Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng điệu của Lâm Việt đã không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như thuở ban đầu nữa.
[Vậy thì em xin nhận tấm chân tình này của anh , cuối tuần em đưa anh đi chạy thử chiếc xe mới nhé.]
…
Hôm tôi cùng hắn đến trường đua xe, chúng tôi vô tình chạm mặt hội bạn chí cốt của hắn .
"Cậu em, ai đây? Người tình nhỏ của cậu à ? Trông giống hệt San San thế!"
Lâm Việt hiển nhiên có chút lúng túng, ngượng ngùng.
Tôi thì vô cùng trấn tĩnh, thản nhiên móc danh thiếp từ trong túi xách ra đưa cho anh ta .
"Em là Tiểu Đường bên Công nghệ Sinh học Cyber, xin hỏi nên xưng hô với anh thế nào?"
Cậu bạn nối khố của Lâm Việt nhìn vào danh hiệu nhà sáng lập in trên tấm danh thiếp , liền chủ động đưa tay ra bắt.
"Anh họ Tống, tên là Tống Minh."
À, ra là gã nam phụ ngu xuẩn, bạn thân từ nhỏ của Lâm Việt đây mà.
Trong nguyên tác, gã này luôn tiếc nuối cho mối tình của Lâm Việt và Từ San San.
Nên ghê tởm sự chen chân của Đường Tâm Nhu, nhìn cô chỗ nào cũng thấy ngứa mắt, cho rằng cô không xứng với người anh em tốt của mình .
Đồng thời, vì coi Đường Tâm Nhu là kẻ hèn kém, mỗi khi Lâm Việt có chuyện gì không thuận buồm xuôi gió, gã đều đổ hết lỗi lên đầu cô.
Không tiếc lời quát mắng, sỉ nhục cô không chút tôn nghiêm.
Bọn họ đi uống rượu chơi bời bên ngoài đến say khướt, còn gọi điện bắt cô ấy phải lật đật chạy đến đón người .
"Cậu bắt đầu chơi xe từ khi nào thế?"
Tống Minh quay sang hỏi Lâm Việt.
Lâm Việt khẽ liếc nhìn tôi .
"Tiểu Đường tặng tôi chiếc Harley này đấy."
Đúng vậy , dù sao thì cũng là tiêu tiền của anh mà thôi, tôi thầm nghĩ trong lòng nhưng gương mặt vẫn giữ nụ cười đoan trang, nhã nhặn.
"Ngày thường anh ấy không có thời gian nghỉ ngơi, suốt ngày chỉ biết công việc."
"Em thấy anh ấy sống quá căng thẳng, nên muốn anh ấy thử trải nghiệm một chút."
Tống Minh nghe xong liền ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc.
"Khá khen cho cậu , sao tôi lại không có cô em xinh đẹp nào tặng xe phân khối lớn cho thế này nhỉ!"
"Lâm Việt, cậu đúng là tốt số , vớ được cô nàng phú bà rồi ."
Tôi giả vờ lộ ra vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
"Em và Lâm tổng không phải là mối quan hệ như anh nghĩ đâu , chúng em chỉ có giao dịch trên phương diện công việc mà thôi."
Tống Minh vẫn giữ vẻ mặt cợt nhả, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi .
"Hai người thì có giao dịch công việc gì chứ? Cho tôi tham gia với được không ?"
"Chăm sóc sức khỏe cao cấp."
Tôi khẽ mỉm cười :
"Nếu Tống tiên sinh có hứng thú, lát nữa em sẽ bảo trợ lý gửi tài liệu giới thiệu về công ty và dự án qua cho anh tìm hiểu."
Nghe thấy hai từ "trợ lý", Tống Minh lúc này mới thực sự tin tưởng, thu lại vẻ cợt nhả trên mặt.
Hắn có thể lớn tiếng quát mắng, vô lễ với người tình của Lâm Việt.
Đối với hắn , người tình chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém.
Nhưng đối với một nhà sáng lập, không có bất kỳ vướng bận tình cảm nào, lại có mối quan hệ làm ăn sòng phẳng thì hoàn toàn khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguoc-van-toi-thao-tung-tam-ly-tong-tai-ba-dao/chuong-5.html.
]
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đều là những kẻ lăn lộn ngoài xã hội, đàn ông rất biết cách nhìn người để mà đối xử.
Nhóm bọn họ đi cùng ai nấy đều mang theo một cô bạn gái đi kèm.
