán thưởng hắn .

"Sắc hương vị đều đủ cả, vấn đề lớn thì không có , anh chỉ cần nắm rõ sở thích ăn uống của chị ấy rồi chiều theo đúng ý chị ấy là được ."

"Cô ấy thích ăn cay, khẩu vị khá đậm đà."

Ánh mắt Lâm Việt thoáng hiện lên nét hoài niệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-3.html.]

Trong nguyên tác, tôi nấu cơm hầu hạ hắn suốt ba năm trời, vậy mà hắn chẳng thèm nhớ nổi khẩu vị của tôi .

Đến khi bạch nguyệt quang vừa trở về, cô ta liền gọi ngay một nồi cá hầm ớt, bắt đứa có thể trạng dễ đau bụng kinh như tôi phải ngồi ăn cùng.

Nghĩ lại mới thấy, chẳng phải vì trí nhớ hắn kém, mà là vì hắn chưa từng đặt tâm tư lên người tôi .

Cũng đúng thôi, ai lại thèm bận tâm xem một đứa con gái tự nguyện dâng hiến, cam chịu làm nô lệ thích ăn cái gì cơ chứ.

Tôi khuấy khuấy bát súp nấm thịt gà, bâng quơ nói .

"Ăn uống như vậy không tốt cho sức khỏe đâu , anh phải chú ý cân bằng dinh dưỡng một chút."

"Món này anh cho quá nhiều bơ và phô mai rồi , chỉ số mỡ m.á.u của anh vẫn bình thường chứ?"

"Hả?"

Lâm Việt bỗng khựng lại , ngơ ngác nhìn tôi .

"Em thấy ngày thường công việc của anh rất bận rộn, lại chẳng có thời gian vận động, suốt ngày tiệc tùng rượu thịt, báo cáo khám sức khỏe định kỳ lần trước của anh thế nào rồi ?"

Sắc mặt Lâm Việt bắt đầu trở nên nghiêm túc.

"...Cũng ổn ."

"Thế nhưng anh cũng sắp bước sang tuổi ba mươi rồi , tuổi tác chẳng còn nhỏ nữa, phải biết chú ý bảo dưỡng thân thể đi thôi."

Lâm Việt sửng sốt, dường như chưa từng nghĩ có ngày mình lại bị một cô sinh viên đại học thanh thuần chê già.

" Nhưng mà hiện tại công nghệ sinh học rất phát triển, có thể giúp anh duy trì trạng thái sinh lý như thời hai mươi lăm tuổi."

"Giới đại gia bên Thung lũng Silicon đang rộ tinthuê một đội ngũ bác sĩ tư nhân chuyên biệt, dùng các loại thực phẩm bổ sung và t.h.u.ố.c để duy trì năng lượng đỉnh cao đấy."

"Bên viện của em cũng có một vị giáo sư đang dẫn dắt dự án này ."

Ban đầu Lâm Việt tỏ ra không mấy mặn mà.

Nhưng tôi lại nắm rõ như lòng bàn tay mọi vấn đề của hắn : mất ngủ, đau dạ dày, cơ địa dễ dị ứng...

Tôi liên tục dùng lời lẽ để thao túng tâm lý hắn , nói rằng trông quầng thâm mắt của hắn dạo này rất nặng, cả người thiếu đi tinh khí, khóe mắt đã bắt đầu xuất hiện nếp nhăn, rõ ràng là do khí ẩm tích tụ trong người mà ra .

Chờ đến khi thời cơ đã chín muồi, tôi liền danh chính ngôn tính giới thiệu Từ Biết Thu cho hắn .

Ngành học của chúng tôi vốn đứng đầu trong số các ngành khó xin việc nhất.

Từ Biết Thu lại chuyên làm nghiên cứu về d.ư.ợ.c phẩm, cô ấy liền kê cho hắn mấy loại thực phẩm chức năng mang về dùng thử.

Sau khi uống vào , hắn cảm thấy hiệu quả rất tốt .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Từ Biết Thu thừa thắng xông lên, liền tổ chức cho hắn một đội ngũ gồm bác sĩ tư nhân kiêm chuyên gia dinh dưỡng.

Mỗi ngày đều giám sát c.h.ặ.t chẽ trạng thái thể chất lẫn tinh thần của hắn , rồi bốc t.h.u.ố.c cho hắn uống.

Tôi cũng chẳng để bản thân rảnh rỗi, chạy đôn chạy đáo lo thủ tục đăng ký thành lập công ty.

Đứng tên dưới danh nghĩa của viện chúng tôi để nhận chính sách hỗ trợ khởi nghiệp cho sinh viên, thuận lợi dựa vào uy tín của nhà trường mà xin được hết các loại giấy phép.

Đến khi Lâm Việt và Từ Biết Thu chính thức ký hợp đồng, tôi đã chễm chệ ngồi vào ghế nhà đồng sáng lập của Công ty Công nghệ Sinh học Cyber.

"Dạo gần đây anh thực sự cảm thấy cơ thể khỏe mạnh lên rất nhiều."

"Giấc ngủ được cải thiện rõ rệt, ban ngày thức dậy tinh thần sảng khoái, khả năng tập trung cao giúp tôi giải quyết công việc nhẹ nhàng hơn, mỗi ngày còn dư dả thời gian để tập thể d.ụ.c nữa."

Lâm Việt nhìn tôi , gương mặt rạng rỡ đầy sức sống.

Tôi mỉm cười đáp lại hắn .

"Em đã nói với anh từ sớm rồi mà, Từ giáo sư là người vô cùng chuyên nghiệp."

"Vậy chi phí cụ thể cho gói này là bao nhiêu?"

Lâm Việt quay sang nhìn cô ấy hỏi chuyện.

"Hai trăm vạn."

Từ Biết Thu khẽ nhếch môi, chậm rãi buông một câu.

"Mỗi năm hai trăm vạn."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...