Tôi cũng ăn mặc thời thượng, diện đầy đồ hiệu trên người giống như họ, nhưng giữa tôi và họ lại có một ranh giới vô cùng rõ ràng.
Điều dễ nhận thấy nhất là khi vào bữa tiệc, Tống Minh đã chủ động đến kính rượu tôi .
"Em không biết uống rượu."
Tôi khéo léo từ chối.
Thực ra tôi biết uống, một chai rượu mạnh cũng chẳng nhằm nhò gì, nhưng tôi tuyệt đối không vì một gã đàn ông mà uống dù chỉ một giọt rượu, bọn họ thì có cái thá gì liên quan đến tôi chứ.
"Để tôi uống thay cho."
Lâm Việt đứng dậy cầm lấy ly rượu của tôi , trước tiếng hò reo, cổ vũ của đám bạn, hắn dứt khoát uống cạn một hơi .
"Lâm tổng hôm nay ga lăng thế."
"Là do em dạy tốt đấy."
Lâm Việt cũng tỏ ra vô cùng vui vẻ.
Tôi ngồi bên cạnh hắn , khiến hắn cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
Sau khi trở về, tôi liền gửi thẳng tài liệu dự án và thông tin công ty cho Tống Minh.
"Gói dịch vụ này chính Lâm tổng cũng đang sử dụng, anh có thể tìm hiểu qua, hoặc hỏi trực tiếp anh ấy về hiệu quả thực tế."
Tống Minh vốn là kẻ vô cùng ham mê sắc d.ụ.c.
Tôi khéo léo ẩn ý rằng dịch vụ này có thể đảm bảo cho đời sống gối chăn của hắn đạt đến trải nghiệm đỉnh cao, hắn nghe xong liền lập tức ký ngay hợp đồng với tôi .
Tôi đi chơi cùng hội bạn của Lâm Việt vài lần , và thành công biến tất cả bọn họ thành khách hàng VIP của mình .
Đây cũng là điểm mà tôi không tài nào hiểu nổi ở các nữ chính truyện ngược.
Rõ ràng đã có cơ hội tiếp cận với các nguồn tài nguyên của giới thượng lưu.
Vậy mà lại chẳng chịu làm cái gì cả, dường như ngoài việc cam chịu bị ngược đãi ra thì đầu óc không hề nghĩ đến việc gì khác.
Dù sao thì ai ai cũng nghĩ bạn đến với đàn ông là vì tiền.
Vậy thì mẹ kiếp, bạn cứ thẳng tay mà vơ vét tiền của bọn họ đi chứ, việc gì phải khách sáo như thế làm gì!
Đến cuối năm chia hoa hồng, tôi tự tay mua cho mình một căn hộ cao cấp diện tích lớn ngay trung tâm thành phố.
Ngày chuyển nhà, tôi cố ý mời Lâm Việt đến dùng bữa cơm thân mật, đưa hắn đi tham quan một vòng quanh nhà.
"Mới tốt nghiệp mà đã có thể tự mua được bất động sản ở khu này , em đúng là người xuất chúng nhất trong khóa rồi ."
Ánh mắt Lâm Việt ngập tràn sự tán thưởng và ngưỡng mộ.
Tôi chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Làm sao tôi biết căn nhà này tốt đến thế ư?
Chẳng phải vì đây chính là nơi hắn từng lựa chọn trong nguyên tác sao ?
Trong cốt truyện gốc, vào khoảng thời gian này , Lâm Việt đã sắp xếp cho Đường Tâm Nhu đến ở căn hộ này .
Ba năm sau khi bạch nguyệt quang trở về, Đường Tâm Nhu chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ rồi lẳng lặng rời đi .
Bỏ lại căn hộ cao cấp này mà trong lòng chỉ tràn ngập nỗi đau khổ vì đ.á.n.h mất tình yêu.
Nực cười thật, sao cô ấy không nghĩ đến việc mình đã đ.á.n.h mất ba năm thanh xuân vô ích chứ?
Ít nhất thì cũng phải đòi lấy căn nhà này làm bồi thường chứ!
Tôi đặt cuốn sổ đỏ ngay ngắn trên bàn trà , phóng tầm mắt qua khung cửa sổ sát đất, thu trọn vào tầm mắt cảnh dòng sông lấp lánh dưới ánh đèn thành phố.
Dưới ánh hoàng hôn buông xuống, Lâm Việt chủ động rót hai ly sâm panh, mỉm cười nâng ly kính tôi .
Cuộc sống thế này , nghĩ thôi cũng thấy tuyệt vời biết bao.
Chaporia
Bình Luận (0)